Thiết Tâm Nguyên ngáp dài một cái, thay cái áo đầy nước canh ra, dùng nước nóng tắm rửa, sau đó chui vào lều ngủ ngon lành.
Trên núi luôn sáng rất sớm.
Lúc này ánh ban mai mới thoáng hiện ở phía đông, rặng núi nhấp nhô tắm mình lan sương khói mong manh, mang theo vẻ đẹp khó dùng từ ngữ diễn ta mê đắm tâm thần.
Thiết Tâm Nguyên luyến tiếc cái túi ngủ ấm áp nên chỉ thò nửa cái đầu ra khỏi lều nửa ráy, nhìn thấy Tát Già thượng sư khoanh chân ngồi trên tảng đá, trên đầu tuy phủ sương giá bạc trắng, nhưng vẫn mang nụ cười mãn nguyện.
“ Thủ lĩnh chiếm cứ ưu thế tuyệt đối lại không huyết tẩy Đại Tuyết Sơn, thật là lành thay.”
“ Đại sư nói gì thế, ta đâu phải kẻ hiếu sát như vậy.” Thiết Tâm Nguyên vừa súc miệng vừa lúng búng nói:
Tát Già không lý tới lời vô nghĩa đó của Thiết Tâm Nguyên, nhìn cảnh đẹp dưới núi, núi non trùng điệp, hồ nước bao la, trảng cỏ xanh nguyên sơ trải dài ngút ngàn, chỉ thấp thoáng hơn chục ngôi nhà ẩn hiện dưới tàng cây và số ruộng đồng ít ỏi.
Ông ta hiểu Thanh Hương Cốc chưa tới một vạn người, nếu giết hết người ở Đại Tuyết Sơn thì lấy ai giúp y canh tác mảnh đất bao la này? Dù thế nào bớt đi một sinh linh đổ máu là chuyện tốt.
Đợi ở Nhất Tuyến Thiên tới trưa thì thấy Thạch Mã đi xuống, theo sau là một người Thổ Phồn gầy gõ, thoạt nhìn có vẻ yếu nhược gió thổi cũng ngả nghiêng. Hắn mấy lần bước trượt bậc thang phải ôm lấy eo Trạch Mã cho khỏi ngã, không thấy Trạch Mã có vẻ gì là khó chịu, hẳn là người thân của nàng.
Trạch Mã nhìn thấy Tát Già thượng sư thì cung kính thi lễ, vẻ mặt có vẻ yên tâm hơn, Thiết Tâm Nguyên thấy nữ nhân này đi tim lão già đầy mồm dối trá thì chỉ lắc đầu.
Nam tử kia vừa đi hết Nhất Tuyến Thiên thì nhìn thấy Mạnh Nguyên Trực bịt mặt đứng trên tảng đá cao, tay cầm thiết thương còn dính máu, hai mắt như ưng nhìn mình thì lần nữa trượt ngã, ôm lấy chân Trạch Mã không muốn đi nữa.
Trạch Mã lớn tiếng nói một tràng Thổ Phồn, kéo nam tử kia ra ngoài.
“ Đây là đại ca ta Ung Bổn Gia Thố, chỉ cần huynh ấy đóng dấu lên khế ước là giao dịch của chúng ta hoàn thành.”
Thấy nam tử đó mặt mày tái me tái mét, chân run bần bật, Thiết Tâm Nguyên dùng bộ mặt hiền lành nhất có thể, chắp tay hỏi:” Không biết Ung Bổn điện hạ có dị nghị gì với khế ước này không?”
Miệng Ung Bổn Gia Thố cứ mở ra khép vào, nhưng không có từ ngữ nào phát ra.
Trạch Mã tức giận giật lấy khế ước từ tay đại ca mình, vỗ lên đó nói:” Phải thêm vào một điều, nếu như bọn ta muốn rời đi, ngươi không được ngăn cản.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Điều này không có bất kỳ ý nghĩa gì, nếu ta không muốn các cô đi, kiếm vài võ sĩ lưu lãng đủ khiến các cô chôn thây trên đường. Khế ước của chúng ta lập nên ở cơ sở của sự tin tưởng, Trạch Mã, ta đã tin cô, cô nên cho ta sự tôn trọng tương ứng.”
“ Ta đảm bảo chỉ cần các cô ở trên núi hai năm, cho dù ta lấy roi đuổi cũng không chịu đi.”
Trạch Mã thở dài:” Ngươi sẽ cho con dân Đại Tuyết Sơn xuống núi kiếm sống?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Đúng, đất đai của họ vẫn là của họ, ta không cướp đi chút nào, nhưng thu hoạch xong trừ phần nộp thuế thì phải ưu tiên bán cho ta.”
“ Được.” Trạch Mã biết mình không có lựa chọn khác, kéo đại ca mình ngồi xuống tấm thảm, nghiêm túc nói:” Ngươi có thể thu thuế, nhưng thuế suất ...”
Hai người giằng co hơn một canh giờ, đến khi Trạch Mã vắt óc không nghĩ ra được bất kỳ điều gì, Thiết Tâm Nguyên soạn lại khế ước, do Tác Già làm chứng. Ung Bổn Gia Thố cắt tay, ra hiệu Thiết Tâm Nguyên cũng làm thế, hai người áp vết thương vào nhau, khế ước mới như thành công.
Thiết Tâm Nguyên chả dại, cái tên trông như bệnh nhân ho lao này có trời mới biết mang thứ mầm bệnh gì trong người, kỳ hợp đồng mà mất mạng thì lỗ lớn.
Thế là y ký tên, Ung Bổn Gia Thố ấn cả bàn tay máu lên các bản văn tự, khế ước coi như thành.
Xong việc Thiết Tâm Nguyên vội vàng đi ngay, Thiết Tam Bách tới giờ còn chưa có tin tức xác thực truyền về, chuyện còn lại do Thiết Nhất cái tên mặt sắt cố chấp và Thiết Nhị tim đen dạ tối hoàn thành là được.
Trạch Mã cho rằng Thiết Tâm Nguyên là tên khốn kiếp nhất, xấu xa nhất trên đời rồi, vì thế khi y bỏ đi nàng cho rằng mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng khi Thiết Nhất, Thiết Nhị bắt đầu dựa theo khế ước tiến hành thu vũ khí ở Đại Tuyết Sơn, nàng muốn khóc, mỗi nhà chỉ được giữ lại một cái dĩa thức ăn ... Bất kể nàng dùng thủ đoạn gì, khóc lóc, nổi giận hay quyến rũ, hai tên đó vẫn trơ ra như đá, thậm chí không thèm nói với nàng nửa lời.
Nàng muốn khóc, nàng muốn gọi Thiết Tâm Nguyên quay lại, nhưng Thiết Tâm Nguyên đi xa lắm rồi.
Khi thiết Tâm Nguyên cưỡi ngựa rời Đại Tuyết Sơn, trước mắt vẫn là biển hồ ma bao la, mỗi cơn gió thổi qua đều làm những bông hoa dập dờn tạo thành làn sóng xanh mê hoặc, không khí mang theo mùi ngai ngái của hồ ma.
Mùi hồ ma cũng giống như mùi hương trên người Trạch Mã vậy, chẳng dễ ngửi nhưng là thứ tốt.
Nữ nhân đó thấy phụ thân nhu nhược, đám đại ca vô dụng bất tài, đành chủ động gánh lấy trách nhiệm bảo vệ Đại Tuyết Sơn.
Phương thức của nàng cổ quái mà hữu hiệu, A Tát Lan rõ ràng chỉ cần phái đội quân nghìn người là thu phục được Đại Tuyết Sơn, nhưng vì chiến dịch bôi nhọ hết mức cùng sự hi sinh của Trạch Mã, Đại Tuyết Sơn ngắc ngoải thêm mấy năm.
A Tát Lan không đụng tới Đại Tuyết Sơn, tất nhiên những kẻ khác cũng không dám.
Nhận ra con người thật của Trạch Mã, Thiết Tâm Nguyên cũng ngay lập tức đổi cách đối phó với Đại Tuyết Sơn.
Mỗi năm tốn ít lương thực và ngân tệ không đáng nhắc tới, có thể đối lấy một tán phổ Thổ Phồn có truyền thừa hoàn chỉnh, y có thể học Tào Tháo, bắt thiên tử lệnh chư hầu, có tán phổ này trong tay, bất kỳ người Thổ Phồn nào đối đầu với mình là bất nghĩa, y lại có thể dùng danh nghĩa tán phổ, thảo phạt bất kỳ địa bàn nào.
Y có thể tuyên bố với bất kỳ người Thổ Phồn nào lưu lãng ở Tây Vực, quy thuận Cáp Mật, là đi theo tán phổ là nương tựa vào một bộ tộc Thổ Phồn cường đại.
Chẳng biết có bao nhiêu người Thổ Phồn còn nhớ tới hùng phong đế quốc Thổ Phồn năm xưa, cũng không biết còn có bao nhiêu người Thổ Phồn còn nhớ mình có một vị hùng ưng vương trong truyền thuyết.
Mỗi năm bỏ ra năm nghìn đảm lương thực và sáu nghìn ngân tệ đúng là vượt giá trị.
(*) Mình luôn liên tưởng Trạch Mã với Địch Lệ Nhiệt Ba :V