Hiện giờ đã là cuối tháng rồi, cho nên đến nửa đêm trăng mới xuất hiện ở bầu trời, chỉ cong cong như lưỡi liềm, dù sao mặt đất vẫn có thêm chút ánh sáng lờ mờ, không tới mức thì tay không thấy ngón.
Đội ngũ của Thiết Tâm Nguyên đã chuẩn bị từ trước lúc trăng lên rồi, bất kể chiến mã hay lạc đà đều bịt miệng.
Thiết Tam đi đầu đội ngũ, phất tay dẫn mọi người rời khỏi rãnh sâu, bước tới hoang mạc bao la, phải vượt qua được khu vực trống trải này trước khi trời sáng mới thực sự an toàn.
Thiết Tâm Nguyên đi chính giữa đội ngũ, y buông cương, trong hoàn cảnh tối đen thế này, thị lực của chiến mã hơn người nhiều, kỵ binh hành quân ban đêm là đều dựa vào chiến mã.
Cạc Cạc cực kỳ bận rộn, nó phải theo sau ba con ngựa, đề phòng chúng đột nhiên ỉa ra, nó có chút tức giận, mấy con này buổi tối ăn nhiều, giờ đi vài bước là lòi ra cả đống phân, làm nó hốt mỏi cả tay.
Số phân ngựa này phải tìm một chỗ thích hợp để chôn, nếu không đội ngũ sẽ bại lộ hành tung.
Người đang làm công việc này không chỉ có Cạc Cạc mà còn rất nhiều, đó là quân lệnh, thợ săn kinh nghiệm ở hoang mạc chỉ cần dựa vào một đống phân, một nhóm tro tàn, thậm chí là độ dày của bụi đất, phán đoán được hướng đi của địch.
Từ xa có thể nhìn thấy quân đội của A Tát Lan, bọn chúng ngang nhiên đốt lửa trên thương đạo, sắp canh tư mà vẫn náo nhiệt vô cùng, không lập trại, không có thám báo, toàn bộ tụ tập quanh mấy chục đống lửa lớn.
Đội ngũ của Thiết Tâm Nguyên vốn đã lặng lẽ đi ngang qua mà không bị phát hiện, đi được một lúc Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh dùng lại, lên đầu đội ngũ tìm Thiết Tam chỉ doanh trại của bộ hạ A Tát Lan:
“Xem có phải là cạm bẫy không?”
Thiết Tam biết Thiết Tâm Nguyên muốn gì, hắn không cho rằng đấy là quyết định sáng suốt, nhưng vẫn chấp hành mệnh lệnh, một tuần hương sau Thiết Tam và hai thám báo trở về gật đầu, đến lúc này hắn cũng đồng ý với Thiết Tâm Nguyên, đám mồi này quá ngon để bỏ qua, hai nghìn tên địch, trong tình huống không phòng bị, đội ngũ kỵ binh trên bốn trăm sẽ dẫm chúng nát bét.
Chẳng mấy chốc Thiết Tam và Thiết Tứ vào trong bóng tối, trừ để lại cho Thiết Tâm Nguyên năm mươi người trông coi lạc đà và chiến mã, còn lại toàn bộ hành động, trước khi trời sáng đả kích đội quân này, chắc chắn lợi ích hơn xa thương đội.
Bọn họ đã phải bỏ đi phần lớn hàng hóa để dụ đám cường đạo khác thế mạng cho mình, giờ gần như tay trắng trở về, làm sao chấp nhận được, chuyện này tuy liều lĩnh, nhưng đáng để liều.
Vó chiến mã bọc vải mềm, đi lặng lẽ.
Năm trăm bước, đó là cực hạn ánh lửa chiếu tới được.
Thiết Tam rút loan đao, xoay vòng trên trời, sau đó thúc ngựa xông lên đầu tiên.
Chẳng mấy chốc tiếng vó ngựa như sấm rền đánh thức đám người Hồi Hột, bọn chúng hốt hoảng ném túi rượu, tìm vũ khí, còn chưa kịp nhảy lên lưng ngựa thì đàn chiến mã đã dẫm qua người.
Chiến mã đã lên tới tốc độ cao nhất, không có gì cản nổi, loan đao chặt xuống, đầu người bay lên.
Thiết Tam, Thiết Ngũ thỏa sức tung hoành dẫm đạp, Thiết Tứ thân là hậu đội, chỉ cần nhìn thấy nơi nào có người Hồi Hột ý đồ tập kết là dẫn một trăm kỵ binh xông tới phá tan.
Thiết Lục xông vào đàn ngựa, giết hết những kẻ trông coi, lùa đàn ngựa vào hoang nguyên tối om.
Tên tướng quân la hét chi huy thuộc hạ xông lên, bản thân say ngất ngưởng vung đao loạn xạ chả biết chém cái gì, bị vó ngựa đạp trúng ngực, máu phun ra cao tới hai xích, tuyên bố sự phản kháng yếu ớt của người Hồi Hột đã kết thúc ...
Thiết Tâm Nguyên lúc này cũng dẫn người tới gần doanh trại, không tham dự tấn công, mà nhắm vào những tên bỏ chạy, nhận ra trong bóng tối có tử thần rình rập, không biết bao nhiêu, người Hồi Hột hoàn toàn mất ý chí, quỳ xuống xin tha mạng.
Địch quá đông, vẫn có một đám người chạy được vào hoang nguyên tối đen đối diện, Thiết Tâm Nguyên ngăn Thiết Nguy truy kích, nhỏ giọng ra lệnh:” Trận này không cần tù binh.”
Đám tù binh giao ra vũ khí và khải giáp, như dê con bất lực nhìn đám người quỷ dị che mặt.
Không phải bọn chúng sơ xuất mà bao năm qua danh hiệu của A Tát Lan lừng lẫy sa mạc, cường đạo thấy chúng là trốn cho xa, làm gì có chuyện dám cả gan tấn công thế này.
Tên bắn từ bốn phương tám hướng, đám tù binh choàng tỉnh, khóc lóc, phẫn nộ, muốn phản kháng nhưng không còn vũ khí nữa rồi.
Khi tên tù binh cuối cùng không cam lòng khọt khẹt ngã xuống vũng máu.
Từ đây tới doanh trại A Tát Lan chưa tới bảy mươi dặm, theo tốc độ hành quân bình thường, một ngày là tới, nếu biết tin quân đội mình bị tập kết, bất chấp sức ngựa mà truy đuổi thì hơn hai canh giờ là tới.
Bất kể thế nào bọn họ còn ít nhất bốn canh giờ dọn dẹp chiến trường, xóa dấu vết, đánh lạc hướng, rồi biến mất.
Trời tờ mờ sáng, chiến trường dọn dẹp xong, Thiết Ngũ cũng lùa đàn chiến mã đuổi đi lúc trước về, chiến mã không giống như ngựa bình thường, bọn chúng theo thói quen kết thành bầy mà chạy, cho dù bất ngờ bị tập kích cũng như thế.
Thu hoạch tới hơn hai nghìn chiến mã, chưa cần nói tới những thứ khác, riêng số chiến mã này đã đáng mao hiểm rồi, thực lực Thanh Hương cốc sẽ nâng cao không ít.
Nhưng cái lều bị đốt đã cháy hết, đống lửa cũng đã dập tắt, chỉ có ít khói xanh chứng tỏ đêm qua ở đây phát sinh chuyện gì.
Cạc Cạc dẫn Thiết Tâm Nguyên tới một cái hố cực lớn, bên trong toàn là thi thể, đa phần là nữ nhân, người không có gì che chắn, những vết bầm tím miêu tả lại ký ức thống khổ mà họ phải chịu đựng.
Những nữ nhân này hẳn là do người Hồi Hột cứu từ hang ổ mã tặc ra, bọn họ hẳn là đã vui mừng trong thời gian ngắn rồi đối diện với sự thực tàn khốc.
Không ngờ có hai vị thượng sư, bọn họ mắt nhắm nghiền, tựa hồ không muốn chứng kiến thảm kịch nhân gian, Thiết Tâm Nguyên niệm một câu phật hiệu, bảo Cạc Cạc lấp hố.
Vừa đi được vài bước đột nhiên Cạc Cạc đuổi theo ôm chầm lấy chân:” Người chết mở mắt, người chết mở mắt ...”
“ Vớ vẩn.” Thiết Tâm Nguyên đẩy nó ra, y không tin chuyện này:
“ Thật, thật đấy ....”
Cạc Cạc không phải đứa nhát gan, Thiết Tâm Nguyên nhíu mày quay lại, liền thấy hai vị thượng sư từ trong đống người chết đứng lên, máu khô trên người rơi lả tả như bụi.
Đám thiếu niên khác la hét kinh hoàng bỏ chạy, Cạc Cạc còn chút tỉnh táo, ra sức kéo áo Thiết Tâm Nguyên.
“ Thượng sư vừa tụng kinh cho những nữ nhân vô tội chết oan phải không?” Thiết Tâm Nguyên chỉ hơi chút bất ngờ, vỗ đầu Cạc Cạc, đi tới bên hố chuẩn bị kéo hai vị t hượng sư lên:
Tát Già cười buồn bã:” Đã tụng kinh một trăm lần, mong kiếp sau họ đừng thê thảm thế này.”
Nhân Bảo không nói, tay như móc sắt đâm vào hố, người lao vọt lên không, Tát Già nắm chân ông ta mượn lực, cả hai đáp nhẹ nhàng xuống trước mặt Thiết Tâm Nguyên, khuôn mặt như mây khói tựa hồ chưa từng xảy ra chuyện gì.
Thiết Tâm Nguyên đưa cho họ bình nước:” Hai bị nổi lòng tư bì sao?”
Tát Già thở dài:” Nhìn thấy số nữ tử này, muốn cầu xin cho họ một đường sống, kết quả là khiến bản thân liên lụy vào.”
“ Lòng từ bi không cứu được người, đó là điều ta tới Tây Vực mới học được.” Thiết Tâm Nguyên cũng thở dài theo:
Tát Già đưa mắt nhìn quanh, doanh trại hôm qua đã chỉ còn vài đống tro tàn và những vũng máu lớn, quỳ xuống hôn mặt đất, lẩm bẩm:” Đều đã tới nơi cần tới, bất luận là thiện hay ác, mắt đất sẽ dung tất cả, cỏ sanh sẽ mọc lên. Linh hồn của các ngươi sẽ theo hùng ưng của Tuyết Sơn về tới thiên quốc.”
Sau đó cùng Nhân Bảo đọc một tràng kinh văn.
Thiết Tâm Nguyên ra lệnh Cạc Cạc quay lại vùi cái hố, thấy đội ngũ đã chuẩn bị sẵn sàng, khom lưng nói với hai vị thượng sư:” Thượng sư, A Tát Lan sắp tới, hai vị tự đi hay theo ta vào núi?”
Nhân Bảo muốn trả lời, Tát Già giành trước một bước:” Được đi cùng thí chủ là nguyện vọng của bọn ta.”