Sáng hôm sau khi mặt trời lên rất cao, gà đã chán gáy chạy đi kiếm ăn, thì đám người ngủ ngổn ngang ngoài đường mới loạng choạng bò dậy, đi tới bên suối, cúi mặt xuống uống như dê uống nước.
Rất nhanh bọn họ phát hiện ra một chuyện kỳ quái, người có vai vế trong sơn cốc đều đang tụ tập bên cạnh tộc trưởng, nhìn tộc trưởng dùng bàn là nhỏ đóng dấu lên vai mọi người.
Cái dấu có vẻ đẹp lắm, mà một cây thanh hương mọc trên tảng đá, cành lá xum xuê.
“ Bọn họ làm gì thế?” Một người Hán mới tới nho nhỏ hỏi đồng bạn có vẻ đã thức dậy từ sớm đã đứng xem một lúc:
“ Không biết, chỉ nghe được bọn họ nói ba chữ Thanh Hương tộc, đóng dấu xong là vui lắm, có vẻ đóng dấu rồi sẽ thành người Thanh Hương tộc.”
Người Hán đó nhíu mày, ở Đại Tống mà nói những người đóng dấu hay xăm mình đều chẳng hay ho gì:” Giống kim ấn trên mặt đám tặc phối quân, ngươi có định đến không?”
“ Ta không thích bị đóng dấu, nhưng nếu không đóng dấu sẽ bị coi là người tộc, chúng ta tới đây lạ nước là cái ...”
“ Tới gần xem thế nào đã.”
Dã nhân trong cốc tham gia đóng dấu rất nhiệt tình, nhất là những nô lệ, tộc trưởng tuyên bố rồi, chỉ cần trở thành Thanh Hương tộc sẽ được bỏ gông cùm ở chân tay, vì người trong tộc đều là người tự do, bọn họ cực kỳ nhiệt tình.
Thiết Tâm Nguyên để mình trần, ai cũng thấy trên vai y cũng có một con dấu.
Lạp Hách Mạn thức dậy, hỏi rõ đầu đuôi liền ngang ngược gạt người xếp hàng phía trước, cướp lấy bàn là nung đỏ, ấn lên vai mình, mày không nhíu lấy một cái, sau đó tên dã nhân chưa bao giờ có bộ tộc của mình chạy đi hét lên:” Ta là người Thanh Hương tộc rồi.”
Trong thời gian ngắn muốn thay đổi tín ngưỡng của một người rất khó, nhưng để lại dấu ấn lên nhục thể của con người thì dễ dàng.
Trải qua một đêm cuồng hoan, tinh thần đang ở trạng thái hưng phấn, lúc này rất dễ làm ra hành vi thiếu lý trí.
Đóng dấu lên người kỳ thực là kiến nghị của Tát Già thượng sư, sáng lập ra chủng tộc và một giáo phái kỳ thực không khác nhau là bao.
Bàn là đỏ ấn lên người cực kỳ đau, Thiết Tâm Nguyên khi bảo Thiết Nhất ra tay với mình còn cần Thiết Ngũ, Thiết Lục giữ chặt vai.
Người trong sơn cốc càng lâu càng nhiệt tình tham gia đóng dấu, bọn họ tin vào tộc trưởng, đi theo tộc trưởng sẽ không bị đói bụng, huống hồ mỗi người đóng dấu xong được hai gánh lương thực. Thế là sau khi nam nhân nhận lương thực là về nhà đấm đá lão bà hài tử đi đóng dấu, chỉ có đám trẻ con khóc lóc, né tránh, không cho đóng dấu lên cánh tay mình ...
Cũng có những tên ngốc đóng dấu luôn cả hai bên vai, bảo như thế trông mới đẹp.
Người Tống vừa mới tới tham gia đóng dầu sẽ được ưu tiên an bài đất xây nhà, có thể tự xây hoặc đợi người trong cốc xây cho theo thứ tự đóng dấu.
Đại đa số người Tống mang quan niệm tóc tai thân thể do cha mẹ ban cho không thể tùy tiện hủy hoại phản đối việc làm này, nhưng nhìn người khác hớn hở nhận lương thực, người đứng cạnh mình mỗi lúc một ít đi, cuối cùng phải cắn răng chấp nhận con dấu này.
Ba ngày, liên tục ba ngày bất kể là người sẵn lòng hay miễn cưỡng trong sơn cốc đều được đóng dấu hoàn tất, không ai bỏ đi.
Thiết Tâm Nguyên rất hài lòng, cũng thở phào, may mà y quyết đoán ra tay nhanh, những người mới tới không dám phản kháng lại, nếu để họ ở lại một thời gian đã thích ứng rồi, chuyện này sẽ rất khó khăn.
Hơn bảy nghìn người mới tới cho nghỉ ngơi năm ngày, dựng lều tạm để ở, phân phối công việc cũng cần thời gian, cho nên khi người trong cốc sáng dậy đều mang công cụ đi làm việc của mình, chỉ còn lại toàn người Tống đi quanh sơn cốc xem xét hoàn cành chỗ ở mới.
Nắm đất xem có phì nhiêu hay không, uống ngụm nước suối xem chất nước thế nào, chạy tới chuồng linh dương đếm xem có đủ nhiều không?
Người muốn mở quán ăn trong sơn cốc, người thì muốn mở hiệu rèn, người thấy liễu đỏ ở nơi này thích hợp để bện đồ dùng, càng có người vui mừng nhận ra, nơi này có đất đỏ, đốt đồ gốm không thể thích hợp hơn.
Vấn đề duy nhất bọn họ muốn biết là, quan phủ sẽ thu bao nhiêu thuế?
Thiết Tâm Nguyên cũng đang phiền não.
Lập nên quy củ vào lúc này là tốt nhất, nếu không một khi để họ tự thành hương quy dân ước thì chính lệnh phát ra sẽ gặp trở ngại rất hơn, người Tống tới đây sẽ là trợ lực lớn cho Thanh Hương cốc, giúp nơi này chuyển biến từ trại lao động tập trung sẽ thành thành thị thực sự.
Đặc tính của người Tống là thế, bọn họ giống như hoa bồ công anh, đáp xuống ở đâu bén rễ ở đó, hương quy dân ước sẽ nhanh chóng lập nên, mà thứ này nhiều khi trái với quốc pháp.
Đưa mắt nhìn người xung quanh mình, Thiết Tâm Nguyên chỉ biết thở dài.
Lý Xảo và Thủy Nhi, Xảo Nhi đang thảo luận nung những ống gốm rồi đem chôn nông ở dưới đất, như thế dù giữa mùa đông cũng không lo quá lạnh nữa. A Đại ngủ gật, A Nhị thì từ khi vào trong cốc rất ít nói, ba ngày qua hắn đi khắp Thanh Hương cốc, nhìn rất nhiều, nghe rất nhiều, gặp rất nhiều người, nhưng không nói gì cả.
Bao Tử tới giờ vẫn đang liên tục cho hạnh chua vào mồm, không hiểu vì sao hắn ăn được, Trạch Mã tò mò ở bên cạnh, liên tục thả hạnh vào tay Bao Tử, xem chừng là muốn biết hắn ăn được bao nhiêu.
Úy Trì Lôi ngẩn người nhìn núi xa, tựa hồ ấp ủ bức tranh mới, Úy Trì Chước Chước chịu trách nhiệm ghi chép thì cầm bút than ngủ gà ngủ gật, không biết đêm qua làm gì.
Đám Thiết Nhất thì đứng thẳng tắp, im phăng phắc như từ trước tới giờ.
Đây là hội nghị đầu tiên của Thanh Hương tộc, hội nghị mà Thiết Tâm Nguyên gửi gắm rất nhiều hi vọng.
Cứ ngỡ rằng có đám huynh đệ tới mình sẽ bớt được rất nhiều việc, ai ngờ giờ phiền toái tăng gấp bội mà tình hình vẫn như trước kia, ngoài mình ra không ai được tích sự gì.
Thiết Tam Bách giơ tay muốn phát biểu, tên này từ khi bị ăn đòn đâm ra nghiện quy củ, Thiết Tâm Nguyên mừng lắm, vỗ bàn:” Cho nói.”
“ Tộc trưởng, thời tiết chuyển mát rồi, lại tới lúc thương đội qua lại, chúng ta suốt từ lúc A Tát Lan tới thì chưa đi đánh cướp, mặc dù lương thực có rất nhiều, nhưng ăn mãi sẽ hết, để thuộc hạ và Lạp Hách Mạn xuống núi ...”
Cứ tưởng hắn có cao kiến gì, Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Lúc này trong cốc tiếp nhận một lúc nhiều người như thế, đang hỗn loạn, cần nhất là ổn định trở lại, để khi nào ...”
“ Đi cướp, ngươi nói đi cướp à, ta đi, để ta đi cùng với.” Hỏa Nhi sáng mắt ngay, đây là chí hướng từ nhỏ của hầu hết đám huynh đệ Xảo Trang:
“ Nói tới đánh cướp thì phải để Lý Xảo này cầm đầu, ta làm chuyện này cực kỳ thành thạo.”
Đám khốn kiếp vừa lên tiếng, thế là gian phòng liền loạn ngay.
Thiết Tâm Nguyên tức tìm mặt, đến mức không thèm giữ trật tự nữa, quát lên:” Đi, đi hết cả đi, tên nào thích đi thì đi, lão tử không quản.”
Một đám người nhốn nháo chạy đi, gian phòng liền im ắng trở lại, Úy Trì Chước Chước giật mình ngơ ngác một hồi thấy không ai nói gì, lại ngủ tiếp.
Nhìn Thiết Tâm Nguyên vò đầu bứt tai, A Nhị mới cười nói:” Chúng ta chẳng ai hiểu đạo nội chính, ân sư không dạy.”
Úy Trì Lôi cũng vuốt râu ý kiến:” Trước kia những chuyện này do đại ca lão phu xử lý, sau khi đại ca chiến tử, quốc gia cũng đổ vỡ, chẳng còn nội chính để xử lý, nên lão phu cũng không hiểu.”
Trạch Mã nhìn thấy hai mắt Thiết Tâm Nguyên có ngọn lửa đang nhen lên, lè lưỡi dán sát người vào tường chạy mất, nàng còn chẳng hiểu nội chính là cái gì.
“ Con bà nó, rốt cuộc bên cạnh lão tử vẫn chỉ toàn là một đám ngốc.” Thiết Tâm Nguyên rốt cuộc cũng bộc phát như núi lửa phun trào, hai tay nện xuống bàn rống lên: