Vương Nhu Hoa đã ra mặt rồi, nhưng người biết chuyện đều im re, bọn Lý Xảo, Thủy Nhi chuồn nhanh như trộm, bỏ lại ba thiếu niên phẫn nộ trừng mắt nhìn, nếu không phải là cha mình chiếm thượng phong thì bọn họ xông lên rồi.
Thiết Tâm Nguyên đuổi đám đông xem náo nhiệt đi, tới bên xe ngựa, cung kính chắp tay:” Tẩu phu nhân vạn dặm bôn ba tới đây, tiểu đệ Thiết Tâm Nguyên áy náy vô cùng.”
Hầu thị vén rèm lên, xuống xe thi lễ:” Mạnh Hầu thị bái kiến Thiết gia thúc thúc.”
“ Tẩu tẩu vừa tới đã làm tẩu chê cười rồi, đường xa bụi bặm, mời tẩu nghỉ ngơi chốc lát, đợi gia mẫu xử lý xong gia sự sẽ mở tiệc tẩy trần.”
“ Thúc thúc khách khí quá rồi, chuyết phu thân là võ nhân tính tình nóng nảy, còn mong thúc thúc thông cảm cho.”
Lâu lắm rồi mới dùng tới những lời văn vẻ khách khí như thế, Thiết Tâm Nguyên cảm thấy có chút không quen, mình còn thế chẳng trách mà người Tây Vực khó chịu, cười khổ:” Tẩu tẩu nói đi đâu thế, trong sơn cốc toàn là võ nhân, chuyện ẩu đả này có cấm mãi cũng không hết, Mạnh huynh thân thủ cao tuyệt, ai cũng muốn tỷ thí.”
Ba huynh đệ Mạnh gia rõ ràng là kế thùa tính phong lưu của cha, nhìn thấy Úy Trì Chước Chước ở bên cạnh Thiết Tâm Nguyên xinh đẹp thuần phác như bông hoa núi rừng, bao bực tức không còn nữa, bộ dạng ngoan ngoãn ở bên cạnh mẫu thân chờ cơ hội làm quen.
Trạch Mã xinh đẹp tuyệt trần, tuy ra sức lấy lòng cũng biết mình không với tới, hơn nữa nàng là người Thổ Phồn không phải hôn phối thích hợp, còn cô nương trước mắt thì không có vấn đề nữa, rõ ràng là Hán gia.
Thiết Tâm Nguyên sao không hiểu tâm tư ba tên tiểu tử, khéo léo giới thiệu thân phận Úy Trì Chước Chước, không ngờ ba huynh đệ Mạnh gia chưa kịp tận dụng cơ hội giới thiệu, Hầu thị đã vui mừng nắm tay nàng kéo đi rồi.
Chỉ còn ba tên tiểu tử, tuy tuổi tác không kém mình là bao, Thiết Tâm Nguyên là thủ lĩnh nơi này, thân phận cũng là trưởng bối, phất tay nói:” Ba đứa có vẻ không mệt, vậy đi quanh sơn cốc làm quen với hoàn cảnh đi.”
Lão đại Mạnh Hổ gầm ghè:” Sao họ đánh cha ta?”
“ Con không nghe lỗi cha, chẳng lẽ các ngươi không được học điều ấy à?”
“ Chẳng lẽ cha ta sai?”
“ Đúng thế, ngươi đi hỏi cha ngươi xem, ông ấy cũng sẽ nói mình sai.”
“ Được, ta đi hỏi, nếu không phải ta sẽ không tha cho mấy tên đó.”
Mạnh Nguyên Trực không chạy xa, chỉ chạy về nhà mình, nhìn ba tiểu tử ngốc bị cha đá từng đứa về nhà, tâm tình Thiết Tâm Nguyên cực tốt.
Dám nghe ngóng chuyện bí mật của cha, chúng không ăn đòn thì ai ăn.
Trạch Mã run run từ phòng Vương Nhu Hoa đi ra, vừa rồi Trương ma ma tụt váy Trác Mã xuống, ra sức dùng ván trúc đánh, nhìn cái mông trắng bóc của Trác Mã tím ngắt, nàng cảm giác người đang nằm đó kêu gào chính là mình.
“ Mẹ ngươi đang đánh Trác Mã đấy!”
Thiết Tâm Nguyên tỉnh bơ:” Bà bà đánh nhi tức phụ là chuyện quá sức bình thường.”
“ Ra tay mạnh lắm, cái lão bà bà kia nghiến răng nghiến lợi đánh, liệu sau này ta có bị như thế không?” Trạch Mã còn chưa hết sợ:
“ Cô mơ à, cô mà phạm sai lầm thì giống đám Thiết Tam Bách sẽ do ta xử lý, nhẹ đánh đòn, nặng chặt đầu.”
“ Những tội gì bị chặt đầu, nói xem ta còn tránh, tính ta rất tùy tiện.” Trạch Mã cẩn thận hỏi:
Chế độ quy định phải đi sâu vào lòng người mới được, Thiết Tâm Nguyên kiên nhẫn nói cho Trác Mã kế hoạch mình khổ công soạn thảo thời gian qua.
“ Vì sao nhiều điều mục chặt đầu thế?”
“ Sự nghiệp của chúng ta vừa bắt đầu, cần toàn tâm toàn ý nỗ lực làm việc, dựa vào nhiệt tình cá nhân là không được, cần có luật pháp nghiêm khắc ước thúc, bất kỳ quốc gia nào khi mở đầu cũng như thế.”
Trạch Mã đứng lại:” Chẳng may ta thực sự phạm vào một trong những điều đó, ngươi chặt đầu ta thật à?”
Thiết Tâm Nguyên nghĩ một lúc nói:” Ta sẽ rất đau lòng, thậm chí còn rơi lệ, nhưng vì lỗi lầm của cô không thể tha thứ, nên ta chí công vô tư, làm cho cô một bữa ăn ngon, một bộ y phục đẹp, sau đó dùng thừng xiết cổ cô, như thế không tổn hại tới dung mạo.”
“ Phần phía trước bỏ hết đi, trực tiếp thắt cổ là được, thật buồn nôn.”
Trạch Mã mang theo tinh thần lạc quan của người Thổ Phồn, chẳng mấy chốc quên những lời rất tổn thương của Thiết Tâm Nguyên, ríu rít kể chuyện của mình ở Tông Ca thành.
“ Hạt Chiên khả năng có được vị trí Giác Tư La khá cao, chủ yếu là đám cữu cữu đều toàn lực giúp hắn, giờ mệnh lệnh của Giác Tư La ở Tông Ca thành không có mấy tác dụng, quan viên ông ta phái tới sống không bằng bò dê.”
“ Ví dụ?”
“ Ví như ở Tông Ca thành không ai muốn gả nữ nhi cho Hạt Chiên, nên hắn cưới nữ nhi của quan viên, bọn họ giận mà không dám làm gì. Nghe nói ba nhi tử của hắn thực ra phải gọi là biểu đệ của hắn, vì số nữ nhân kia đều là cưới về cho đám cữu cữu. Đám người đó cứ luôn có ý đồ với ta, nếu không phải có đám Thiết Tam Bách bảo vệ, Hạt Chiến trông coi thì không biết bọn chúng dám làm gì.”
“ Có cách nào tạo vết nứt giữa Hạt Chiên và đám cữu cữu của hắn không?” Thiết Tâm Nguyên ngẫm nghĩ:
“ Không thể, ít nhất tuyệt đối không một nữ nhân nào có thể khiến họ trở mặt thành thù, nhìn tình thế ở đó không khó đoán ra, chủ nhân Thanh Đường tiếp theo là nhi tử Hạt Chiên, tức là bọn họ có mối liên kết không thể lay chuyển.”
Phân tích này rất sắc xảo, Trạch Mã không thẹn là công chúa, am hiểu tranh đấu, Thiết Tâm Nguyên trầm mặc rất lâu, Trạch Mã thấy y suy nghĩ tới thất thần, nhẹ nhàng rời đi.
Đến khi Thiết Tâm Nguyên tỉnh lại thì trong phòng đã đốt đèn từ bao giờ.
“ Mẫu thân ta đang dự tiệc cùng Hầu thị ạ?”
Thiết Tâm Nguyên bất ngờ lên tiếng làm Úy Trì Chước Chước đang thêu thùa ở góc phòng giật nảy mình:” Vâng, phu nhân và Hầu thị trò chuyện rất vui vẻ, chỉ là ba nhi tử của bà ta rất đáng ghét cứ vây quanh người ta hỏi linh tinh.”
“ Còn Mạnh Nguyên Trực?”
“ Rủ Lý Xảo đi uống rượu, vừa uống vừa chửi bới nhau, nhưng xem chừng không đánh nhau nữa, ngoài ra Mạnh Nguyên Trực còn lén lút đi thăm Nữu Nữu, muội ấy không phát hiện ra.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn thấy sổ sách trên bàn thì biết Thiết Nhị lại tới rồi, giờ Thiết Nhị tương đương tổng quản nội vụ, Úy Trì Chước Chước là phó thủ của hắn.
“ Thứ Nhân Bảo thượng sư mang tới đã đưa vào sổ sách, rất nhiều, toàn là châu báu hiếm có.”
Thiết Tâm Nguyên thấy Úy Trì Chước Chước có vẻ kích động thì cười nhạt:” Đừng vội mừng, đây hẳn là an bài của Tát Già, đại khái muốn khơi lên lòng tham của ta, nếu ta giữ số châu báu này, bọn họ sẽ hiến nhiều hơn nữa, từ đó tăng cường tiếng nói của mình.”
“ À, vốn định mùa đông mọi người nghỉ ngơi ta đi Đông Kinh một chuyến, nay chuyện có biến hóa, không đi được nữa rồi.”
“ Thủ lĩnh không lo vị công chúa trong hoàng cung kia sao?” Úy Trì Chước Chước trầm mặc một lúc cuối cùng cũng hỏi ra:
Thiết Tâm Nguyên đưa mắt nhìn về chân trời xa xôi, lẩm bẩm:” Ta đã nói sẽ đường đường chính chính cưới Uyển Nhi, tất nhiên sẽ giữ lời, Uyển Nhi cũng xứng đáng với điều ấy, ta không muốn cô nương ấy bị ủy khuất, dù chỉ một chút ...”