A Sử Na Triết Bạng, Cáp Mã Khắc và các thủ lĩnh thương đội khác đưa mắt trao đổi với nhau, vỗ một nắm ngân tệ lên bàn:” Nếu các ngươi biết quy củ nơi này vậy không còn gì để nói, không ai được pháp độc chiếm ba trát, như thế tất cả mới có lợi, giờ để lão phu thưởng thức xem món ăn nơi này có gì đặc sắc, cứ mang hết cả lên.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ tay, liền có hỏa kế trẻ hát khúc nghênh khách, bê khay đỏ, nối nhau xếp thức ăn lên chật kín bàn.
Lúc này ngoái sông Cáp Mật bốc lên làn sương nhẹ, trận mưa đầu mùa mà người Cáp Mật mong đợi từ lâu đã tới.
Chẳng mấy chốc mưa nhỏ tí tách rơi xuống mặt đất, như tiếng tằm cắn lá dâu, dễ chịu hơn tiếng cuồng phong rít gào rất nhiều, những người đang buôn bán gặp mưa không bỏ chảy còn bỏ hàng đó chạy ra nhảy nhót chúc mừng, không khí hân hoan lan khắp Cáp Mật.
Vậy là Hiệu bánh canh Thất ca mở cửa kinh doanh vào một ngày mưa.
Cửa hiệu làm ăn rất tốt, bất kể là có tiền hay không, chỉ cần là hán tử vượt qua sa mạc hoặc hoang mạc là đều nghĩ cách tới hiệu bánh canh ăn một bữa.
Chỉ có người đã trải qua sự cuồng bạo của sa mạc và nghèo khó của hoang mạc mới hiểu được ăn một bữa đáng hoàng nóng hổi có ý nghĩa thế nào với sinh mệnh.
Cho dù là hán tử thô lỗ nhất trước khi vào hiệu bánh cũng đứng lại hứng nước chảy ra từ cửa hiệu rửa ráy một phen, thậm chí còn có người đánh răng.
Có như thế mới thưởng thức được món ngon chân chính.
Thiết Tâm Nguyên thích nhất là đứng sau quầy hai tay chống cằm nhìn cửa hiệu đông đúc, giống như mẹ hay làm ở Đông Kinh vậy.
Luôn có những vị khách đường xa bụi bặm rụt rè không dám bước vào cửa hiệu sạch sẽ, không biết cái giày dính toàn bụi đất của mình có thể dẫm lên sàn gỗ sáng bóng kia không?
Mỗi khi tới lúc đó luôn có đứa bé ở trong góc nhỏ chạy ra, quỳ xuống lau sạch giày cho khách, nhận một hai đồng tiền thả vào cái hộp chúng giơ cao.
Khách vào hiệu rồi, đứa bé lại nghển cổ đợi khách tiếp theo tới, chúng là những đứa bé sống ở phụ cận, tuổi còn nhỏ nhưng rất thông minh, khi có một đứa bé ấp úng kể định làu giày cho khách ở hiệu bánh canh, lập tức có ba đứa bé hưởng ứng.
Thế là bọn chúng ra sông tắm rửa thật sạch, mặc áo sạch sẽ nhất đi kiếm tiền.
Đến hết ngày khi hiệu bánh đóng cửa, bọn chúng tìm quản sự đổi lấy lương thực thừa, đôi khi còn được bát bánh canh nóng hổi ...
Phải nói người Vu Điền tới rất đúng lúc, trong đó còn có một vị ngự trù, quả thực không ai hiểu nổi niềm vui của y, thế là món ăn y thèm khát đã lâu được ngự trù biến thành hiện thực.
Vậy nên mới có cảnh Thiết Tâm Nguyên và Mạnh Nguyên Trực ăn một bữa rau xanh trộn dấm thôi mà nước mắt chảy thành dòng.
Thiết Tâm Nguyên sở dĩ ở lại Cáp Mật làm chưởng quầy của hiệu cơm là đợi có thêm càng nhiều người dung hợp vào quán cơm này.
Những đứa bé đánh giày tới rồi, chúng làm việc cả ngày sẽ về nói với cha mẹ mình có một ngày không tệ, chẳng những được ăn bữa ngon chưa từng có, còn kiếm được tiền đồng đổi lấy lương thực.
Một ngày không sao, nhưng dần dần, người sống dưới tầng đáy ở Tây Vực sẽ có suy nghĩ, Thiết tộc không phải là tộc người hà khắc, loại tuyên truyền âm thầm này tốt hơn Thiết Tâm Nguyên đứng giữa chợ hô mình là người tốt.
Cửa hiệu kinh doanh tốt như vậy thì tất nhiên thiếu người, Thiết Tâm Nguyên đã truyền tin ra, hẳn sẽ mau chóng có người tới ứng tuyển, không cần biết lai lịch người đó ra sao, chỉ cần tới hiệu bánh, nhất định sẽ bị đồng hóa.
Cho dù có một tên cứng đầu cứng cổ muốn chống đối với cửa hiệu, đợi hắn phá cửa hiệu, mở cửa hiệu khác, rồi cũng sẽ giống y hệt mà thôi.
Tới ứng tuyển toàn thiếu niên người sau tuấn tú hơn người trước, sáng láng hơn người trước, ai xấu xỉ chút đi tới cửa nhìn thấy hai hỏa kế mắt lam anh tuấn thì đến bước qua cửa cũng chẳng dám.
Thiết Tâm Nguyên chọn tám người trẻ tuổi đẹp đẽ, gần như bao quát hết các chủng tộc có thể tìm thấy ở quanh Cáp Mật, như thế lời của y có thể nhanh chóng truyền vào tai tộc trưởng các chủng tộc.
Cho dù Thiết Tâm Nguyên đã làm được coi mọi chủng tộc đều ngang nhau, khi người Y Tái Đặc tới vẫn gây ra náo loạn nho nhỏ, nguyên nhân là chẳng ai muốn làm đồng bọn với bốn người Y Tái Đặc xinh đẹp.
Người Y Tái Đặc đời đời làm xướng kỹ và luyến đồng, bọn họ chỉ có thể ra vào trong màn quý nhân, một khi xuất hiện giữa ban ngày ban mặt sẽ lập tức bị người ta cướp đi.
Thanh Hương cốc khi đánh cướp thương đội cũng bắt được vài người Y Tái Đặc, hai nam hai nữ, bốn người đó còn tưởng gặp được chủ nhân cường đại, chủ nhân đó lại phái họ tới cửa hiệu phục vụ khách.
Thiết Tâm Nguyên cho rằng bọn họ sẽ là phụ vụ viên cao cấp nhất, đáng tiếc họ không được người khác thừa nhận, ngay Thiết Tâm Nguyên nói chuyện với họ vài câu đã có người nhắc nhở chưởng quầy tôn kính mau đi xúc miệng.
Người Y Đặc Tái bị người ta kỳ thị chỉ trốn trong phòng bao tốt nhất, nếu không cần thiết tuyệt đối không ra gặp ai.
Hôm nay mưa lớn hơn, sông Cáp Mật trở nên hung hãn, ở hoang mạc, mưa chỉ cần lớn một chút thôi cũng là lúc kinh khủng nhất, những rãnh sâu vốn có thể thoải mái đi qua giờ bị bùn đá xâm chiếm, vốn là vũng nước đọng, qua trận mưa lớn là thành cái hồ bao la.
Trong hiệu bánh chen chúc thương nhân đội lạc đà, bọn họ uống rượu nho đắt tiền nhất, đợi mưa qua đi, Thiết Tâm Nguyên thì vẫn chống tay trên quầy, y đã ngủ mấy giấc rồi, lần nào ngẩng đầu lên cũng thấy giọt nước mưa dày đặc.
Đám hỏa kế ghé vào lan can liên tục chỉ trỏ sông Cáp Mật, từ trong lời nói của bọn họ, Thiết Tâm Nguyên nghe thấy có thi thể xuất hiện, vốn cũng không quá chú ý, ở Tây Vực này nếu bảo có chuyện gì khiến người ta hứng thú nhất thì đó là có người chết.
Thế nhưng một lúc sau thì đám hỏa kế bắt đều la hét, thi thể trên sông trở nên dày đặc rồi, Tát Già đứng trên tầng hai cũng nhìn thấy.
Ông ta hơi thất kinh.
Vài cỗ thi thể chẳng dọa nổi người hoang mạc, nhưng thi thể nhiều như thế cho thấy một tộc người lớn đang gặp phải chuyện đáng sợ.
Một thiếu niên tộc Cao Xương gào thét, lao vào màn mưa.