Thiết Nhất dùng tay giải thích cho Thiết Tâm Nguyên, luật hôn nhân trong đàn sói cực kỳ khắt khe, chỉ có lang vương và vương hậu được giao phối với nhau, nhưng con khác dù đực hay cái đều không có quyền, nếu làm trái sẽ bị trừng phạt nghiêm khắc.
Nói đến sói, suy nghĩ đầu tiên của mọi người thì đây là động vật tàn nhẫn, thế nhưng cái con vật xấu xa trongtruyện cổ tích này có gia đình ôn hòa. Sói đực là nam bảo mẫu điển hình, sói cái là chúa tể chu đáo. Trong gia đình này, trừ quản sự là song thân sói cái ra, còn có sói con, gia đình sống hạnh phúc.
Sói làm như thế là khống chế sự phát triển của đàn, nếu để bầy đàn tự do giao phối sinh sản, đó là tai họa ở nơi thức ăn hiếm hoi này.
Sự thực chứng minh gia tộc Thiết Tam Bách không hổ là gia tộc cường hãn mười mấy đời chiến đấu với sói Thiên Sơn, bọn họ am hiểu sói tới mức độ cực cao, nhưng đánh giá thấp trí tuệ của lang vương.
Có lẽ đó là nguyên nhân gia tộc bọn họ càng truyền thừa càng ít, cuối cùng còn mỗi mình hắn.
Trên người dù bôi phân sói cũng không qua được mũi lang vương, cả đám chạy bán sống bán chết, phía sau là đàn sói Thiên Sơn to như nghé.
Thiết Nhất nhìn đàn sói đã lọt vào vòng vây, bình tĩnh giương cung nhắm về phía trước, trong vòng năm mươi bước, lực tay kinh người của hắn có thể xuyên qua ba lớp giáp da.
Thiết Tam Bách la hét inh ỏi, cảm thấy hàm răng sắc nhọn của đàn sói sắp cắm phập vào lưng mình, cha hắn rồi gia gia hắn đều chết dưới răng sói. Tuy trong truyền thuyết của bộ lạc, người giết cuối cùng sẽ chết dưới răng sói là an bài của lang thần, là loại vinh diệu và số mệnh.
Nhưng hắn không muốn có vinh diệu ấy, trong sơn cốc hắn vừa mới được một phụ nhân trắng trẻo chú ý, sắp có thể truyền thừa huyết mạch, làm sao có thể chết thế này.
Thế là hai chân hắn đạp mạnh đất, lao vút khỏi vách đá cao ba trượng, giữa không trung giang tay như thương ưng, sau khi "bay" được hai trượng, rơi uỵch xuống đất như quả cân.
Lang vương cắn hụt, trượt người ngã xuống đống đá dăm, khi nó vừa đứng vững, mũi tên lạnh băng cắm phập vào lưng, lực mạnh tới mức xô nó xuống vách đá.
Cùng lúc hai mũi tên nữa cũng tới nơi, ghim người nó xuống.
Gào một miếng dữ dội, lang vương đau đớn vùng vẫy, nhưng không thoát được, lại kêu tiếng nữa.
Có lẽ nó ra lệnh rút lui, đàn sói lớn nghe thấy lập tức dừng bước, nhưng muộn rồi, cung tiễn của Thiết Nhất bắn văng một con sói lớn, những người khác ra sức chút mưa tên xuống.
Lang vương chết trong đau đớn, nó bị mấy chục mũi tên ghim lên người.
Thấy đàn sói liên tục gục ngã, Thiết Tâm Nguyên đã giơ nỏ ra nhưng không bắn phát nào, y chưa bao giờ thích chuyện săn bắn.
Thiết Tam Bách ngã xuống không có tin tức gì làm Thiết Tâm Nguyên lo lắng, thò đầu khỏi vách đá nhìn thấy nam nhân kiên cường như gián này đang bám vách đá leo lên.
Khắp chiến trường chỉ có một mình mình rảnh rỗi, ngay cả Cạc Cạc cũng dùng ná làm bằng gân trâu ra sức bắn chính xác vào đàn sói hỗn loạn.
Vì thế Thiết Tâm Nguyên chạy xuống dốc, cật lực vác Thiết Tam Bách chạy về.
Một con sói bị bắn như nhím không ngờ chồm dậy bất chấp tất cả lao theo, đến khi bị Thiết Nhất cho một mũi tên xuyên cái mồm há hốc mới gục hẳn.
“ Giết sói mẹ!”
Thiết Tam Bách bị ngã rất thảm vẫn cố sức hét lên một tiếng, đáng tiếc trong lúc cấp bách, hắn nói quá nhanh làm Thiết Tâm Nguyên không hiểu chính xác ý hắn là gì.
Còn chưa đợi Thiết Tam Bách nói lại thì đã nghe thấy tiếng sói tru cực kỳ thê lương.
Thiết Tam Bách mặt xám ngoét:” Hết rồi, sói mẹ đang giết sói con.”
Cạc Cạc vừa vặn chạy tới tiếp ứng nói lại, Thiết Tâm Nguyên gọi Thiết Nhất:” Mau đi kiểm tra hang sói.”
Thiết Nhất chạy vào hang sói, chỉ thấy sói con nằm la liệt trên mặt đất, con nào cũng có dấu răng lớn ở cổ, không phải sói mẹ cắn thì còn ai, còn cả ba cái thai sói mới thành hình, hẳn là sói mẹ vừa sinh ra.
Sói mẹ biết sói con không thoát khỏi tay thợ săn đã cắn chết hết con mình, thoát khỏi sơn cốc.
“ Con sói mẹ đó sẽ hóa thân thành ma lang, đến khi ăn tới người cuối cùng của tộc ta mới thôi.” Thiết Tam Bạch nhìn cảnh tượng trong hang, gối khụy xuống, nếu mang được sói con về dạy dỗ từ nhỏ sẽ là trợ thủ không thể tốt hơn với thợ săn, hắn từ lâu ao ước có con sói con, lần này gần thành công lắm rồi vậy mà cuối cùng để sói con bị giết chết.
“ Không sao, chúng ta giết được cả đàn sói thì chạy vài con có là gì ...” Thiết Tâm Nguyên không nhớ nổi số hiệu của tên này, đang tính phải bảo Thiết Nhất thêu số hiệu lên ngực áo để sau này dễ gọi tên, còn cái truyền thuyết kia chẳng coi là gì, trên sa mạc bốn bề kẻ địch, không cần quan tâm một con sói thù địch với mình.
“ Chủ nhân, không giết con sói đó, chúng ta sẽ không thể sống yên ổn.” Thiết Tam Bách vừa nói vừa liên tục hoa chân múa tay minh họa:
Thiết Tâm Nguyên suy nghĩ một lúc rồi gật đầu:” Được, ta cho ngươi hai mươi người trông coi gia súc, nếu thấy con sói mẹ đó thì giết, không giết được thì bảo ta cho thêm người. Giờ nhớ kỹ, chúng ta là Thiết tộc, tộc người cứng nhất trên đời, sói không cắn chết được chúng ta, răng chúng không cứng bằng người Thiết tộc.”
Cạc Cạc đem lời này dịch lại, tức thì bốn xung quanh là tiếng hút hét, cả đám dã nhân vỗ ngực bồm bộp, thể hiện mình là người Thiết tộc cứng rắn.
Chẳng cần biết Thiết Tam Bách đang quỳ dưới đất thề thốt cái gì, Thiết Tâm Nguyên lấy khăn tay bịt mũi, đi vào hang sói âm u.
Sạch hơn Thiết Tâm Nguyên nghĩ, chỉ là trên tảng đá rất nhiều lông, là lớp lông sói thay ra vào mùa xuân, đám thợ săn thu thập sạch sẽ.
Lông sói ở hoang nguyên là món hàng rất đáng tiền, nhất là với tát mãn (thầy tế) ở thảo nguyên, thích nhất đốt lông sói mời thần linh tới phù hộ cho cỏ thảo nguyên tươi tốt, bò dê không bệnh tật.
Càng đi vào bên trong, không gian càng rộng, đi qua một ngã rẽ trần hang lớn xuất hiện.
Thiết Nhất sai người cắm đuốc xung quanh, tức thì một cái hang rộng bằng cả sân vận động hiện ra trước mắt.
Cực kỳ tuyệt vời, chỗ này khô, lạnh, rộng, chỉ cần rửa sạch mùi sói là chỗ đặt kho lương không thể tốt hơn.
Nếu sơn động này có thêm một lối ra nữa thì còn tôn hơn nữa, nhưng vỗ vỗ lớp đá hoa cương, Thiết Tâm Nguyên chỉ biết cười khổ, với điều hiện giờ không cách nào mở đường ở đây.
Mỗi lần cần nhân tài kỹ thật, y lại vô cùng nhớ Xảo Nhi, theo lý mà nói thì Tây Vực không thiếu công tượng cao minh, nhưng tới giờ Thiết Tâm Nguyên không kiếm nổi một người vừa ý, những người đó hầu như đều thuộc về bộ tộc nào đó rồi, cho dù bắt về chăng nữa cũng tăng thêm nguy hiểm cho sơn cốc thôi.
Tới ngay cả cày cũng đành phải chặt cương đao mài đi dùng tạm thì biết là tình hình của Thiết Tâm Nguyên tệ ra sao.
Hi vọng, giờ chỉ còn hi vọng vào người Vu Điền thôi.