Lạp Hách Mạn chỉ cần thuận tay giương cung, chẳng cần nhìn tấm bia ngoài trăm bước, mũi tên bay đi như sao băng, trúng ngay hồng tâm.
Khoảng cách một trăm năm mươi bước, kết quả cũng tương tự, không chỉ đám dã nhân tròn xoe mắt mà ngay cả Thiết Tam cũng mừng rỡ không thôi.
Khi Thiết Tâm Nguyên chơi ác ra lệnh đặt bia cách ba trăm bộ, Lạp Hách Mạn bỏ cung xuống, quật cường nhìn y. Thiết Tâm Nguyên nói với Úy Trì Chước Chước một hồi, nàng chạy đi, không lâu sau một phụ nhân Vu Điền to cao vác cây cung cực lớn tới.
“ Bắn mười tên trúng năm thì thiết cung là của ngươi.”
Lạp Hách Mãn kích động cầm lấy thiết cung dài gần bằng chiều cao của mình, tay trầm xuống, rút tên bắn ngay, chỉ nghe tiếng động lớn không khác gì pháo nổ, tất cả quay đầu nhìn bia, không có dấu hiệu gì, chẳng lẽ bắn trượt?
“ Cung quá mạnh, tên quá yếu, đuôi tên vỡ, tên xuyên qua rồi.”
Thiết Tam đích thân kiểm tra, về nói bia ngắm có lỗ thủng, làm Thiết Tâm Nguyên chấn kinh không thôi, y luôn có thành kiến với cung tiễn, cho rằng thứ này không bằng nỏ.
Ở cái thời đại bộ nhân giáp khắp nơi, đối phó với người sắt di động đó, dù bị bắn tên chi chít khắp người, cởi giáp ra vẫn là hảo hán khỏe mạnh, cung tên quả thực chẳng còn mấy giá trị.
Lại có tiếng cung bật cực lớn, lần này không cần chứng thực nữa, bia bị bắn nát luôn rồi, tên kia sử dụng một mũi tên sắt mà Thiết Tam đưa cho.
Thiết Tâm Nguyên cũng chẳng đợi hắn bắn hết mười mũi tên, đi tới trước mặt Lạp Hách Mạn, kiễng chân lên vỗ vai dã nhân Tây Vực cao lêu nghêu, tên này thực sự xấu, giống quỷ chết treo hơn giống người, nhưng y càng nhìn càng thích:” Giỏi, giờ thiết cung là của ngươi, trong tộc sẽ làm thiết vũ tiễn cho ngươi, hay nhớ quần áo, giày dép ngươi mặc, hãy nhớ, cháo ngươi ăn là do bộ tộc cho ngươi, hãy dùng thiết cung này bảo vệ mọi người.”
Thiết Tam Bách chạy tới đá ngay vào khuỷu chân của cái tên không biết điều.
Lạp Hách Mạn khuỵu gối xuống, không giận mà còn hôn giày Thiết Tâm Nguyên, đấm ngực nói lớn:” Thuộc hạ sẽ bảo vệ tộc nhân.”
Thiết Tâm Nguyên thích cách biểu hiện lòng trung trành đơn giản của hắn, bảo Thiết Tam Bách:” Tạm giao cho ngươi, dạy cho hắn biết quy củ ở nơi này.”
Thiết Tam Bách cười gằn nhìn đối thủ cũ:” Thuộc hạ hiểu, quy củ còn quan trọng hơn bắn cung, hắn sẽ biết quy củ.”
Buổi kiểm tra lựa chọn võ sĩ của Thiết Tam vẫn tiếp tục, nhưng không có ai xuất sắc hơn Lạp Hách Mạn nữa, đây cũng là điều hiển nhiên.
“ Sao thế?” Thiết Tâm Nguyên chợt nhận ra Mạnh Nguyên Trực nãy giờ mặt âm u, hỏi:
“ Phải giết tên đó.” Gò má Mạnh Nguyên Trực co giật:” Tên đó có vẻ uy hiếp được ta, khi hắn giương cung ta đã chuẩn bị sẵn sàng, nhưng cung bắn vỡ bia, nếu ta ở đó chỉ có thể vừa vặn tránh được. Nói cách khác, nếu ta không đề phòng rất có thể sẽ mất mạng ...”
“ Không giết được, ở chỗ mẹ ta có một người mọc hai cái đầu, một cực kỳ trí tuệ, một sức khỏe vô song, ta thấy đơn thuần đọ sức, lão ca huynh cũng không thắng nổi đâu. Chúng ta cần những người như thế, không phải thấy uy hiếp thì giết đi.”
“ Hai đầu?” Mạnh Nguyên Trực cười nhạt:” Ngươi nghĩ có hai cái đầu thì lợi hại hơn được ta chắc, ý ngươi là gì?”
“ Chẳng có ý gì, thế lực của chúng ta đang ngày càng mở rộng, tương lai sẽ có rất nhiều người như Hách Lai Mạn chủ động tới quy thuận. Muốn giữ vị trí đệ nhất võ công thì phải tiến lên thêm một bậc, nếu không một ngày chẳng đủ tự tin đứng đây, lúc đó Thanh Hương cốc không có ai hơn người ta thì phiền cho ta lắm ...”
“ Ngươi nói không thoải mái chút nào, ở Đông Kinh nghe nịnh nọt quen rồi.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Không phải lão ca huynh giao hẹn không muốn bị ta đâm sau lưng, có gì phải nói thẳng không được che dấu à? Hay muốn ta dùng cách nói khác?”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu:” Cứ thế này là được, không dễ nghe nhưng còn biết hay dở, nếu ngươi dùng giọng điệu khác, võ nhân như ta nghe không hiểu thì không hay.”
Nói xong bỏ đi luôn, xem ra đi luyện võ rồi.
….
Lý Xảo cũng đang cười híp cả mắt.
Bắt được một thương đội lớn của Tây Hạ, hắn không hứng thú với vàng bạc châu báu của thương đội, cao hứng vì thu hoạch được hai trăm bốn bảy con lạc đà, một trăm tám tư chiến mã.
Thân là thủ tướng Lan Châu, vàng bạc cần đưa tới chỗ Giác Tư La, hàng hóa lẻ tẻ khác như da thú, vũ khí, thuốc men thưởng cho bộ hạ, còn gia súc thì giữ lại cho mình.
Lan Châu chỉ là cái thành nhỏ, nửa năm trước còn thuộc về Tây Hạ, nhưng nó trong địa phận của Đại Tống.
Từ sau khi Lý Nguyên Hạo chiến thắng ở Hảo Thủy Xuyên, thật khó nói tòa thành này thuộc về ai, người Tống thì rút về trọng trấn Hội Châu cách đó trăm dặm rồi, ngay cả người Tây Hạ cũng không phái binh trú đóng cố định, chỉ thi thoảng tới càn quét một lần.
Sau khi Lý Xảo dẫn năm nghìn quân tới đại chiến một hồi, người Tây Hạ không tới nữa, sự hung hãn của Lý Xảo để lại cho họ ấn tượng rất sâu, tên điên này vì cái tòa thành nát mà năm lần bảy lượt tiến công không thiết sống, hung hãn tới mức vô lý.
Cái thành làm bằng đất nện, thủng lỗ chỗ khắp nơi, vì đạo phỉ khắp nơi nên thương cổ Tây Vực ít khi qua chốn nguy hiểm này, mà vào Đại Tống từ Hội Châu, sau đó vòng qua Lâm Châu, Dân Châu rồi tới Tần Châu.
Chỉ có ít đại thương đội thực lực cường đại mới đi qua Lan Châu tránh thuế má nặng nề của Đại Tống.
Giờ thì thương đội như thế cũng ít lắm, vì cái tên Lý Xảo ngang ngược kia chẳng cần biết là thương đội nước nào, đều cướp ráo, thế là khiến hẻm núi lớn bên Hoàng Hà biến thành chỗ không người.
Trác Mã sắp sinh con rồi, Lý Xảo không bận tâm lắm, vì hắn cũng chẳng dám khẳng định đó là con mình, nếu ở Tống, Trác Mã bị cho vào lồng dìm xuống ao rồi, nhưng ở Thanh Đường, đây là chuyện quá mức bình thường.
Ngay như đại nhi tử Hạt Chiên của Giác Tư La sinh ra khi Giác Tư La đang đánh nhau bên ngoài, mà ông ta chưa về nhà hai năm, thế nhưng Giác Tư La vẫn vô cùng vui vẻ tiếp nhận nhi tử này, cấp cho Hạt Chiên quyền thừa kế một phần lãnh thổ của mình, Tông Ca thành vừa xây xong gần đây là của Hạt Chiên.
Chỉ cần có nhi tử này, Tông Ca tộc sẽ theo sát ông ta tác chiến, thế nên nếu cần, Giác Tư La không ngại nhận vài nhi tử như vậy.
Cho nên Trác Mã cũng mang ý nghĩ giúp Lý Xảo như thế, hắn có năm nghìn kỵ binh trong tay là nhờ Trác Mã đã nỗ lực rất nhiều.