Trong đại sảnh Hiệu bánh canh Thất ca, A Tát Lan đang tổ chức động viên tinh thần trước cuộc chiến.
Đây là cơ hội duy nhất cũng như cuối cùng của hắn, nếu hắn không cản được người Khiết Đan tràn qua sa mạc, phụ hãn tôn kính của hắn sẽ chặt đầu hắn để làm nguôi lửa giận của hoàng kim lang vương.
“ Trận chiến này đã không thể tránh được nữa, cách đây không lâu, ba mươi vạn quân Khiết Đan bị đánh bại ở Hắc Sơn, khiến chúng mất toàn bộ Hắc Sơn. Nay quý tộc Khiết Đan đều đang chất vấn hoàng kim lang vương, vì một vị công chúa mà tổn thất ba mươi vạn đại quân có đáng không?”
“ Vì thế hoàng kim lang vương muốn thông qua chiếm lĩnh Hồi Hột chúng ta để đạt mục đích lấy đông bù tây, đây là hành vi vô sỉ chưa từng có. Một khi để đám lang sói đó chiến thắng, các ngươi sẽ bị giết hết, thê tử nữ nhi các ngươi sẽ thành nô phó, con cháu các ngươi đời đời làm nô lệ dưới đòn roi của người Khiết Đan.”
“ A Tát Lan ta thà chết chứ không để chuyện đó xảy ra, chúng ta có bảy vạn võ sĩ tinh nhuệ nhất, chúng ta có trường mâu sắc bén nhất, có thuẫn bài kiên cố nhất, còn có cả quỷ huyết khiến cả ma quỷ cũng kinh sợ.”
A Tát Lan càng nói càng kích động, đến cuối cùng giơ tay lên hô:” Ta, sư tử vương A Tát Lan thế với tất cả thần linh, ta sẽ là người đầu tiên vào chiến trường, cũng là người cuối cùng rời chiến trường. Các tướng quân của ta, các ngươi có muốn theo ta đánh bại cường đạo Khiết Đan không?”
Đáng tiếc đáp lại những lời hào hùng kích động của A Tát Lan, trừ đám bộ hạ trực thuộc và hò reo hưởng ứng và đám dã nhân hú hét ầm ĩ, những tướng lĩnh đến từ vương trướng đều trầm mặc.
Một vị lão tướng có tuổi lên tiếng hỏi:” Vương có thể phân phối cho bọn thuộc hạ ít quỷ huyết không?”
A Tát Lan xua tay:” Địch Ly Phát thúc thúc, quỷ huyết là thứ vũ khí ác độc nhất trên đời, các ngươi không khống chế được nó đâu.”
“ Nếu vậy vương cũng nên cung cấp cho thuộc hạ đủ tên và chiến mã bổ xung chứ?”
“ Chiến trường của chúng ta ở sa mạc, vì thế chiến mã không phải thứ thiết yếu, nếu thúc thúc cần, ta cho phép có thể trưng thu mọi thứ ở Cáp Mật, bao gồm lương thực và nữ nhân của chúng.”
Địch Ly Phát đứng dậy, bộ tướng lập tức khoác áo choàng cho ông ta, trước khi ra khỏi đại trướng chỉ bỏ lại một câu:” Làm thế không công bằng.”
Có người ngang nhiên tỏ thái độ chống đối trước bao nhiêu tướng lĩnh, ánh mắt A Tát Lan lần nữa trở nên điên cuồng, nhưng chỉ biết trơ mắt nhìn các tướng lĩnh khác vờ vịt khách khí vài câu rồi rời đi.
Quốc gia đã tới bờ vực nguy hiểm sinh tử tồn vong vậy mà vẫn có những kẻ chỉ biết lo giữ thân, A Tát Lan bi ai vô cùng:” Bất Tất Mật, liệu Địch Ly Phát dám kháng lệnh ta không?”
“ Vương, chỉ cần ba vạn thuộc hạ của vương trung thành với người, một vạn quân chư hầu vâng lời thì chúng ta vẫn chiếm đa số. Khả hãn phong cho vương làm đại tướng, Địch Ly Phát làm phó, nếu Địch Ly Phát không nghe lệnh hãy dùng Diệp Hộ thay thế, nếu Diệp Hộ không nghe dùng người khác thay, đến khi có người tuân lệnh mới thôi.”
“ Nhưng Địch Ly Phát là tâm phúc của phụ hãn.”
Bất Tất Mật cố gắng che dấu sự thất vọng với A Tát Lan, làm việc lớn mà cứ lo trước sợ sau còn làm được gì, hết lời khuyên răn:” Vương, lúc này người cần lực lượng cường đại nhất, cần tướng sĩ trung thành một lòng nhất. Nói một lời không may, cho dù chúng ta thua Khiết Đan, đánh mất Hồi Hột, chỉ cần trong tay vương còn binh lực tới nơi khác thành lập hãn quốc mới.”
“ Nếu chúng ta chiến thắng, vừa vặn dựa vào uy thế đó bức ép phụ hãn người nhường ngôi.”
A Tát Lan vỗ bàn đứng dậy, vẻ mặt kích động.
…
Thiết Tâm Nguyên chạy ra sau sườn núi, thừa lúc lính gác trên núi không nhìn rõ mình, vỗ mạnh vào mông chiến mã, đợi nó chạy xa, dùng sức đẩy tảng đá lớn, lách mình vào cái hang đen xì.
Vừa vào trong, tảng đá theo trọng lực quay về chỗ cũ, che đi miệng hang, đơn giản mà khéo léo.
Thiết Tâm Nguyên đi men theo con đường chật hẹp, khi nhìn thấy ánh đèn lần mò vách hang leo xuống.
Vừa thấy Thiết Tâm Nguyên, Tát Già đã cảm khái:” Mới theo thủ lĩnh chưa bao lâu, ta không biết đã nói dối bao lần rồi.”
Thiết Tâm Nguyên cười hăng hắc:” Thời buổi này ai mà không biết nói dối thì không sống thoải mái được.”
Tát Già thượng sư là người sái thoát, không nói nhiều về vấn đề này, hỏi:” Chỉ là khi cuộc chiến bắt đầu, mọi lời nói dối sẽ bị bóc trần, Thanh Hương cốc sẽ bị phát hiện, tới lúc đó thủ lĩnh làm sao?”
Thiết Tâm Nguyên không giấu bố trí của mình: “ Mạnh Nguyên Trực dẫn những thợ săn giỏi nhất trong cốc lợi dụng thông thuộc địa hình ám sát thám tử của địch, nếu chúng vào quá gần, đám Thiết Nhất sẽ dẫn quân đánh lạc hướng chúng chạy về phía tây, Thanh Hương cốc sẽ an toàn.”
Tát Già hỏi tiếp:” Sau đại chiến Cáp Mật sẽ thương tích đầy mình, làm sao để vực lại?”
“ Ngoài Cáp Mật có một trái quả chín đợi người ta hái, trước kia A Tát Lan có cơ hội lớn nhất nhưng hắn bỏ qua, giờ ta thấy trái quả này độ chín cực kỳ vừa vặn, chuẩn bị đi hái để bổ xung tổn thất của Cáp Mật.”
“ Thủ lĩnh đã tính toán cả rồi, Tát Già không nói nhiều nữa, chỉ mong thủ lĩnh đừng để sinh linh lầm than quá mức, nếu không Tát Già cũng không thể tha thứ cho tội lỗi của mình.” Tát Già nói xong nhắm mắt lại tiễn khách, ông ta ở lại nơi này xám hối một thời gian.
Đi được một đoạn, Thiết Tâm Nguyên đột nhiên quay lại hỏi:” Phải rồi, thượng sư có biết Nhất Phiến Vân không?”
“ Nhất Phiến Vân?” Tát Giả nghe thấy cái tên này choàng mở mắt nhìn Thiết Tâm Nguyên, lẩm nhẩm niệm Phật hiệu:” Bần tăng sao lại quên mất tên ma vương này chứ, thủ lĩnh nên cẩn thận, Nhất Phiến Vân đáng sợ không kém gì Hồi Hột hay Khiết Đan đâu.”
Thì ra Nhất Phiến Vân là một tên đại đạo đã hoành hành một dải sa mạc từ nơi này tới tận Đại Thực.
Không ai biết tên thật của hắn là gì, quê quán ở đâu, chỉ biết năm xưa hắn ta ở thành Quy Tư giết một nhà phú thương trứ danh, ngay cả chó trong nhà cũng không tha.
Đệ đệ của phú thương ở tận Vu Điền ra giá rất cao bắt Nhất Phiến Vân, đám võ sĩ lưu lãng truy sát hắn ta nhưng hai năm không thành, Nhất Phiến Vân tới tận Vu Điền, giết cả nhà người thuê mình.
Từ đó người ta nhắc tới cái tên Nhất Phiến Vân là biến sắc.
Nhất Phiến Vân trải qua mấy phen sinh tử đã hiểu ra, một mình làm gì cũng khó, thế là hơn ba mươi năm trước hắn ta chiêu binh mãi mã, thu thập nhân thủ.