Nhưng người Vu Điền bị Cao Xương Hồi Hột chặn bên ngoài Thiện Thiện thành.
Ở Tây Vực mà nói cuộc di chuyển của mấy nghìn người là sự kiện lớn, hơn nữa chỉ cần là nữ nhân trẻ nhỏ thì không đâu không cần, nhân khẩu là vận mệnh mỗi quốc gia Tây Vực.
Nói ra vô cùng mâu thuẫn, bọn họ một mặt giết chóc cướp phá, một mặt ra sức chiêu nạp lưu dân.
Thành chủ sau khi biết có hơn hai nghìn phụ nữ trẻ nhỏ chuẩn bị đi qua thành quan của mình thì sao có thể bỏ qua được, dù bán đi cũng được một khoản tài phú cực kỳ khả quan.
Sáu trăm kỵ binh canh giữ ngoài thành, đợi đoàn người kia, nơi này địa thế hiểm yếu, chỉ cần bóp chẹt quan ải, trừ khi ngươi chạy vào sa mạc toàn cát chảy chết người, nếu không đừng hòng vòng qua được thành Thiện Thiện.
Lúc này Mạnh Nguyên Trực đang ngồi trên nóc nhà phủ thành chủ, nghe thành chủ và đám buôn nô lệ thương thảo giá cả. Để vào được tới đây Mạnh Nguyên Trực bóp chết mười hai tên hộ vệ, đồng thời đã tìm thấy mãnh hỏa, kế hoạch của hắn là đốt cháy Thiện Thiện, gây hỗn loạn để người Vu Điền vượt thành ...
Tên thành chủ và đám buôn nô lệ người Ba Tư mũi khoằm như chim ưng bàn bạc rất nhiệt liệt, bọn chúng đã do thám kỹ càng rồi, trong đội ngũ kia có một số nữ nhân bảo vệ, với thành chủ mà nói không thành vấn đề, tên thành chủ béo như lợn thậm chí còn cười đùa muốn đem số nữ hộ vệ đó lên giường chiến đấu một phen.
Nhổ một sợi tóc kiểm tra hướng gió, Mạnh Nguyên Trực liền đem mãnh hỏa tưới chỗ đầu gió, châm lửa xong, đợi đốm lửa bùng lên chạy lan bốn phía, rồi chạy về phía đại môn phủ thành chủ, lắp thiết thương đợi đàn chuột béo chạy ra.
Chẳng cần phải đợi lâu, ở sa mạc khô hạn này, phóng hỏa là chuyện khá dễ dàng, thoáng cái lửa được gió trợ lực đã vươn lưỡi tử thần của mình liếm về phía nhà chinh.
Tên thành chủ to béo dẫn một đám buôn người chạy khỏi phòng, vừa chạy vừa chửi bới quát tháo phó nhân nô lệ dập lửa ...
Hắn còn đang vung vẩy chân tay thì liên tiếp mấy tên chủ nô đứng cạnh ngã xuống vũng máu.
“ Hộ vệ, A Cáp mau mau, có kẻ giết người ...” Thành chủ ngã bịch xuống đất, liên tục bò ra sau gọi lớn:
Chẳng đợi hộ vệ tới, bốn tên buôn nô lệ không chút chậm trễ rút đao xông lên, làm ăn ở sa mạc có ai là lương thiện đâu, chưa nói bọn buôn người, cướp bóc thành thói.
Trường thương kẹp tay trái quét ngang cứa đứt yết hầu hai tên, đoản đao tay phải chặn thay loan đao, chân tung cú đá tàn nhẫn nhất vào hạ bộ của hắn, tên còn lại thấy ba đồng bọn bị hạ trong tích tắc xoay người chạy luôn kết cục bị đoản đao phi trúng ót.
“ Đừng, đừng giết ta, ngươi muốn bao tiền?” Thành chủ kéo một nữ nô diễm lệ che chắn trước người, luôn mồm cầu xin:
Nữ nô nhỏ nhắn kia làm sao che hết tấm thân phì nộn, Mạnh Nguyên Trực đâm thương xuyên ngực, vận khí dồn sức hét lớn, ném cả cái xác to béo vào trông đống lửa.
Có thêm đống mỡ này, đừng hòng có ai dập được lửa.
Nữ nô mỹ lệ ngồi bệt trong sân, sợ hãi tới toàn thân run rẩy, không di chuyển nổi nữa.
Mạnh Nguyên Trực không nhẫn tâm nhìn mỹ nữ bị lửa thiếu, một tay ôm lấy nàng thoát khỏi tường bao, người ngoài vẫn đang ra sức phá đại môn chắc chắn của phủ thành chủ.
Nữ nô ăn mặc ít ỏi ấy dán sát vào người làm Mạnh Nguyên Trực mê loạn, chạy vào ngõ không người, hôn miệng nàng, hai tay đồng loạt xuất trận xoa nắn cặp mông tròn trịa. May là hắn còn nhớ có người Vu Điền đang đợi, bóp vú nàng một cái chạy đi chỗ khác phóng hỏa ...
Đêm hôm đó người Thiện Thiện nhìn thấy ác ma cầm giáo dài bay qua bay lại mái nhà, ác ma tới đâu, nơi đó bốc cháy ...
Gió sa mạc không nghi ngờ gì chính là đồng bọn của ác ma.
Sáu trăm võ sĩ ở ngoài nhìn thấy thành đang cháy, làm sao còn để ý tới cái gì khác, ra sức chạy về, người nhà của họ, tài sản tích lũy bao năm đều ở đó ...
Cổng thành mở rộng chẳng ai đóng, đại đội nhân mã người Vu Điền cứ thế thoải mái đi ngang qua những căn nhà bốc cháy rừng rực, ai cũng tặc lưỡi không thôi, e thành Thiện Thiện giàu có còn rất lâu nữa mới khôi phục được hào quang cũ.
Úy Trì Lôi không khỏi lo lắng, từ cách thức đối xử với kẻ thù của Mạnh Nguyên Trực, ông ta tựa hồ nhìn thấy tương lai của tộc nhân.
Muốn giành lấy tiếng nói cho hơn hai nghìn tộc nhân ở nơi ở mới, e là chuyện vô cùng gian nan.
………… ………………
Phập!
Một mũi tên ghim vào cột cách đầu Thiết Tâm Nguyên có chút xíu, y rụt đầu nấp kỹ sau tường cao không dám tùy tiện ngó nghiêng nữa.
Thiết Nhất đã dẫn người xông ra ngoài chém giết sơn đạo, ở đó lão tộc trưởng đang ra sức quát tháo thủ hạ tấn công, trời mới biết trong ba tháng ngắn ngủi, lão già này chiêu mộ đâu ra nhiều võ sĩ như thế.
Người trong cốc kháng cự vô cùng ngoan cường, nhất là những người có lão bà, càng dũng mãnh không gì chống được.
Từ khi Mã Hi Mỗ dẫn nửa đội lạc đà mang hàng hóa đi Quy Tư bán, lão già kia liền dẫn người quấy nhiễu nơi này.
Rõ ràng lão già còn lưu luyến Thanh Hương cốc lắm, khi lão ta mang hòm vàng cùng tám tên bộ hạ trung thành đi, Thiết Tâm Nguyên biết lão già này rồi sẽ có ngày quay về, còn tưởng rằng thời gian sẽ rất dài, ai ngờ chỉ vài tháng thôi lão ta đã dẫn đội ngũ bốn năm trăm người tới.
Cũng chẳng sao, ba trăm nô lệ đối phó với bốn năm trăm tên tàn binh rất phù hợp, Thiết Tâm Nguyên những nô lệ đổ máu bảo vệ sơn cốc này, về sau sẽ thành người trung thành nhất sơn cốc.
Nơi này có núi, có nước, có lương thực, có nữ nhân, là trốn trú thân hiếm có trong hoang mạc, nếu thông qua chiến tranh loại bỏ được thân phận nô lệ của mình sẽ chẳng ai từ chối lấy đây làm nhà.
Thiết Tam hai tay đẩy mạnh cánh cửa nặng nề cần bốn người mới mở được, giơ cao thuẫn bài, tay cầm loan đao dẫn năm mươi người xông ra ngoài chém giết. Vừa rồi Thiết Nhất đã dẫn năm mươi người cắt đôi ngũ của lão già, nếu không biết tận dụng thì hắn không phải quan quân hợp cách.
Rất thất vọng, đám người này không ai chống được dù chỉ một đao của hắn, loan đao đi tới đâu người ngã rạp tới đó.
Lão tộc trưởng thấy quân đội của mình sắp bại tới nơi, không ngờ tóm lấy cỏ xanh mới mọc trên núi, leo lên vách đá như vượn, bỏ trốn khỏi nơi này.