Nhất Phiến Vân bị đặt lên một cái bàn lớn, đây là bàn thường ngày những đầu não của Thanh Hương cốc ăn cơm.
Mọi người ngồi xuống ăn hồn đồn nóng sùm sụp, khen không ngớt miệng, cái gì không nói, riêng khoản ăn uống trong cốc bây giờ cải thiện nhiều lắm. Trước kia tộc Vu Điền tới chỉ có thêm một hỏa đầu quân, một ngự trù, nấu năn chẳng ra làm sao lại còn vừa lười vừa khó tính kinh khủng.
Bây giờ người Tống tới, đám hán tử Tây Bắc mới kinh ngạc phát hiện ra một điều, nữ nhân người Tống gần như ai cũng là đầu bếp giỏi.
Xung quanh ăn uống tán gẫu vui vẻ, Nhất Phiến Vân ngửi mùi thức ăn thôi thấy bụng sôi ùng ục, nỗ lực duy trì tôn nghiêm, nỗ lực ngẩng cao đầu.
Thi thoảng lại có người kiếm cớ chạy tới nhìn Nhất Phiến Vân một cái. Cạc Cạc và Úy Trì Văn đứa thì cầm nhánh tỏi, đứa thì cầm đĩa dưa, mắt nhìn lão già đang cố gắng làm tư thế kỳ quái, Cạc Cạc còn đưa tay sờ tai, xác định xem còn sống không, trời hiểu vì sao nó sờ tai.
Úy Trì Chước Chước mang tới một đĩa rau, nhìn mặt Nhất Phiến Vân xong nhăn mặt bỏ đi, có vẻ thất vọng, đại ma vương gì mà nhỏ thó gầy gò, trông mặt cũng chẳng có uy nghiêm gì cả.
Trạch Mã hiện giờ là phó thủ của Thiết Nhị, nói tới báo cáo tình hình vật tư ở Hang Sói, miệng thì lải nhải toàn lời vô nghĩa, mắt nhìn Nhất Phiến Vân đầy tò mò, đoán chừng nếu không có người khác nàng sẽ lột quần áo lão già tội nghiệp để nhìn cho kỹ.
Một đám phụ nhân trẻ nhỏ khác không dám tới gần thập thò ngó đầu nhìn.
Nhất Phiến Vân rốt cuộc không cố ngẩng đầu lên nữa, khuất phục nói:” Thiết Tâm Nguyên, giết ta đi, đừng xỉ nhục ta nữa, sớm muộn ngươi cũng có một ngày như vậy.”
“ Tại sao?” Thiết Tâm Nguyên ngước mắt lên hỏi:” Ngươi nghĩ có ai báo thù cho ngươi à? Ta nghĩ tên cấp phó của ngươi biết ngươi rơi vào tay ra lại chẳng mừng rỡ quá ấy chứ.”
“ Phó thủ là nhi tử của ta, nó sẽ dẫn người tử chiến với ngươi tới cùng, thả ta đi, ta sẽ nộp tiền chuộc, ta thề với thiên thần sẽ không báo thù, từ nay hai bên không liên can ...”
Nói được một lúc không thấy phản ứng gì, ngẩng đầu lên phát hiện Thiết Tâm Nguyên gọi người làm cho bát thứ hai, chẳng ai bận tâm tới lời mình, điều này với Nhất Phiến Vân mà nói là sự xỉ nhục còn lớn hơn cả bị trói trên bàn thế này.
Thiết Tâm Nguyên ăn xong đi luôn, thẩm vấn Nhất Phiến Vân sẽ do tên cựu kỵ sĩ âm hiểm Thiết Nhị lo liệu, tin rằng ma nữ Trạch Mã khi đó vô cùng nhiệt tình giúp đỡ, y sẽ sớm biết những gì nên biết thôi.
Lúc này Thiết Tâm Nguyên chỉ muốn biết đám Lý Xảo hành động ra sao, nơi đó cách đây trăm dặm, đoán chừng bây giờ chuyện gì nên xảy ra cũng đã xảy ra rồi, dựa vào tình hình ở đây chắc không có gì khó khăn cả.
Lý Xảo sau khi biết Nhất Phiến Vân dẫn người tập kích Thanh Hương cốc thì không chút do dự hạ lệnh phóng hỏa.
Trong màn đêm tối om, đột nhiên có mấy trăm mũi tên lửa phóng ra, đám cường đạo canh gác vừa xách đao đứng dậy thì vô số ngọn lửa lớn bùng lên.
Đám mã tặc cuống cuồng chạy thoát khỏi biển lửa, Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ nhi tử Nhất Phiến Vân toàn thân bốc cháy xông ra ngoài, lăn mình trên đống tuyết dập lửa, quát tháo nhân thủ, chuẩn bị băm vằm kẻ địch tập kích.
Vừa mới đứng lên thì một tên mã tặc đè vào người, Hồ Lỗ Nỗ Nhĩ phẫn nộ đẩy ra mới phát hiện tên đó bị trúng một mũi tên lớn vào đầu, hắn cấp tốc lao người vào chỗ ánh lửa không bắn tới, liên tục có hai mũi tên bắn xuống mặt đất cứng như đá mà đuôi tên vẫn lay động không ngớt.
Lạp Hách Mạn tiếc nuối buông thiết cung xuống, bắn ba lần mà không giết được địch, mũi cuối chỉ trúng đùi.
Gân trâu buộc lên cây đại thụ bị kéo căng cực hạn, sau đó buông tay ra, cái vò chứa đầy dầu bay đi như đạn, cung cấp thêm nguyên liệu cho biển lửa phía dưới.
Bất ngờ hơn trăm chiến mã hí vang toàn thân đẫm dầu hỏa điên cuồng lao vào rừng thông tuyết, Thiết Tam Bách thất kinh, quát với Lý Xảo đang chém giết hăng say, dẫn thuộc hạ chạy ra ngoài sơn cốc.
Lý Xảo quay đầu nhìn một cái cũng kinh hồn táng đởm, dẫn bộ hạ theo đám Lạp Hách Mạng đang chạy bán sống bán chết.
Chỉ nghe uỳnh một tiếng, một cơn cuồng phong từ phía sau cuối tới, hất văng đám Lý Xảo và võ sĩ Thanh Hương cốc lên, sau đó ngã mạnh xuống đất.
Biết tiếp theo đó sẽ có chuyện gì, thậm chí chẳng kịp nhặt nỏ đánh rơi, Lý Xảo đá đít thuộc hạ tiếp tục chạy.
Một lưỡi lửa cực lớn từ trong rừng thông thè ra liếm cháy tất cả mọi thứ trên mặt đất.
Chạy xa lắm rồi mà Lý Xảo chưa hết sợ, thế quái nào mà mỗi lần mình phóng hỏa là một lần xui xẻo, toàn bộ số dầu hỏa mà hắn mang theo đều giấu bên trong rừng thông, ai ngờ đám chiến mã không chịu chết cho tử tế chạy vào đó.
Mùa đông Thiên Sơn thời tiết khô hanh, tuy có tuyết phủ, nhưng thông đều tiết ra dầu để tránh mình bị chết lạnh, đừng nói là dầu hỏa, không cẩn thận châm lửa một phát cũng gây ra hỏa hoạn.
Thiết Tam Bách xót xa nhìn rừng thông:” Khu rừng này hỏng rồi, trận cháy này không biết còn cháy tới bao giờ, đám mã tặc đừng hòng có kẻ nào thoát thân, chỉ là năm sau cũng không có động vật tới đây trú đông để săn bắn nữa.”
Lửa cháy cực lớn tự động sản sinh gió lốc lửa, nơi nào nó chạy qua là đốt cháy toàn bộ những thứ ở đó, làm ngọn lửa càng lúc càng lớn, nó chỉ tắt khi nào không còn gì để cháy hoặc gặp mưa lớn.
Đám mã tặc chết hết cũng chẳng ai tiếc, nhưng toàn bộ số vật tư trú đông bọn chúng mang tới giờ hiến cả cho hỏa thần và sơn thần mất rồi.
Tới khi trời sáng lửa vẫn cứ cháy, khói đen cuồn cuộn từ trong sơn cốc bay ra, không bao lâu sau trong sơn cốc có dòng nước đục ngầu chảy ra, mới đầu không nhiều, nhưng chẳng mấy chốc thành lũ quét, mang theo tro đen tạo thành dòng sông đen xì.
Lửa trong sơn cốc cũng nhỏ hơn, đến khi đám Lý Xảo ăn cơm trưa thì chỉ còn những cây thông vẫn đang cháy như ngọn đuốc lớn.
Mọi người dẫm lên mặt đất nóng hầm hập vào sơn cốc, khi nhìn thảm cảnh trong đó một cái tất cả quay đầu chạy ra.
Lý Xảo quyết đoán hạ lệnh không cần lấy bất kỳ tài vật gì của mã tặc nữa, chuyến đi săn đã kết thúc, mọi người trở về Thanh Hương cốc, ngày lễ quan trong nhất sắp tới.