Lạc đà trắng quỳ trên mặt đất, Trạch Mã đã vứt cái áo của Bạch Lang Nguyên đi, xoay người dựa vào lạc đà, đôi vai như bạch ngọc không ngừng rung lên theo từng tiếng khóc nức nở, ánh mắt thẫn thờ nhìn bầu trời xanh ..
Cảnh tượng đó làm Hồi Hột vương tử A Tát Lan hùng tráng như sư tử phẫn nộ muốn nổ tung, đá chết một tên võ sĩ Thổ Phồn nằm dưới đất, gầm lên:” Tìm cho ta đám chuột đáng chết kia, ta muốn ăn thịt chúng, muốn lĩnh hồn chúng vĩnh viễn không bao giờ tới được Thiên quốc.”
Đám thuộc hạ tức thì túa ra xung quanh truy tìm dấu vết.
A Tát Lan cởi áo choàng bọc kín lấy Trạch Mã, bế nàng lên, lấy trán cọ vào trán nàng, ôn nhu nói:” Chỉ cần nàng còn sống là được, bị người ta thương hại cũng không sao, ngủ một giấc, nàng sẽ thấy kẻ thù của nàng thành canh thịt nóng hổi.”
Thời tiết trên hoang mạc biến hóa chẳng có quy luật gì.
Khi mong mãi không thấy mưa đâu, một khi mưa xuống lại như trút nước, chỉ là hoang mạc chẳng giữ nổi nước, thế là mỗi lần mưa xuống là lại có những trận lũ quét ghê sợ.
Từ trên cao, dòng lũ bùn đất mặc sức càn qua hoang mạc bằng phẳng, tạo ra vô số rãnh cắt tan nát hoang mạc, có rãnh sâu mà dài, đó là do có lượng nước sung túc, lâu dần tạo ra thảm thực vật tương đối tươi tốt, thế là lạc đà hoang, trâu hoang, cừu dê hoang khắp hoang mạc chạy tới, tạo ra những con đường ngoằn ngoèo.
Bộ hạ của Thiết Tâm Nguyên đại đa số là dã nhân hoang mạc, bọn họ đi săn tới rất nhiều rãnh sâu như vậy, luận tới sự am hiểu hoang mạc này, không ai bằng bọn họ.
Lúc này cả đội ngũ đi trong rãnh sâu đã cạn, ánh mặt trời mãnh liệt giữa trưa không chiếu được vào trong rãnh sâu, bọn họ hưởng thụ sự mát mẻ hiếm có.
Nhưng tin tức thám báo mang về làm lông mày của Thiết Tâm Nguyên nhíu chặt suốt.
Trước kia mới tới hoang mạc đã từng nghe Hứa Đông Thăng nói tới A Tát Lan, đến Cáp Mật thì càng không lạ gì nữa, tên vương tử Hồi Hột này nổi danh hoang mạc với võ nghệ cao siêu và cực kỳ tàn nhẫn với cường đạo.
Có thể nói hắn chính là tử địch của toàn bộ mã tặc trên sa mạc.
Mỗi năm tới mùa xuân A Tát Lan đều thống lĩnh đội quân tung hoành sa mạc, tiêu diệt mã tặc, bảo vệ một số thương đội, cả hai chuyện đó đều là cách kiếm tiền rất nhanh.
Vì kiếm được tiền nên A Tát Lan rất tích cực, với hắn, mã tặc như cỏ dại, cắt rồi đến mùa xuân giỏ thổi lại mọc lên.
Mọi năm vì có quân đội người Khiết Đan trú ở Cáp Mật, A Tát Lan không vượt qua núi sa thạch, lần này A Tát Lan phẫn nộ lấy núi sa thạch làm khởi điểm, lùng sục bốn phía, không thèm để ý tới giới tuyến đã phân địch với người Khiết Đan.
Thiết Ngũ dẫn một nhóm nhỏ về, từ phía sau đội ngũ phóng ngựa tới ra hiệu bình an, hắn nhận nhiệm vụ ném đồ đạc không cần ở địa bàn của Sói Xám, để chúng lấy đi, cùng Thiết Tứ và Thiết Lục cũng tới địa bàn của đám cường đạo khác làm nhiệm vụ tương tự.
Bọn họ đóng giả đội lạc đà nhỏ, gặp phải cường đạo là bỏ hàng hóa chạy, cường đạo cũng rất có quy củ, là đã lấy hàng hóa không hại người.
Đám người đó hẳn là còn chưa biết A Tát Lan đã vượt giới tuyến, lúc này còn dùng được kế di họa Giang Đông, nếu bọn chúng mà biết thì trống thật xa rồi.
Nhìn thành quả hơn mười ngày đi săn giờ gần như mất trắng, Thiết Tâm Nguyên nghiến răng, mình lần này đúng là trúng số mà, cướp ngay phải nữ thần trong lòng A Tát Lan, khiến tên sư tử vương vốn luôn âm thầm hành quân săn mã tặc ra mặt, nếu đợi vòng vây của A Tát Lan hình thành thì chết là cái chắc.
Đội ngũ hành quân không ngừng tới khi trời tối cũng không gặp phải quân đội của A Tát Lan mới thở phào phần nào.
Ban ngày không dám đốt lửa, sợ khói khiến thám báo của A Tát Lan phát hiện, đêm nay không trăng, đốt lửa trong rãnh sau hẳn không thành vấn đề, vì cẩn thận Thiết Tâm Nguyên chỉ cho phép đột lửa đủ làm cơm chiếu sáng, còn sưởi ấm thì chịu rồi.
Từng miếng bánh nhỏ được bóp nát cho vào canh thịt khô, đợi nhũn ra lấy đũa và vào miệng, giờ ai cũng dùng đũa thuần thục lắm, còn khoe nhau kỹ năng dùng đũa của mình.
Tâm trạng bọn họ không quá tệ vì ở nơi này là thế, đi săn có thể về trắng tay, đánh cướp có được có mất, còn mạng là tốt rồi.
Nhưng là thủ lĩnh thì Thiết Tâm Nguyên lòng nặng trĩu, đây không chỉ là vấn đề nhất thời, A Tát Lan còn lảng vảng ngoài kia, thì bọn họ không thể đi cướp được nữa, trống trong sơn cốc an toàn không thành vấn đề, nhưng chuyện mở rộng lực lượng sẽ chậm hơn rất nhiều.
Thiết Tam suốt cả ngày không thấy mặt mũi đâu, đến lúc ăn cơm mới tới bên Thiết Tâm Nguyên, làm bát canh nóng húp lấy húp để, xem ra lạnh cóng rồi.
“ Vòng vây A Tát Lan tới cỡ nào, ta không tin hắn có thể bao vây được toàn bộ hoang mạc, huống hồ hắn đông quân như thế, không thể ở hoang mạc lâu?”
Thiết Tam húp canh xong nhặt cành cây vẽ bản đồ trên mặt đất.
“ Ý ngươi nói quân A Tát Lan chia ra làm hai, một từ tây sang đông, một từ đông sang tây, truy quét cường đạo? Vòng vây ở mặt đông thưa hơn, không quá chặt chẽ, chúng ta có thể thoát được?”
Thiết Tam gật đầu, còn làm động tác cứa cổ.
Thì ra số quân tới núi sa thạch chỉ là một trong hai cánh quân của A Tát Lan thôi, sức không bằng người, nếu không cần thì đừng mạo hiểm, chuyện lấy ít thắng nhiều là khi bị ép vào đường cùng thôi.
Thiết Tâm Nguyên đã vứt bỏ sự kiêu ngạo của mình ở Đông Kinh rồi, ban ngày ngồi trên mông mỹ nữ xé quần áo uy hiếp, giờ yếu hơn trốn chui trốn nhủi, đều không phải là chuyện liên quan tới dũng khí, chỉ vì sinh tồn thôi.
Nhớ lại chuyện đó Thiết Tâm Nguyên đưa tay lên mũi ngửi, con bà nó nữ nhân đó da thật mềm, tới giờ đầu ngón tay vẫn lưu luyến cảm giác tiêu hồn đó.