Thiết Tâm Nguyên sắc mặt hết sức nghiêm trọng, mặc hai lớp giáp, đứng phía sau tháp thuẫn, Thanh Hương cốc chưa bao giờ kẻ địch tới tận chân tường mới phát hiện như lần này, thậm chí một số chòi gác còn đã thất thủ, làm sao không căng thẳng cho được, nhưng mơ hồ trong lo lắng còn có chút phấn khích.
Nhìn một đám người mặc thiết giáp, cầm thuẫn da dầy đang xông pha mưa tên tiến quân, trang bị không thua kém gì quân đội chính quy nhất, mọi người đều nắm chặt vũ khí chuẩn bị cho cuộc chiến gian khổ, chẳng trách đám cường đạo này có thể hoành hành bao năm.
Chỉ là bọn chúng cứ thế muốn đánh lên tường trại cao năm trượng, coi người trên tường thành là người chết à?
Mạnh Nguyên Trực buông dây cung, mũi tên lớn xuyên người một tên mã tặc, tặc lưỡi một cái, hắn nhắm ngực không ngờ trúng chân, giải thích cho nghi ngờ của Thiết Tâm Nguyên:” Tây Vực căn bản không có thành trì quá cao, ta từng một mình phá tường thành chỉ cao hai trượng, thành lớn gặp trên đường cái cao nhất chỉ ba trượng, tường đắp bằng đất, chỉ cần cằm thiết thương làm điểm tựa là ta có thể nhảy qua.”
Thành trì này dựng lên với tính toán có thể chống cự với đội quân vạn người của Hồi Hột hoặc Khiết Đan, đem một nghìn người tới đánh thành, thực sự không đáng kể.
“ Đây nhất định chỉ là tiên phong dò đường, bọn sẽ có tiếp ứng phía sau.” Thiết Tâm Nguyên tin chắc như thế.
Thiết Nhất muốn đem quân vòng từ cửa sau ra ra chặn đường, phá hoại lương thảo của địch, ngăn khả năng vây thành của địch.
Mạnh Nguyên Trực cũng có ý tương tự, Thiết Tâm Nguyên cân nhắc một hồi, Mạnh Nguyên Trực dẫn Thiết Hỏa và nhi tử Mạnh Hổ cùng với hai nghìn người theo hậu môn .
A Nhị rất không yên tâm, nhắc:” Thủ lĩnh, tránh địch thăm dò được hư thực, chúng ta không nên giữ thực lực, phải tiêu diệt chúng ngay.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, quát bảo võ sĩ trên tường thành:” Ném bình vôi, không được khinh địch.”
Hồng Ma đích thực là cao thủ công thành, thân thể to lớn mà nhanh nhẹn như khỉ, miệng ngậm đao, mười ngón tay bám vào khe hở trên tường thành, thoăn thoắt leo lên cao hơn một trượng.
Vô số hũ gốm từ trên tường thành ném xuống vỡ loảng xoảng, bụi trắng mù mịt.
Hồng Ma tức thì thấy hai mắt cay xè, đưa một tay ra dụi mắt, nhất thời bám không vững, bị một chiếc bình ném trúng ngực, ngã bịch xuống đất.
Mắt không sao mở ra được, bốn xung quanh không nhìn thấy gì hết, chỉ nghe thấy tiếng tên bắn vèo vèo, tiếng la hét của thuộc hạ, hét lớn:” Lui, lui lại.”
Cung tiễn thủ trên tường thành nhận lệnh trút mưa tên xuống không hề tiếc tên.
Lưng cắm hai mũi tên, Hồng Ma được hai tên thuộc hạ thân tín đỡ về, nhìn chưa tới hai chục người thương tích ta tơi, cố mở hai mắt đau như kim châm đẫm nước mắt ra hét:” Tộc nhân của ta.”
Con sơn tiêu to lớn hơn cả Hồng Ma cảm thụ lửa giận của hắn từ sau lưng Nhất Phiến Vân nhảy ra gầm ghè.
Trận chiến kết thúc một cách chóng vánh không ngờ, Nhất Phiến Vân vẫn khá bình tĩnh, vỗ đầu sơn tiêu, nói:” Ngươi lui đi, lần này ta đích thân tấn công, hạ thành rồi cho ngươi chọn tù binh trước, gây dựng lại bộ tộc không khó.”
“ Các ngươi mau đi lấy nước cho hắn rửa mắt.”
Nghe thấy Hồng Ma quát tháo thuộc hạ như thế, Nhất Phiến Vân vừa đi vài bước liền dừng lại, nhưng không ngăn cản, ra lệnh Thanh Lang chuẩn bị, không tin có thứ tường thành mà mình không phá được.
Đi tới sát rìa tầm tên bắn, Nhất Phiến Vân mới hiểu vì sao Hồng Ma thê thảm như vậy.
Tường thành vốn xây ở nơi cao nhất trong sơn cốc, thêm vào cao tới năm trượng, phải ngẩng đầu mới nhìn lên được tường thành, khoảng cách ngọn đuốc trên tường thành bố trí rất khéo, không lộ ra góc chết nào.
Người trên tường thành sĩ khí rất cao, chẳng hề bị thanh danh của mình dọa sợ, thậm chí còn liên tục chửi bới chế nhạo, phía dưới thi thể ngổn ngang giải thích cho sự tin của đối phương.
“ Xem ra chúng ta coi thường chúng rồi, đi thôi, đây không phải nơi một nghìn người có thể hạ được, chúng ta cần triệu tập thêm nhiều nhân thủ hơn nữa.”
Thanh Lang thực ra nhìn tường thành như thế cũng thầm run rồi, vội vàng truyền mệnh lệnh, đội ngũ còn chừng bảy trăm tên lục tục rút lui.
“ Liệu có phải kế dụ địch không?” Thiết Tâm Nguyên nghi hoặc hỏi Thiết Nhất:
Thiết Nhất dùng tay trả lời:” Mạnh Nguyên Trực đem quân đi rồi, chúng ta sẽ biết kết quả sớm, khi đó ở trong thành đánh ra hỗ trợ.”
Nhất Phiến Vân dẫn người rút lui cực kỳ trật tự, bọn chúng không hạ được thành cũng hoàn toàn không cho rằng đối phương dám rời thành truy kích, nếu thế, chúng mừng còn chẳng kịp.
Thế nhưng đi được mười dặm, đột nhiên trước mắt ánh lửa bùng lên, một bức tường thấp bằng tháp thuẫn chắn đường đi.
Trước tháp thuẫn là một tướng quân mặc giáp sắt, dưới chân có đặt bồn lửa, một võ sĩ trẻ đang chăm chú nướng thịt dê:” Cuồng đồ to gan, xâm phạm Thanh Vân cốc.”
Nhất Phiến Vân chẳng buồn đáp, Thanh Lang gầm lên dẫn gần trăm thuộc hạ múa lang nha bổng xông tới.
Trong tháp thuẫn xuất hiện rất nhiều khe hở, từng mũi tên bắn vút ra, vì không có đuôi tên tốc độ càng càng nhanh, nên bị bắn xuyên giáp Thanh Lang mới phát hiện mình trúng tên rồi.
Vết thương càng kích thích hung tính, Thanh Lang càng nhanh hơn, chỉ là bên cạnh đã có mấy chục thi thể ngã xuống.
Mạnh Nguyên Trực vỗ vai nhi tử đang nướng thịt cho mình:” Hổ Nhi lên đi, muốn kẻ địch khiếp đảm không dám tới xâm phạm nữa thì chỉ có một chữ --- Giết!”
Chữ "giết" vừa ra khỏi miệng, võ sĩ đằng sau đồng loạn bước lên hô vang:” Giết! Giết! Giết!”
Uy thế kinh người, tường thuẫn cũng có biến hóa, võ sĩ ở hàng thứ hai đặt trường mâu lên thuẫn bài, theo võ sĩ hàng một tiến tới một bước.
Nhất Phiến Vân cuối cùng cũng không giữ được bình tĩnh nữa, lão ta nhận ra, mình khinh địch mất rồi.
Đứng trên tường thành nhìn bức tường thuẫn bài của Mạnh Nguyên Trực đang ép đám mã tặc hốt hoảng chạy ngược trở về, nhìn đội hình hỗn loạn đó, Thiết Tâm Nguyên biết bọn chúng thực sự chỉ mang một nghìn người tới đánh Thanh Hương cốc, mặt tối sầm.
Vô số thang mấy bắc lên tường thành, quân sĩ như kiến đua nhau trèo lên, lâu xa cao lớn bằng tường thành, tên hai bên bắn ra như châu chấu, dày đặc tới mức liên tục va chạm trên không trung.
Những chiếc máy ném đá lớn gầm vang ném tảng đá trăm cân, đập vỡ tiễn lâu và ụ thành.
Ở cổng thành, cầu tạm bắc qua sông, những xe húc đơn giản ma chắc chắn kệ tên đạn, húc tường thành thình thịch, như ma quỷ đòi mạng.
Đó mới là chiến tranh trong lòng Thiết Tâm Nguyên.
Chính vì thế mà y mới dựng lên bức tường cao thế này, vì đề phòng xe lâu y chuẩn bị rất nhiều đạn cháy, vì đề phòng địch dồn dập leo lên thành mà y chuẩn bị vôi bột, thậm chí đề phòng địch chiếm được tường thành mượn thế trên cao đánh xuống, y chôn cả thuốc nổ để đồng quy vu tận.
Vì thế mà y mới đích thân mặc giáp lên tường thành đốc chiến.
Vậy mà ngoài mấy hũ vôi chẳng có cái gì dùng tới.
Xem Thiết Nhất và Thiết Tam diễn luyện với nhau ở thao trường còn kích thích hơn.