Khi Thiết Tâm Nguyên về tới Cáp Mật, nơi này chỉ vẻn vẹn vài ngày đã xuất hiện rất nhiều người, thi thể hoặc ném xuống sông hoặc tùy tiện dùng đất vàng lấp lên, sau đó vội vàng chiếm lĩnh một chỗ thuận lợi bắt đầu buôn bán.
Ba trát của Cáp Mật không phải chỉ của người bản địa Cáp Mật, mà là nơi các thương đội sau khi tới Cáp Mật, dùng hàng hóa của mình giao dịch với người khác.
Các bộ tộc bên trong Hãn Hải dùng muối mình thu được ở hồ muối đem đổi lấy trà, đồ sắt bông và các vật dụng khác, các bộ tộc tới từ phương bắc mang lông thú, ngọc châu, dược liệu đổi muối ăn, vải vóc lương thực, các thương đội từ phương đông mang theo trà, vải vóc, đồ gốm sứ đổi lấy lông da thú ...
Bất kể nơi này có chết bao nhiêu người thương đội từ bốn phương vẫn cứ mang hàng hóa tới Cáp Mật, giống như dã thú di cư, kiên trì cố chấp.
Thiết Tâm Nguyên chuẩn bị nói với những người này, bọn họ sắp đối diện với cuộc đồ sát đẫm máu, lần này là cuộc chém giết không có mục đích, đám bại binh hoặc võ sĩ Khiết Đan dùng giết chóc dân thường phát tiết sợ hãi chiến trường của mình.
Thiết Tâm Nguyên tới hiệu bánh Thất Ca thì gặp A Sử Na Triết Bạng.
Trải qua hai lần càn quét của người Khiết Đan và Hồi Hột, ông gia vốn lúc nào lưng cũng thẳng tắp này đã không ưỡn lưng lên được nữa, một mình ngồi bên sông Cáp Mật nhìn dòng nước chảy qua, trước mặt là bát bánh canh đã nguội ngắt, mỡ trâu kết một lớp váng dày.
Hỏa kế nói với Thiết Tâm Nguyên, A Sử Na Triết Bạng tới từ sáng, ngồi đó không ăn không uống.
“ Làm cho ông ấy bát mỳ, làm cho ta một bát.”
Thiết Tâm Nguyên dặn dò xong đi tới bên cạnh A Sử Na Triết Bạng ngồi xuống, ông già này thực sự đã già, trên mặt có mấy vết đao tự cắt, đó là lễ tiết khi có chí thân qua đời.
Thấy Thiết Tâm Nguyên hai mắt mờ đục của A Sử Na Triết Bạng linh động lên một chút, không nói gì mà cầm bát bánh canh lên húp một ngụm canh đã nguội ngắt:” Khi bão đen tới, bọn ta đều dự liệu được sẽ có một cuộc chém giết cướp bóc từ người Khiết Đan, cho nên ai nấy trốn sâu vào trong núi rồi, tổn thất một chút, nhưng chết đa phần là người ngoài.”
“ A Tát Lan chưa bao giờ tới Cáp Mật, thời gian qua tới ba lần, chém giết hai lần, khi Cao Xương gặp họa, lão phu tránh được, nhưng A Tát Lan vừa rồi không chỉ cướp lương thực, chúng còn muốn người. Ba nhi tử của ta dẫn dũng sĩ trong bộ tộc tử chiến tranh thủ thời gian cho tộc nhân trốn vào địa đạo.”
“ Kết quả ba nhi tử của ta chết, dũng sĩ toàn bộ chiến tử, tộc nhân vất bị bắt hơn sáu trăm người.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, nhận lấy hai bát mỳ từ Lý Bà Bà mời A Sử Na Triết Bạng cùng ăn.
Mang thức ăn của mình chia cho người khác ở sa mạc là lễ nghi tối cao, A Sử Na Triết Bạng hai tay nhận lấy, thoáng cái đã ăn hết bát mỳ, húp không còn giọt nước nào.
“ A Tát Lan là sư tử, chúng ta là linh dương và hạn thát nhược tiểu, thấy sư tử phải chạy, có kẻ ngủ xuẩn cho rằng làm bạn được với sư tử, kết cục chính là Cao Xương tộc, sư tử chỉ làm bạn với hổ thôi.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Ta biết ông muốn hỏi gì, đó là vì sao Thiết tộc có thể tránh được chém giết, câu trả lời của ta là đi đi, các ngươi không thể sống được ở Cáp Mật nữa, sắp có tai họa còn khủng bố hơn giáng xuống mảnh đất này rồi.”
A Sử Na Triết Bạng trầm ngâm:” Thiết tộc các ngươi muốn đứng ngoài cuộc sao?”
Thiết Tâm Nguyên không giấu ông ta:” Sau khi mảnh đất này không còn chém giết vô lý nữa, Thiết tộc ta sẽ tới tiếp quản toàn bộ. Nếu các ngươi không đi mà vẫn sống được qua kiếp nạn, ta sẽ không cướp đoạt đất đai và bò dê của các ngươi, chỉ cần nộp thuế cho ta, ta sẽ tôn trọng quyền lực của ông. Nhưng ta không thể đảm bảo sinh tử và an nguy của các ngươi.”
A Sử Na Triết Bạng đứng lên, ôm ngực cúi mình thi lễ:” Chưa từng ai lo lắng cho sinh tử của bọn ta, bọn ta như lạc đà trên sa mạc, thiên thần sẽ phù hộ bọn ta.”
Thiết Tâm Nguyên nhíu mày:” Đừng định tổ chức mọi người đối kháng, chút lực lượng ô hợp của các ngươi không ngăn cản được tai họa đâu, trốn đi, càng sâu trong Thiên Sơn càng an toàn.”
A Sử Na Triết Bạng cười:” Bọn ta trốn nhiều rồi, cuối cùng vẫn không tránh được vận mệnh bị chém giết, lần này ta không trốn nữa.”
“ Người trẻ tuổi, khi bộ tộc của ta cường đại, suy nghĩ của ta giống ngươi, muốn bảo tồn thực lực không đối đầu với kẻ địch, chỉ cần thực lực còn, rồi sẽ có ngày thành bộ tộc lớn nhất.”
“ Nhưng khi ta thấy thực lực bộ tộc đã đủ mạnh, lại có tai họa lớn hơn kéo tới, nếu lần này bọn ta giết đủ nhiều người Hồi Hột bọn chúng sẽ sợ hãi không dám tùy tiện giết chóc bọn ta nữa. Người trẻ tuổi, trong tay ngươi có một đội mã tặc tinh nhuệ, lấy nó ra đi, chỉ cần chung vai vượt ta được kiếp nạn này, ngươi sẽ là thủ lĩnh danh chính ngôn thuận của bọn ta.”
Tuy những lời này rất hấp dẫn, rất kích động long người Thiết Tâm Nguyên lắc đầu bỏ đi, nghe thấy A Sử Na Triết Bạng ở phía sau bi phẫn hét lên:” Hôm nay ngươi không giúp bọn ta, tới khi bộ tộc ngươi gặp nạn cũng sẽ không ai giúp ngươi, thiên thần rất công bằng, sẽ đặt linh hồn chúng ta lên bàn cân, linh hồn của ta sẽ lên thiên đường, linh hồn của ngươi xuống địa ngục.”
Kẻ tin thiên thần sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp, Thiết Tâm Nguyên bị ép tin vài ngày, thế là vai có thêm một cái lỗ.
Chỉ Thiết Tâm Nguyên mới hiểu cái lỗ đó là xỉ nhục lớn cỡ nào với y.
Còn chuyện liên hợp, y không tin tưởng nốt, một nắm cát rời không nghĩa lý gì, Liên Xô trước kia hùng mạnh cỡ nào, một khi gặp nguy cơ, cả quốc gia lập tức sụp đổ một cách quá dễ dàng nhanh chóng, chia thành bao nhiêu quốc gia lớn nhỏ.
Không cùng tộc ắt có lòng khác, dù ở đâu câu đó rất chuẩn xác.
Y chỉ tin vào chủng tộc của mình, tin vào những dã nhân mà y mang về Thanh Hương cốc, những người vốn vật lộn sinh tồn lần đầu tiên hòa nhập vào giai đình lớn, cảm giác hạnh phúc đó những người có sẵn chủng tộc làm chỗ dựa không hiểu được.
Có chủng tộc của mình, nên khi ngủ có người giúp cảnh giác, ngủ trong sơn động cũng không cần nhắm một mắt mở một mắt.
Có chủng tộc của mình, không cần lo khi tay trắng từ sa mạc trở về sẽ bị chết đói.
Có chủng tộc của mình, mọi người mới đồng tâm hiệp lực vượt qua khó khăn chứ không phải bỏ chạy.
Mặc dù nói người tóc vàng mắt xanh với người da vàng tóc đen cùng chủng tộc thì hơi kỳ quái, nhưng trong mắt Thiết Tâm Nguyên, bọn họ và mình cùng chủng tộc còn hơn một số kẻ ở Đại Tống.