Khi mặt trời lấp ló sau dãy núi, đám gà trong sơn cốc gáy le te, một ngày mới bắt đầu, sơn cốc yên tĩnh thoáng một cái trở nên rộn ràng.
Trạch Mã không dám tin trên đời có người biến chuyện ăn uống thành hoành tráng như thế, nàng chưa bao giờ thấy nồi cơm nào lớn hơn thế. Một cái nồi cháo mà nàng đứng giữa giang rộng tay ra cũng không với tới hai bên đang nấu cháo mạch sôi ùng ục.
Hai tráng hán mình trần dùng xẻng gỗ lớn đang ra sức nguấy cháo.
Hơn trăm phụ nhân ở bên lạch cạch thái rau củ, còn có cả một cái sọt lớn toàn là trứng luộc.
Trạch Mã tò mò hỏi:” Những thứ này cho võ sĩ ăn à?”
Trải qua một đêm dây dưa, Trạch Mã và Úy Trí Chước Chước đã hóa giải ân oán, chủ yếu Trạch Mã nói chỉ muốn thử xem Thiết Tâm Nguyên có động tâm với nữ nhân không, kết quả là tên người chết đó chẳng có phản ứng gì.
Câu này làm hai nữ nhân cùng chung mối thù, cả đêm thì thầm nói xấu Thiết Tâm Nguyên, bảo y là thứ không hiểu phong tình, là kẻ thù của nữ nhân, thế là quan hệ hai bên nhanh chóng nồng ấm, tựa hồ thành tỷ muội tốt không chuyện gì không thể chia sẻ.
“ Không phải cho võ sĩ ăn, cơm của võ sĩ có thịt, cái này cho người làm việc.” Úy Trì Chước Chước giải thích rất cặn kẽ:
“ Trứng gà cũng thế à?”
“ Không phải, trong sơn cốc chỉ có trẻ dưới mười hai và bà bầu là được ăn một quả trứng mỗi ngày.”
“ Nam?”
“ Nam nữ đều được.”
“ Ta ăn được không?”
“ Không được, gà trong sơn cốc không nhiều, không thể cho người khác ăn.”
Trạch Mã chợt nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên đang ngáp dài ngáp dài ngáp ngắn đứng ở bên nồi đợi người ta múc cháo, thức ăn của y cũng không khác gì mọi người, một bát cháo mạch, một cái bánh, một miếng rau muối, chỉ thêm được đĩa rau xanh.
Hôm qua còn không hiểu vì sao sơn gốc dựng một cái lán lớn như vậy, vì sao có nhiều cái bàn dài, giờ hiểu rồi, đó là chỗ mọi người ăn uống.
Nhiều người lắm, nhìn tới tưởng chừng cả thế giới kéo tới ăn cơm vậy, tiếng húp chào sùm sụp cứ vang lên không ngớt, đa phần có vẻ thích ngồi bệt dưới đất hơn, chấm bánh vào cháo, vừa ăn vừa tán gẫu, cả cái lán mang không khí hết sức vui vẻ.
Đám trẻ con lần lượt nhận trứng gà, cẩn thận đặt bát cháo xuống, tay chân lóng ngóng bóc trứng, có đứa chưa bóc xong đã đánh rơi xuống đất.
Còn chưa kịp khóc thì bên cạnh có người lớn vung tay bợp cho một cái, nhặt quả trứng lên lau qua loa vào ống tay áo, nhét vào mồm đứa bé, vừa định khóc lần nữa lại ăn đòn.
Không hiểu sao cảnh tượng này khiến Trạch Mã ấm lòng, hạnh phúc hơn cả khi A Tát Lan dẫn đi tham gia thỉnh yến của khả hãn Hồi Hột.
Nàng nhìn tới ngây dại.
“ Không cần cảm khái, hai năm nữa thôi Đại Tuyết Sơn sẽ thành như thế.” Thiết Tâm Nguyên đã ăn xong, đi tới bên cạnh vừa xỉa răng vừa nói:
“ Thật à?” Trạch Mã vừa nhìn vừa lẩm bẩm:
“ Đương nhiên, cô đi hỏi người nơi này đi, Thiết Tâm Nguyên ta đã bao giờ đem chuyện ăn uống ra đùa chưa? Ta đảm bảo Đại Tuyết Sơn rồi cũng sẽ có một ngày như thế này, thậm chí còn hơn.” Nhìn vành mắt Trạch Mã không biết từ bao giờ đã đỏ hoe, Thiết Tâm Nguyên càng thêm vài phần thiện cảm với thiếu nữa này:” Cha cô thích sống trong mộng cảnh, vậy cứ để bọn họ lừa dối bản thân trong mộng, cô muốn đánh thức bọn họ là không đúng, mộng cảnh tan vỡ bọn họ chỉ còn là cái xác không hồn, chẳng phấn chấn lên được.”
“ Con người không muốn sống trong mộng, ta sẽ dẫn dắt họ tìm hạnh phúc thực sự.”
Trạch Mã nhìn những người ăn xong vỗ bụng vui vẻ cầm công cụ đi làm việc, với nàng đó là hạnh phúc rồi, quay sang hỏi:” Vậy hạnh phúc của ngươi là gì?”
Thiết Tâm Nguyên nheo mắt lại nhìn cảnh tượng nhộn nhịp trước mắt:” Trở thành vương của những người hạnh phúc.”
Trạch Mã tin điều ấy, nàng không thấy có chút giả dối nào trên khuôn mặt rạng ngời ấy khiến nàng bất giác ngây ra nhìn.
Từ ngày mai trở đi, làm một người hạnh phúc
Nuôi ngựa, chẻ củi và chinh phục thế giới
Từ ngày mai trở đi, quan tâm tới sinh mệnh mỗi người
Ta có một quốc gia, đối diện với sa mạc, xuân ấm nở hoa.
Từ mai trở đi, gửi thư cho mỗi quốc vương
Nói với họ thế nào là hạnh phúc
Đó là tia chớp hạnh phúc nói với ta
Ta dùng tia chớp nói với mọi người
Cho mỗi con sông một ngọn núi cái tên ấm áp
Người xa lạ, ta cũng chúc phúc cho ngươi
Mong ngươi có tiền đồ sáng lạn ở quốc gia của ta
Mong người có tình sẽ thành đôi lứa
Mong ngươi có được hạnh phúc ở trần thế.
Ta chỉ muốn hướng về sa mạc, xuân ấm nở hoa ...
Đó là bài thơ cực kỳ nổi tiếng ở thế giới cũ kia, Thiết Tâm Nguyên sửa đổi nó, trở thành danh ngôn của y.
Y hưởng thụ qua sự xa hoa mà không ai trên thế giới này từng hưởng thụ, cũng chịu nỗi khổ mà không ai trên thế giới này từng biết, vì thế hưởng lạc hay khổ sở chẳng khiến y bận tâm nữa, y chỉ muốn ngọn lửa hừng hực trong lòng đốt cháy cả sa mạc.
“ Lần sau đừng cởi sạch y phục trước mặt ta như thế, lão bà ta sắp tới rồi, bị nàng ấy nhìn thấy là không hay đâu.”
Mới tích tắc trước trong mắt Trạch Mã, Thiết Tâm Nguyên như thần thánh trên núi cao, nhưng bây giờ thần thánh vừa ngã lộn cổ xuống chân núi.
Nếu mà khi nói lời này hai mắt y không nhìn chằm chằm vào ngực mình, Trạch Mã sẽ coi đó là lời cảnh cáo, giờ nàng biết nam nhân này kỳ thực chẳng phải thứ tử tế.
“ Mỗi người ở đây đều bận rộn như vậy à?” Trạch Mã ưỡn ngực lên, động tác chẳng liên quan tới vấn đề nàng hỏi:
Vừa rồi cái lán còn đông nghịt người ăn uống, chớp mắt đã trống không, chỉ có những phụ nhân dọn dẹp.
“ Tài phú trên thế giới là do lao động sáng tạo mà ra, không lao động làm sao có cái ăn.”
“ Tiền tài và lương thực của ngươi đa phần là do cướp bóc mà có.”
“ Nữ nhân vô tri, cướp bóc cũng là lao động.” Thẹn quá hóa giận, Thiết Tâm Nguyên phất tay bỏ đi, y có rất nhiều việc phải làm:
Nhìn bốn xung quanh, Trạch Mã phát hiện trừ mình ra thì ai cũng bận rộn, công việc của Úy Trì Chước Chước làm nàng kinh ngạc vô cùng, ai mà ngờ thị nữ của Thiết Tâm Nguyên lại là tiên sinh của toàn bộ những đứa trẻ nơi này.
Nhưng mà dạy văn tự và cách nói tiếng Hán, nàng chẳng hiểu gì.
Bám lan can nhìn hồi lâu, cuối cùng cắn răng chen vào đống trẻ con, nghiêng đầu nhìn đĩa cát của đứa bé.
“ Thiên địa huyền hoàng vũ trụ hồng hoang nhật nguyệt doanh trắc thần túc liệt trương hàn lai thử vãng thu thu đông tàng ...”
Đọc theo tới bảy tám lượt cái thứ đọc không hiểu nghe không ra, Trạch Mã không nhịn được hỏi đứa bé:” Này đang làm gì thế?”
Đứa bé nhìn nhanh Úy Trì Chước Chước thì thầm:” Học, thi trạng nguyên.”
Chát! Cái thước đánh xuống bàn, cả Trạch Mã và đứa bé giật nảy mình, bắt gặp ánh mắt hung dữ kia liền ngoan ngoãn đọc tiếp.