Nơi nào có chợ là có tranh luận, dọc đường nhìn thấy người Tây Vực đem da thú đi đổi bánh, người Tống xua tay liên hồi bảo da thú quá đắt tiền so với bánh, người Tây Vực tưởng hắn chê ít, lại kiếm thêm đống lỉnh kỉnh nữa đặt vào, người Tống biết hắn hiểu lầm cứ dậm chân liên hồi.
Lại có cảnh người Tống và người Tây Vực dùng thứ ngôn ngữ mới lạ của mình nói chuyện sôi nổi vui vẻ, tất nhiên có cảnh người Tống gầy gò bị người Tây Vực cao lớn ấn xuống đất đánh cho một trận no đòn, xung quanh không can còn hò reo cổ vũ.
Lộn xộn một chút, thiếu hiệu quả một chút, tất cả đều không quan trọng, cái chợ này xuất hiện đã thỏa mãn mong ước của Thiết Tâm Nguyên rồi, Thanh Hương cốc từ nay sẽ thay đổi triệt để.
Thiết Tâm Nguyên như kẻ mộng du ánh mắt chẳng hề có mục tiêu nhìn khắp nơi, hồ ly thì cực kỳ có mục đích nhìn con gà béo mập quay trên giá, một người thương cổ người Tống giảo hoạt lén lút thêm vào cái cân một cục cục sắt nam châm, tiểu tử Tây Vực chảy nước dãi nhìn thiếu nữ người Tống xinh đẹp bán hàng ..
Một khung cảnh tràn ngập hơi thở cuộc sống.
Thiết Tâm Nguyên mua con gà quay xé cho hồ ly cái đùi, cho tiểu tử Tây Vực một cú đấm không thèm giải thích, giơ chân đá lộn nhào tên thương cổ gian manh người Tống rồi nghênh ngang bước đi, hôm nay làm hoàn khố ác bá một phen cho thỏa mong ước.
Chợ Thanh Hương cốc chỉ là chợ dân sinh thôi, mọi người trao đổi hoặc dùng tiền mua những thứ thiết yếu cho cuộc sống, còn kiếm tiền là ở Cáp Mật vào mùa xuân năm sau. Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị vô số hàng hóa rồi muối, vải, quả khô, đồ sắt, bảo thạch, đồ gốm, thậm chí nung một đống đồ thủy tinh.
Có được hương liệu, da thú, chiến mã, bò dê, thuốc men hay không nhìn ông trời.
Người Tây Vực trời sinh biết nướng thịt dê rồi, hương vị tự nhiên làm Thiết Tâm Nguyên ăn mãi vẫn thích.
Thịt dê nướng keo kiệt ở Đông Kinh thì một xâu chỉ có những miếng thịt dê thái mỏng dính, đem nướng quăn lại dính hết vào que, ăn chỉ tổ giắt răng. Nhớ lại cảnh đám sĩ đại phu răng lợi lung lay cố vật lộn với que thịt nướng, Thiết Tâm Nguyên ngoạm một miếng thịt dê to tới ngập răng mà chua xót thay cho họ.
Người Tây Vực rất hào phóng, cành liễu đỏ to bằng ngón tay xiên bảy tám miếng thịt lớn, cắn một cái mà mỡ đầy miệng, cắn hai cái muốn cầm dao chém hết đám người bán thịt dê ở Đông Kinh.
Mã Hi Mỗ đang cầm một xâu thịt như thế, ánh mắt hoang mang vô cùng.
Khi hắn vừa mới tới Thanh Hương cốc thì nơi này chỉ có đám dã nhân với mấy túp lều bẩn thỉu như chuồng lợn, nơi này khi đó tệ thế nào hắn hiểu hơn ai hết, sự thay đổi làm hắn nhớ không ra bộ dạng ban đầu của nó nữa.
Thấy hắn đứng như thằng ngốc, Thiết Tâm Nguyên lấy trộm ba miếng thịt của hắn ném cho hồ ly mà hắn chẳng biết gì.
Uống một cốc rượu quả gì chả rõ, chỉ thấy chua chua ngọt ngọt, vào bụng là hơi nóng bốc lên làm người ta muốn bay bổng.
Mã Hi Mỗ cuối cùng cũng nhận ra mình bị ăn trộm thịt, hung hăng tìm kiếm thì thấy Thiết Tâm Nguyên, tức thì mắt sáng rực.
“ Không được!” Thiết Tâm Nguyên chưa hỏi đã từ chối thẳng thừng.
Mã Hi Mỗ thấy rất ủy khuất:” Tháp lợi ban, ta còn chưa nói gì cơ mà.”
“ Không được! Ta nói không là không, lão tử là người nhất ngôn cửu đỉnh.” Thiết Tâm Nguyên dứt khoát nói:
“ Tháp lợi ban, ngươi không thể vô tình như thế, năm xưa mọi người tới Thanh Hương cốc với hai bàn tay trắng, là bọn ta giúp ngươi đoạt nơi này.” Mã Hi Mỗ tức giận, hắn thấy mình là công thần của của Thanh Hương cốc, địa vị đáng lẽ không thua gì kỵ sĩ Mã Mộc Lưu Khắc mới đúng:
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Ngươi nói đúng, về sau ngươi phủi tay bỏ đi, một lòng muốn buôn bán phát tài. Ta tôn trọng nguyện vọng của ngươi, ta giúp ngươi từ một tên võ sĩ hết thời thành thương nhân giàu có, vậy là hoàn thành giao kết của chúng ta.”
Mã Hi Mỗ không nói được gì, trước kia nhìn thấy Thiết Tâm Nguyên thu nhận phụ nữ trẻ nhỏ vô tội vạ, cho rằng sớm muộn cũng cạn lương mà chết, vì thế mà lấy danh nghĩa đem chiến lợi phẩm đi bán đổi lấy lương thực mà rời đi.
Cơ hội gia nhập Thanh Hương cốc không còn nữa rồi, đúng như Thiết Tâm Nguyên nói, hắn đã lựa chọn con đường khác.
Trước kia cho rằng thành phú thương là địa vị cao nhất mà đời này mình có thể đạt được, chứng kiến xu thế phát triển kinh người ở Thanh Hương cốc, hắn mới thấy quyết định trước kia sai lầm thế nào.
Thiết Tâm Nguyên lau bàn tay đầy mỡ lên áo bào hoa lệ của Mã Hi Mỗ, vỗ vỗ vai hắn, dẫn hồ ly vì ăn quá no mà đánh rắm liên tục đi, rắm nó rất thối, khiến xung quanh tức giận lắm rồi.
Có một thiếu nữ vóc người thướt tha yểu điệu đeo khăn che mặt cầm cái gậy trúc, nắm đầu kia gậy trúc là nam tử dáng người xương xương, nam tử đó mắt không tốt, nên thiếu nữ liên tục kể cho hắn nghe cảnh tượng xung quanh.
Nam tử mắt không thấy, nhưng khuôn mặt bình thản, lưng đeo đàn tỳ bàn, túi đeo bên hông nữ tử lộ ra ống tiêu dài, tỳ bà ở Tây Vực không hiếm, còn tiêu thì khó thấy một lần.
Bước chân ngừng lại, Thiết Tâm Nguyên ngây ra, hồ ly húc y, thúc y đi cho nhanh, nó sắp không nhịn được rồi, thấy Thiết Tâm Nguyên cứ đứng ì ra đó, chạy vù đi như một làn khói, lao vào bụi thanh hương.
Hai người kia Thiết Tâm Nguyên đều biết, năm sưa hai kẻ ngơ ngần này không biết mơ ước gì, một lòng đi Quy Tư, một muốn học ca vũ, một muốn chứng kiến nhạc khúc nguyên vị của Quy Tư.
Tiểu Hoa cô độc đã đành đi, Lưu Tĩnh đã có gia đình, bỏ đi như thế, năm thứ hai lão bà của hắn gả cho người khác ..
Cảnh tượng năm xưa ở lán cỏ bên đường hát ca, uống rượu, ăn cá tràn vào trong lòng Thiết Tâm Nguyên như thủy triều.
Muốn mở miệng ra gọi, nghẹn giọng không nói lên lời ...
Thiết Tâm Nguyên không thấp, nhưng xung quanh toàn là người Tây Vực cao lớn, y chìm nghỉm trong đám đông, hai người kia chẳng nhìn thấy.
Thanh lý dạ dày xong, hồ ly tìm Thiết Tâm Nguyên chùi đít, không ngờ chẳng thấy đâu mà lại nhìn thấy Tiểu Hoa, nó nhớ người rất tốt, tức thì nhào bổ tới, Thiết Tâm Nguyên chùi đít chẳng khác nào chịu tội, tiểu cô nương này rất ôn nhu.