Cạc Cạc và Úy Trì Văn tới sơn cốc phía sau học tập được một ngày đã theo Tát Già quay về, ông ta nghe nói Thiết Tâm Nguyên kinh lược Cáp Mật, nên hứng thú đi theo xem.
Ông ta đã thấy cơ sở lực lượng của Thanh Hương cốc, còn khá hài lòng, nếu như Thiết Tâm Nguyên có thể nắm được bình nguyên Cáp Mật trong tay, nơi đầu tiên Bổn giáo có thể kiếp lập chùa là Cáp Mật.
Với độ tuổi của Thiết Tâm Nguyên bây giờ, Bổn giáo còn rất nhiều năm hưng thịnh, hơn nữa đất đai nơi này còn rộng hơn cả Đại Tống.
Từ Thanh Hương cốc xuất phát, đi đường vòng tránh theo dõi, sau hai ngày liền tới bên sông Cáp Mật.
Lúc này bên bờ sông Cáp Mật cây xanh soi bóng, chỉ là những cây lớn đều hơi nghiêng, đo là do cơn bão đen gây họa, nhưng chính vì thế lại có vài phần ý vị gió xuân phất liễu ở Đông Kinh, chỉ thiếu mỗi văn nhân mặc khách và ca cơ thành đôi mà thôi.
Mặc dù cơn bão đen đã hủy hoại hoàn toàn Cáp Mật biến nó thành đống hoang tàn đúng nghĩa, nhưng bây giờ thịnh cảnh phồn hoa lại xuất hiện nguyên chỗ cũ, các bộc người xung quanh đổ tới đây giao dịch, quanh ba trát đã dựng lên hơn trăm cái lều lớn, mỗi cái mỗi vẻ, màu sắc đa dạng bắt mắt, khác biệt duy nhất là những căn nhà đá hoặc nhà tranh đều rất mới, cả bùn vàng đắp trên vách tường cũng chưa khô hẳn.
Mặc dù ba trát tấp nập quanh năm, nhưng một tháng luôn có vài ngày các tộc ước hẹn mang đặc sản của mình tới giao dịch, bọn họ ít dùng lạc đà mà dùng đội xe trâu, người gần hơn đi bộ lùa cả đàn dê lớn hàng trăm con đang kêu be be ầm ĩ.
Người qua người lại đông đúc náo nhiệt, cứ như từ dưới đất chui lên, người sống ở nơi này đều giỏi đối phó với những sự kiện đột phát, cuộc đồ sát của người Khiết Đan không làm Cáp Mật tổn thương nguyên khí.
Hiệu bánh canh Thất ca được xây dựng bên cái tàng binh động, kiến trúc ba tầng bằng gỗ súc thô quánh mang phong cách đặc trưng của Tây Vực, nóc nhà nhọn, trên nắp tháp hình hồ lô có một vầng trăng con đẹp đẽ. Hai bên có bức tường đất cao đắp theo hình vòng cung, vừa là để tách biệt với công trình khác, vừa là chỗ để ngựa và lạc đà, có thể nói tạo hình cổ quái hùng vĩ, phong cách đông tây kết hợp.
Chiêu bài do chính tay Thiết Tâm Nguyên viết treo chính giữa cửa, nay đang được một tấm lụa đỏ bọc kín, vạn sự đã đầy đủ, giờ chỉ còn thiếu khách tới chúc mừng thôi.
Chẳng cần nghi lễ rườm rà, sáng sớm khi sương vừa tan hết, Thiết Tâm Nguyên kéo tấm khăn đỏ, hiệu ăn e rằng lớn nhất, xa hoa nhất Tây Vực bắt đầu nghìn năm truyền kỳ của nó.
Giá một ngân tệ một bát đã định sẵn đây không phải nơi người bình thường có thể ra vào.
Có điều chỉ cần ngươi đi vòng qua sau hiệu bánh, ngồi trên hàng ghế dài nhìn sông Cáp Mật mỹ lệ ăn bánh canh thì chỉ tốn ba đồng mà thôi.
Người Tây Vực vô cùng hào phóng, trọng lượng tiền đồng không giống nhau, cái lớn nặng tới một lượng, cái nhỏ cũng phải nặng gấp ba lần tiền Đại Tống.
Loại tiền tệ này khó tới được Đại Tống, vì chẳng ai lại vác đống tiền đồng đi xa như vậy giao dịch, chỉ mang vàng hoặc bạc thôi.
Giá ba đồng chưa phải là thân dân lắm, nhưng mà tiền tệ ở Tây Vực nhiều nơi không có giá trị, người ta thích lấy vật đổi vật hơn, vì thế Thiết Tâm Nguyên chẳng lo họ có tiền không tiên.
Không có chính lệnh là chính lệnh tốt nhất.
Cái gọi là chính lệnh chẳng qua là dựa theo quy củ dân gian chuyển biến thành, sao cho phù hợp với giai tầng thống trị hơn mà thôi.
Nay Cáp Mật mới chỉ là gà con, chưa đẻ trứng, phải nuôi lớn nó, quá trình này rất gian nan, nếu không đủ thực lực trứng đẻ ra lại vào tay người khác.
Một đội ngũ hơn năm mươi người, ăn mặc đù kiểu, dễ phân biệt nhất là kiểu tóc có người để tóc xõa, người cạo trọc đầu, người lại tết tóc thành từng búi nhỏ, còn có võ sĩ hộ vệ đứng ngoài canh gác.
Vừa bước vào trong chỉ thấy hơi lạnh phả vào mặt, một con suối từ sau cửa hiệu chảy vào, sau đó theo ống bên cửa chảy ra. Thế là tái ngoại nóng bức lập tức thành sông nước Giang Nam tươi mát, hoa nở khắp nơi, dù không phải là thứ hoa quý nhưng khiến người ta thấy dễ chịu.
Thiếu niên tóc đen mắt đen ăn mặc đơn giản tươi cười đón khách, giảng giải món ăn trong hiệu, thế nào là bánh canh, khác gì bánh canh trong truyền thuyết ở Đông Kinh, thịt cừu hầm với củ cải và hành dễ đưa cơm thế nào, cá tươi rán dầu, mùi vị càng thêm thuần, không phải như trên sa mạc tùy ý xiên que nướng có thể sánh bằng ...
Một lão giả tóc hoa râm xõa tới vai, đầu đội mũ da sói, người mặc áo da trâu tới khuỷu tay, thắt lưng rất lớn, cắt ngang lời Thiết Tâm Nguyên, hôm nay không trừ bỏ nghi vấn trong lòng dù có là tim rồng gan phượng cũng không cách nào nuốt được.
“ Lão phu nghe nói cửa hiệu này là chỗ mua bán của Thiết tộc?”
Ông ta là A Sử Na Triết Bạng, không chỉ là người thuộc dòng dõi A Sử Na Đột Quyết hiển hách, trong tay còn có hơn hai nghìn kỵ binh Đột Quyết dũng mãnh, là nhân vật không ai dám đắc tội ở Cáp Mật.
Thiết Tâm Nguyên vẫn mỉm cười:” Ngài nói đúng rồi đó.”
Một lão già khác mặt dài như ngựa, mũi khoằm, chính là Cáp Mã Khắc tộc trưởng một chi của Cao Xương, sống ở đầu nguồn sông Cáp Mật, tộc nhân hơn vạn, là tộc người đông nhất Cáp Mật hiện nay, thẳng thừng hỏi luôn:” Thiết tộc các ngươi định quản lý Cáp Mật này ra sao?”
“ Cáp Mật là đất không chủ, đâu cần người quản lý ...”
Cáp Mã Khắc hừ một tiếng:” Nhóc con, ngươi gọi người lớn trong nhà ra đây, ta có chuyện thương lượng với gia tộc của ngươi.”
Thiết tộc xuất hiện cách đây vài tháng, trắng trợn dựng một tâm bia giữa ba trát không cho cướp bóc ở phạm vi Y Ngô Châu, lúc đó không ai coi ra gì, nhưng tiếp đó ngay cả những đám mã tặc tới hàng trăm người vì vi phạm mà bị tiêu diệt sạch toàn bộ, các tộc lớn vì thế đều chú ý nghe ngóng, nhưng không ai biết Thiết tộc ở đâu, lực lượng thế nào, chỉ biết chúng là đám mã tặc chuyên hoạt động ngoài hoang mạc, tới lui không để lại dấu vết.
Không ai muốn gây sự với thế lực như thế, dù sao tuyên bố của Thiết tộc sau khi truyền đi nhanh chóng giúp ba trát hưng thịnh trở lại, song Thiết tộc muốn lợi ích khác thì bọn họ không ngồi yên, vì thế hôm nay những bộ tộc cùng thủ lĩnh thương đội lớn đều tới nơi này.
Thiết Tâm Nguyên đối diện với thái độ bất thiện của Cáp Mã Khắc vẫn bình tĩnh mỉm cười: “ Dù tộc trưởng có ra đây cũng trả lời vậy thôi, Cáp Mật nghèo khó, nếu thu thuế là trái với quy củ cừu gầy không được ăn trong sa mạc.”
A Sử Na Triết Bạng ngăn cản Cáp Mã Khắc quá khích, gật gù nói:” Đây là suy nghĩ người muốn đi đường dài, ngươi là người Hán hay Khiết Đan?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Người Thiết tộc tới từ mọi chủng tộc, dù mắt đen hay mắt xanh mắt xám đều coi nhau như người một nhà, tiểu tử tới từ Tống, cũng là thành viên Thiết tộc.”