“ Mạnh Nguyên Trực là tên ngu xuẩn.” A Nhị vẫn cực kỳ phẫn nộ vừa thấy Thiết Tâm Nguyên là nói ngay:” Vào mùa đông ngựa không thể đi đường xa, chúng sẽ sụt cân, hơn nữa toàn là ngựa nhỏ chưa trưởng thành, nếu sụt cân nghiêm trong sẽ tổn hại căn cơ, cuối cùng chỉ thành ngựa thồ, không lên chiến trường được nữa.”
“ Xem đi, ngựa mẹ sắp hết sữa rồi, nếu không dùng hồ ma thúc sữa, ngựa con sẽ chết đói.”
“ Vậy cho chúng uống sữa trâu thì sao, cả dê nữa, chúng ta có không ít.” Thiết Tam Nguyên kiến nghị, y thấy có phụ nhân lấy sữa dê nuôi con, ngựa hẳn là không kén lắm:
A Đại nhìn y như nhìn thằng ngốc, A Nhị thở dài:” Ngựa non một ngày phải uống năm cân sữa, nơi này có sáu trăm con.”
Thiết Tâm Nguyên nhanh nhẹn xua tay:” Coi như ta chưa nói gì.”
A Nhị trầm ngâm:” Thủ lĩnh, ta biết cướp bóc là thủ đoạn mưu sinh cũng như tăng cường thực lực thường dùng ở nơi này, nhưng nên ngừng chuyện đó lại. Tiếp tục cướp bóc mà không biết kiểm soát, thương đạo sẽ bị hoang phế.”
“ Không những thế chúng ta còn nên dùng lực lượng chủ yếu vào việc đả kích cường đạo, để thuế từ thương cổ thành nguồn tài phú của chúng ta. Tuy không nhiều bằng đánh cướp, nhưng đó mới là kế sách lâu dài, mới là hình thái nên có của một quốc gia.”
Thiết Tâm Nguyên tất nhiên cũng có tính toán như vậy, chỉ là không muốn nói lần này do Mạnh Nguyên Trực tự ý hành động, khiến mâu thuẫn giữa hai người này tăng thêm mà thôi, nói lảng đi:” Mỗi năm khi băng tan, Liêu hoàng tuần du Tây Kinh, theo thông lệ thì các quốc gia Tây Vực phái sứ tiết mang lễ vật tham dự nại bát của họ, Nhị huynh có cho rằng chúng ta cũng nên tham gia không?”
A Nhị dùng ánh mắt kỳ quái nhìn y:” Thủ lĩnh định phái ai đi nạp mạng?”
Thiết Tâm Nguyên cười khan:” Sao lại đi nạp mạng, chúng ta chỉ là bộ tộc mới quật khởi, tỏ thái độ thần phục chút, tránh bị người ta coi là đối tượng đả kích.”
“ Thủ lĩnh nghĩ không ai phát hiện chuyện mình làm sao, chớ coi thường anh hùng thiên hạ, tới mùa xuân nhìn xem ai được lợi ích lớn nhất, bọn họ không khó truy ra manh mối.”
“ Hồi Hột còn bận ứng phó với Khách Lạt Hãn, Da Luật Kính bị đưa tới làm phó tướng Ô Cổ Địch Liệt thống quân ti rồi, huống hồ chỉ cần chúng ta tỏ thái độ cần có, tin rằng chuyện này có thể hóa giải, chúng ta có thù với Da Luật Kính chứ không phải Khiết Đan, đây mới là trọng điểm.”
A Nhị xoa xoa đầu con ngựa mẹ, vẻ mặt vô cùng hài lòng:” Thực ra người thích hợp làm sứ giả nhất chính là thủ lĩnh, nhưng không nên lấy danh nghĩa Thanh Hương cốc, nếu không e đi mà khó về.”
Thiết Tâm Nguyên chắp tay:” Xin Nhị ca chỉ bảo.”
“ Dọc đường đi ta cùng Úy Trì lão tiên sinh thảo luận tình thế Tây Vực, nắm được phần nào, nghe nói có một đám đại đạo tên Nhất Phiến Vân tung hoành Tây Vực đã mấy chục năm.”
Thiết Tâm Nguyên hiểu ngay ý của hắn:” Đúng thế, chúng ta xem như đã đắc tội với Nhất Phiến Vân, Thanh Hương cốc còn đang đề phòng bị chúng tập kích, chúng ta chỉ có một nghìn kỵ binh cùng năm trăm lính đánh thuê Thổ Phồn, bọn chúng có tới ba vạn lang sói.”
A Nhị cho ngựa ăn xong, phủi tay:” Đúng là ba vạn lang sói thật, nhưng là do hơn trăm nhóm mã tặc lớn nhỏ tạo thành. Ta đoán chừng thuộc hạ trực thuộc chỉ chưa tới ba nghìn như đa phần nhóm mã tặc bình thường khác, suy ra là rõ thôi, Thanh Hương cốc ở Tây Vực có thể xem là giàu có rồi đúng không?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, đây là điều chắc chắn.
“ Vậy mà chúng ta nuôi ba nghìn con ngựa đã khó khăn, Nhất Phiến Vân là cường đạo không có địa bàn cố định, làm sao có thể dẫn theo ba vạn lang sói của hắn đi khắp nơi, mùa đông tới, chắc chắn hắn cũng phải đi tránh rét, mà nơi nào tốt hơn Thiên Sơn, thủ lĩnh, năm nay hắn tới rồi chứ?”
Thiết Tâm Nguyên bái phục:” Đệ đã cho người mai phục ở tất cả sơn cốc rồi, chỉ cần bọn chúng tới là biết ngay.”
“ Nhất Phiến Vân có sức uy hiếp không thua gì một tiểu quốc, dù là người Hồi Hột cũng phải sợ đám đại đạo này ba phần, trừ được tên thủ lĩnh, lực lượng của chúng ta sẽ nhảy vọt, hơn nữa dùng danh nghĩa Nhất Phiến Vân khống chế Cáp Mật sẽ không lo lắng gì.”
Thiết Tâm Nguyên thấy lời này cực đúng, một thế lực sẵn có sẽ ít gây nghi ngờ hơn một thế lực bất ngờ quật khởi, hỏi:” Vậy Nhị ca thấy vị trọng thần nào của Khiết Đan dễ nói chuyện hiểu tình hiểu lý.”
“ Nghe nói hoàng thái đệ Da Luật Trọng Nguyên của Liêu Hoàng thích kết giao hào kiệt thiên hạ.”
“ Ha ha ha ...” Thiết Tâm Nguyên cười phá lên, quả nhiên anh hùng sở kiến lược đồng, chỉ có một chút khiếm khuyết trong kế hoạch này, Nhất Phiến Vân là tên mã tặc già, y đóng giả không hợp, nhất thời nghĩ tới Hứa Đông Thăng, hắn mà ở đây thì không thích hợp hơn, chỉ là không biết hắn lưu lạc phương nào.
….
Phía nam Thiên Sơn có một sơn cốc rất sâu, sơn cốc toàn là thông tuyết, nơi này vốn là sào huyệt của sói tuyết và gấu.
Hiện giờ có một đội kỵ binh ngang ngược xông vào, đám gà rừng thỏ nhỏ kết đoàn kết đội nhảy từ trong bụi cây ra, chạy thẳng ra ngoài không quay đầu lại, nhưng chẳng đi được bao xa đã bị mưa tên bắn gục.
Kỵ sĩ không xuống ngựa, roi dài trong tay quất một cái là thu ngay lại được con mồi.
Báo tuyết dựa vào bộ lông rất có tính ngụy trang của mình nhảy lên một thân cây, lấy đà lao lên núi, vượt qua bên bên kia sơn cốc.
"Cộp! Cộp! Cộp!" Ba mũi đoản mâu đâm xuyên cây khô, trong hốc cây truyền ra tiếng kêu gào thê thảm, cái đầu gấu chui ra khỏi hốc cây, nhưng cơ thể bị vướng đoản mâu, kẹt chết ở đó.
Đại hán trọc đầu cười ha hả vung trường đao chặt bay đầu gấu, đám kỵ sĩ khác hú hét liên hồi phóng ngựa như bay trong sơn cốc hẹp, có vẻ cực kỳ thông thuộc.
Đợi khi đội kỵ binh này lục tung cả sơn cốc, có đội ngũ còn lớn hơn xuất hiện, đi đầu là một đám nô lệ đầu tóc bù xù, bọn họ kéo những chiếc xe trượt nặng nề, bên trên chất đầy các loại vật tư.
Vừa vào sơn cốc những nô lệ này dưới roi da của kỵ sĩ, chưa nghỉ chút nào đã vội vàng đi nhổ cỏ, chặt cây, dọn dẹp những tảng đá vướng víu, vô số những chiếc lều xuất hiện trên đất trống, từng đống lửa lớn cháy hừng hực cùng với tiếng nói cười của đám kỵ sĩ.
Nô lệ miệng ngậm dao, lột da những con thú vừa bắt được, bỏ nội tạng, ném nguyên con vào nồi nước lớn.
Lại lục tục có kỵ binh đi vào sơn cốc, bọn chúng không xuống ngựa, tới khi có một con lạc đà lớn khiêng kiệu đi vào, bọn chúng mới xuống ngựa, một vài kỵ binh thiết giáp xúm quanh kiệu lớn đi vào lều, bên lều có hình sói lớn ngửa cổ hú.
Đó là cái lều to gấp năm sáu lần lều bình thường, làm bằng da trâu trắng, trước lều có hai chậu lửa cháy trên giá gỗ.
Lạp Hách Mạn nhìn thấy hoa văn đó kích động sờ tay lên lưng, Thiết Tam Bách đưa tay ấn đầu hắn xuống:” Chưa phải lúc, đợi trăng lên đã.”
Miệng phát ra tiếng gầm gừ như thú dữ, Lạp Hách Mạn vẫn nhìn không chớp vào cái lều trắng, Thiết Tam Bách vỗ về mãi hắn mới bình tĩnh lại.