Úy Trì Chước Chước há mồm mất một lúc, trên đời có thứ nữ nhân thế này à, mặt sầm lại: “ Đây là nhà của tộc trưởng, không được tùy tiện ra vào.”
Trách Mã vênh mặt lên:” Y nói ta có thể tới bất kỳ chỗ nào trong sơn cốc, đến tối còn muốn ăn cơm với ta.”
Úy Trì Chước Chước hít sâu một hơi chỉ sách trên giá:” Nếu tộc trưởng cho phép cô có thể ở lại thì ngồi đây đừng đi lung tung, đọc sách thì lấy.”
Trạch Mã chắp tay sau lưng ngắm nghĩa tranh họa trên tường:” Đều do Thiết Tâm Nguyên vẽ phải không, làm sao hổ lại bé thế?”
“ Đó là ly miêu, không phải hổ, trên tranh có ghi rồi.”
Bị lộ mặt không biết chữ Hán, Trạch Mã chẳng xấu hổ, chỉ một hán tử râu ria hung tợn ngồi lên lưng con hổ:” Ông già này chắc là cha của Thiết Tâm Nguyên hả?”
“ Đó là Phục hổ la hán.”
“ A, ra là đánh hổ, có gì ghê gớm chứ, trước kia ta có một tên hộ vệ gọi là Bạch Lang Nguyên, hắn có thể dùng tay không bắt được sói trắng hung hãn nhất, trước kia ta còn có ba con sư tử, tiếc là sư tử mẹ vì cứu ta bị đánh chết, giờ hai con sư tử nhỏ không biết ở đâu ...”
Úy Trì Chước Chước chẳng thèm trả lời nữ nhân đã mù chữ lại thích nói nhiều này, tiếp tục dùng nước lau giường gỗ, nàng đã đoán ra nữ nhân này là ai, nói một câu với thứ nữ nhân ai cũng có thể làm chồng là xỉ nhục.
Trạch Mã ngồi xuống, tay chống cằm nhìn Úy Trì Chước Chước chăm chỉ làm việc một cách đầy hứng thú, đột nhiên hỏi:” Này, ngươi thích Thiết Tâm Nguyên phải không?”
Úy Trí Chước Chước hoảng hốt, tấm vải rơi tóm xuống chậu, nước bắn ra ngoài.
Toàn bộ người Vu Điền bây giờ đều xúi nàng leo lên giường Thiết Tâm Nguyên, nhưng nàng biết dù mình làm thế cũng sẽ bị y dùng chăn quấn chặt, sau đó dùng làm gối.
Trước kia y từng làm thế rồi.
Một nữ tử tự biết mình xinh đẹp, coi cơ thể mình là vũ khí sắc bén nhất, vậy mà không cách nào chinh phục được nam nhân, ngoài tức giận ra chỉ còn lại ủy khuất vô tận.
Nàng biết trái tìm cả Thiết Tâm Nguyên đã trao cho công chúa Đại Tống rồi, nhìn tình hình bây giờ thì y không thay lòng đổi dạ, một bóng hình ngoài ngàn dặm mà cũng không so được, thất bại đó làm nàng mất sạch tự tin.
Từ một tên trộm nhỏ đi theo mình vào tiệm binh khí trộm đồ, chớp mắt cái thành nhân vật úp tay làm mấy ngửa tay làm mưa, thao túng mạng sống cả vạn người, nàng ở bên cạnh Thiết Tâm Nguyên không biết định vị bản thân thế nào.
Mãi mãi làm một thị nữ, một trợ thủ sao? Úy Trì Chước Chước nghiến răng.
“ Hi hi hi, nói trúng rồi phải không, lại đây, tỷ tỷ dạy cho cách làm sao giữ được trái tim nam nhân. Nam nhân ấy mà, bất kể giả trẻ xấu đẹp đều giống nhau, đó là muốn ngủ với ngươi thôi. Khinh nhất là đám giả vờ đàng hoàng đạo mạo các ngươi, rõ ràng thích người ta, không dám tiến tới, chỉ biết trốn trong chăn rơi lệ. Nếu như thích y thì leo lên giường y, cởi hết quần áo ra ...”
Trạch Mã đang dương dương đắc ý đem kinh nghiệm cá nhân truyền cho nữ tử nhu nhược như chim cút, không ngờ chim cút đột nhiên hất cả chậu nước vào mặt.
“ Câm mồm!”
Phát tiết lửa giận xong, Úy Trì Chước Chước quay người bỏ chạy.
“ Ôi lại là một kẻ giả vờ đứng đắn, khóc trong chăn cũng đang đời.”
Trạch Mã nhìn y phục ướt sũng của mình, mắt đảo một vòng, cởi hết ra chui vào chăn của Thiết Tâm Nguyên, lộ non nửa bầu ngực bên ngoài, ai oán nhìn ra cửa, nàng thấy Thiết Tâm Nguyên từ xa đi về.
Vào nhà nhìn thấy nữ nhân lõa thể, Thiết Tâm Nguyên không ngạc nhiên, cũng chẳng né tránh, mỉm cười nói:” Muốn tắm rửa thả lỏng một chút thì nên tới suối nước nóng, muốn tắm mát thì tới bên suối, trong phòng ta không có thùng tắm đâu.”
Trạch Mã dài giọng nũng nịu nói:” Quần áo của ta bị ướt rồi.”
“ Cô đi đường xa như vậy, quần áo cũng bẩn rồi, nên đi giặt, khuyến nghị cô đem tới ao nước nóng giặt, sau đó phơi lên tảng đá bên cạnh, một tuần hương là khô.” Thiết Tâm Nguyên đưa tay chỉ hướng:
Trạch Mã ngồi dậy, cái chăn hết sức tự nhiên trượt xuống:” Nhưng ta không có quần áo thì ra ngoài thế nào?”
Ngực của Trạch Mã cực đẹp, không quá lớn, hình dáng no tròn ưu mỹ vừa tay, mịn mà trơn láng như sứ thượng hạng, hai viên ngọc tương tư hồng đậu ngạo nghễ nhô lên giữa vầng hồng nhàn nhạt
Tới lúc này Thiết Tâm Nguyên có là thánh cũng chẳng tỏ ra thản nhiên được, chỉ thấy cổ họng khô đi, tim đập rộn rã. Đang không biết phải làm gì thì bất giác từ đâu Úy Trì Chước Chước chạy qua như cơn gió, nhào bổ lên giường, quấn chặt Trạch Mã lại, rút đai lưng ra buộc hai vòng mới thở hồng hộc rời giường.
Thiết Tâm Nguyên hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh:” Giờ cô quấn cái chăn này ra ao nước nóng được rồi đấy, thời gian này nam nhân đều ra ngoài làm việc rồi, mặt trời lặn mới về, cô cứ tắm thoải mái.”
Trạch Mã cười khinh khích, cựa quậy xuống đất, vươn cánh tay trần ra nhón quần áo, động tác rất chậm, còn liếc mắt nhìn Thiết Tâm Nguyên khiêu khích, sau đó nhảy tưng tưng theo hướng Úy Trì Chước Chước chỉ, đi ra ao nước nóng.
Úy Trì Chước Chước vẫn đùng đùng nổi giận, cuốn chiếu lại, lấy cả chăn đệm, sau đó bỏ đi không nói không rằng, lâu lắm rồi nàng mới lại dùng thái độ này với Thiết Tâm Nguyên.
Nhìn cái giường trống trơn, Thiết Tâm Nguyên gãi đầu gãi tai:” Lão bà quả thực chỉ nên lấy một thôi, nhiều là phiền toái, đến chỗ ngủ cũng chẳng còn ...”
Ý nghĩ vừa sinh ra, đưa tay vào lòng lấy ra hạt hạnh, đập vỡ bỏ nhân vào mồm, hạnh thì chua lè chua lét, nhưng nhân hạnh thì lại ngọt, nếu như cho thêm lương liệu nấu lên rồi phơi khô càng ngon.
Cái mồm nhỏ của Triệu Uyển ăn hạt dưa đều thích tới quên cả cơm, chắc chắn là thích thứ này lắm.
Đêm hôm đó dù Thiết Tâm Nguyên nằm trên cái giường không chăn vẫn ngủ rất ngon, mơ giấc mơ đẹp!