Cáp Mật đã thành địa ngục trần gian, suốt từ mép sa mạc cho tới Thiên Sơn lộ phía bắc Cáp Mật, khắp nơi là thi thể, là cành đâm chém cướp bóc.
Khi người Hồi Hột đang tàn sát lẫn nhau thì Da Luật Kinh từ sa mạc đánh ra, sau trận chiến thiệt hại nặng nề, lý trí của hắn hoàn toàn bị thù hận nhấn chìm.
Rõ ràng là biết rời sa mạc rất có thể bị A Tát Lan đánh trả quyết liệt, hắn với dẫn thiết giáp bộ binh cường hãn nhất truy đuổi.
Bất ngờ là hắn không gặp phải bất kỳ sự kháng cự nào, đầu óc Da Luật Kính nhanh chóng tỉnh táo lại, khi biết tin A Tát Lan bị thương mà chết, hạ lệnh giết toàn bộ những ai gặp được ở Cáp Mật.
Đám thiết giáp bộ binh lùng sục khắp nơi, trừ người bại binh Hồi Hột ra, không có mấy thu hoạch.
Cho một mồi lửa thiêu cháy công trình duy nhất có thể nhìn vào mắt ở Cáp Mật, Da Luật Kính thất thểu dẫn bộ hạ quay về Tổ Phổ đại vương phủ.
Lúc tới mang theo năm vạn hùng binh, tính ngoạm một miếng thịt lớn của người Hồi Hột, giờ chẳng những chỉ còn chưa tới ba vạn người về, lại chẳng có mấy chiến lợi phẩm, còn về đất đai, cho dù tuyên bố toàn bộ sa mạc là của mình cũng không có nghĩa lý gì cả.
Trong mắt Da Luật Kính Cáp Mật đã hoàn toàn bị hủy diệt, không có bất kỳ khả năng nào hồi sinh nữa, những người Tây Vực sinh tồn dựa vào thương lộ ở đó đã bị giết sạch sẽ, đồng ruộng ít ỏi đã bị phá hủy, không lâu sau Cáp Mật sẽ thành thiên đường của cường đạo.
Trước khi vào sa mạc, Da Luật Kinh nhìn lại Cáp Mật, nơi đó chỉ còn sự tĩnh mịch chết chóc.
Thiết Tam Bách đã trở về.
Thiết Tâm Nguyên không có tâm lý biến thái đặt đầu người chết trong phòng khoe công, nên khi Thiết Tam Bách trở về, hắn không có vinh diệu nào mà bị đánh ba mươi gậy.
Tên khốn kiếp đó, hôm qua mình vừa đi báo tử cho lão bà của hắn, chịu đựng tiếng khóc lóc suốt nửa ngày trời, hôm nay hắn vác cái đầu lâu thối kinh khủng vào nhà mình, không đánh hắn thì đánh ai, lão bà của hắn ở bên cạnh còn vừa khóc vừa chửi, thậm chí cầm gậy đánh.
Thiết Tam Bách không được thưởng, nhưng được vô số tộc nhân reo hò, với một thợ săn cuộc sống lúc nào cũng nguy trong sớm tối mà nói, đây là vinh quang tột đỉnh.
Từ đó về sau, rất người vây quanh Thiết Tam Bách có cái mông nát bét hỏi chuyện giết vương tử Hồi Hột, thế là Thiết Tam Bách có thêm một cái thói xấu, chỉ mông mình nói:” Lão tử chém đầu vương tử Hồi Hột cũng không chuộc được lỗi vi phạm quân lệnh, các ngươi trước khi vi phạm quân lệnh thì nghĩ tới cái mông lão tử.”
Thiết Tâm Nguyên không quan tâm cái mông của Thiết Tam Bách ra sao, vì mẹ đã tới rất gần rồi.
Người Trung Quốc có một thông lệ, khi lãnh đạo sắp tới thị sát thì sẽ có hoạt động tổng vệ sinh.
Lúc này Thiết Tâm Nguyên đang dần chuyển từ mừng rỡ ngóng đợi sang lo âu sợ hãi. So với Đông Kinh mà nói, Thanh Hương cốc là nơi tụ cư của dã nhân, y là người tùy tiện thế nào cũng được, nhưng mẹ thì khác, chỉ cần nhìn cái nhà nhỏ của hai mẹ con ở dưới chân thành, tuy đơn giản mà vẫn có vận vị là biết mẹ yêu cầu cao thế nào.
Dù sao mẹ là thiên kim tiểu thư nhà tể tướng.
Hiệu bánh mà còn thì là nơi thích hợp ở mẹ ở tạm, giờ bị người ta hủy mất rồi, nếu không nhìn thấy cửa hiệu ở biên ngoại xa xôi, mẹ chắc vui lắm.
Giờ không còn cách nào nữa, phải xây nhà thôi, thế là Thiết Tâm Nguyên huy động người xây một cái tiểu lâu hai tầng cách suối nước nóng không xa, còn xây theo kiểu tiểu lâu ở Đông Kinh, mặc dù mới chỉ xây thô xong, còn nhiều thứ phải hoàn thiện nhưng đủ mẹ ở tạm rồi.
Tiếp đó Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh toàn thể đội ngũ dã nhân hành động, tới Cáp Mật xử trí xác chết, dã nhân cực kỳ thích công việc này, trước kia mỗi lần chiến tranh qua đi, tới nhặt đồ là chuyện họ thích nhất.
Nhưng lần này thì bọn họ phải thất vọng rồi, vì Thiết Tâm Nguyên cực kỳ nghiêm khắc hạ lệnh, trừ vũ khí được nhặt, còn tất cả đều phải bị thiêu hủy.
Thiết Tâm Nguyên không muốn Cáp Mật có dịch quy mô lớn, dù mẹ đi ngang qua đó thôi thì tuyệt đối không thể để có chút nguy cơ nào.
Chuyện này do đích thân Thiết Tam Bách dẫn người xử lý, tên này bây giờ mê quy củ lắm rồi.
Còn cái gì nữa, thiếu gì nữa nhỉ? Thiết Tâm Nguyên lòng như lửa đốt, tính tình càng lúc càng trở nên càu bẳn, ngay ngày y cầm cái roi đi khắp sơn cốc kiểm tra công tác vệ sinh từng nhà, không chỉ nhà cửa sạch sẽ không có mùi lạ, mà người càng phải sạch, nếu y yêu cầu ai xòe tay ra thấy móng tay có ghét bẩn thôi thì nam nhân sẽ bị quất roi túi bụi, nữ nhân bị quát tới khóc luôn, còn trẻ con bị đá lăn xuống suối.
Ai cũng biết tộc trưởng lại lên cơn rồi, tự giác tắm rửa kỳ tới rách da.
Dù thế Thiết Tâm Nguyên vẫn thấy chưa đủ, đang vò đầu bứt tóc thì có người ngồi phịch ngay trước mặt, cái váy sa mỏng manh không che được đường nét bờ mông tròn trịa mỹ lệ.
Thiết Tâm Nguyên vỗ bàn đánh rầm:” Sau này đừng có tới chỗ ta là ngồi lên bàn được không hả? Mẹ ta tới mà nhìn thấy thì sao?”
Trong sơn cốc này có lẽ duy nhất một người không sợ y, Trạch Mã cười khúc khích xoay người sang, lần này bại lộ trước mắt Thiết Tâm Nguyên là thứ vũ khí giết người của nàng, cặp đùi miên man bị quần sa bó chặt:” Quần áo của Vu Điền thế nào, tiểu nha đầu Chước Chước mặc không thể hiện được hết hiệu quả.”
Thiết Tâm Nguyên nuốt nước bọt:” Phải phát cho mỗi nữ nhân trong sơn cốc một bộ thế này, tin rằng các dũng sĩ của chúng ta khi chiến đấu sẽ hăng hái hơn gấp bội.”
Trạch Mã cười ngặt ngoẽo, mỗi ngày khiêu khích Thiết Tâm Nguyên ở phương diện này là thú vui lớn nhất của nàng hiện giờ:” Mẹ ngươi sắp tới rồi, ngươi nói xem mẹ ngươi có thích ta không?”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu không chút suy nghĩ:” Cô sẽ bị mẹ ta đánh chết ngay.”
Trạch Mã bĩu môi: “ Sao có chuyện đó, lão cung nữ Vu Điền nói, trước kia chỉ có sủng phi Vu Điền mới được mặc như ta, không phải nữ nhân Đông Kinh ai cũng thích ăn mặc đẹp à, ta còn phải trang điểm nửa canh giờ, mẹ ngươi không lý do gì không thích.”
Thiết Tâm Nguyên nhe hàm răng trắng ởn ra nói:” Cô đang nói tới loại nữ nhân suốt ngày chỉ tìm cách lấy lòng nam nhân đấy, cô mặc thứ váy áo này ưỡn ẹo đi qua chỗ đông người, rất nhiều nam nhân nhìn tới mắt phun lửa rồi đúng không? Cô nghĩ mà xem mẹ ta xuất thân thế gia đại tộc, từ nhỏ nhận giáo dục nghiêm khắc chính thống nhất, không đánh chết cô mới là lạ.”
Trạch Mã như nghĩ tới cái gì, nhảy khỏi bàn nhìn ra ngoài, rất nhiều nam nhân đang vờ vịt đi qua đi lại trước cửa, quay sang nhìn Thiết Tâm Nguyên chằm chằm:” Mắt ngươi có phun lửa không?”
“ Phun rồi!” Thiết Tâm Nguyên thấy gần đây mình nói lời vô nghĩa hơi nhiều:
“ Nơi này chỉ có hai ta, Chước Chước vừa tới hậu sơn ..”
“ Miễn đi, nữ nhân khiến mắt ta phun lửa nhiều lắm, trước khi tới Cáp Mật ta lang thang trên sa mạc ba tháng, lần đầu thấy một phụ nhân, xấu kinh khủng, mắt ta cũng phun lửa.”
Trạch Mã cười ngã lăn ra bàn.