Đúng như Thiết Tâm Nguyên dự đoán, A Tát Lan phát tài cực lớn ở chỗ Cao Xương tộc, thậm chí còn nhiều hơn gấp bội số vật tư mà bị đám mã tặc bịt mặt kia lấy mất, cho nên tâm trạng vô cùng tốt, nếu không chỉ cần Thiết tộc có chút xíu liên quan thôi hắn cũng hạ sát thủ.
Bây giờ tất nhiên không thể làm quá nữa, nếu không toàn bộ chủng tộc ở Cáp Mật thấy nguy cơ đoàn kết lại sẽ phiền phức, ít nhất thương đội Hồi Hột sau này đi qua vùng này sẽ không an toàn, đó không phải là điều mà hắn muốn.
Nhìn phòng tắm hơi xa hoa giữa Cáp Mật luôn náo nhiệt nhưng lạc hậu này, A Tát Lan bỗng cảm khái.
“ Giao phong trên ngựa, hãn hải tranh hùng, Hồi Hột ta đã bao giờ sợ ai, cho dù Khách Lạt Hãn những năm qua quân sự cực thịnh cũng phải dừng vó ngựa trước biên cảnh của chúng ta. Chúng ta thiếu người có thể tạo ra tài phú, bộ lạc nhỏ dựa vào cướp bóc có thể hưng thịnh nhất thời, nhưng quốc gia lớn không thể dựa vào cướp bóc được, đó không phải là kế lâu dài.”
“ Nhiều năm qua ta liên tục tới Thiên Sơn đả kích cường đạo chính là muốn có thương đạo thông suốt tới Hồ Hột, tiếc rằng chủng tộc sa mạc cướp bóc thành tính, khi không còn tiền thì chuyện nghĩ tới đầu tiên là cướp bóc, cuối cùng đi vào vòng tròn lẩn quẩn không lối thoát.”
Trạch Mã lần đầu tiên được thấy một bộ mặt cảm tính của A Tát Lan.
“ Thái sư dạy dỗ ta là trí giả có trí tuệ nhất Hồi Hột, tiếc rằng chỉ dạy ta được hai năm rồi rời khỏi nhân thế, ta không được theo học người nữa đó là tiếc nuối lớn nhất cuộc đời này.”
“ A Tát Lan, chàng nên tìm một vị lão sư trí tuệ khác.” Trạch Mã lấy dũng khí góp lời:
A Tát Lan hừ lạnh:” Trên đời này đa phần là đám lửa gạt vô tài vô đức, hoặc là muốn lợi dụng ta để có vinh hoa phú quý, muốn tìm vị trưởng giả trí tuệ như thái sư là không thể. Ta giết mười sáu tên lừa đảo tới tận vương cung của ta tự xưng trí giả, vậy mà chúng vẫn nối nhau kéo tới, nói mình là trí giả chân chính.”
Trạch Mã cười khúc khích, A Tát Lan chẳng hề cười, đưa tay bế Trạch Mã trần truồng đặt lên đùi mình, tay vuốt ve làn da mịn như mỡ trâu đông đặc ấy, miệng vẫn nói:” Tây Hạ trở nên hưng thịnh có công lớn của người Tống, những người nắm quyền luôn có bóng dáng người Tống, chính thể của bọn cũng là mô phỏng người Tống mà có thành tựu bây giờ.”
“ Hồi Hột trước kia và người Hán qua lại vô cùng mật thiết, năm xưa Đường triều nội loạn, Hồi Hột chúng ta trực tiếp nhập quan giúp họ dẹp loạn. Đã từng có một thời gian, tổ tiên chúng ta cho rằng, Hán tộc sẽ bị những chủng tộc khác chia cắt, phân rã, cuối cùng biến mất khỏi nhân gian.”
“ Kết quả một trăm năm qua đi, dù khi dị tộc cường đại nhất, tung hoành chém giết ở Trung Nguyên bọn họ vẫn không bị tuyệt diệt. Bọn họ luôn trúng sinh, ta không hâm mộ phồn hoa đỉnh thịnh của người Tống, ta chỉ hâm mộ vì sao bọn chúng có thể tồn tại mãi ...”
Tát Già khoanh chân ngồi trên tầng ba nghe không sót một lời.
Đứng dậy chân đất rời phòng, phía dưới truyền tới tiếng thở nặng nề của nam nữ không thích hợp cho thần chức nghe.
Chỉ là trong lòng vẫn còn giật mình vì những lời phát ra từ miệng một kẻ luôn được coi là tên đồ tể bạo ngược của sa mạc, những lời đó chỉ người trí tuệ mới nói ra được.
Ẩn dấu dưới bề ngoài thô bạo đó là trái tim lớn.
Có điều lời người không thể không nghe, nhưng cũng đừng nghe hết, một người có trí tuệ biết phải nói gì trong từng hoàn cảnh, lời ứng cảnh căn bản không đáng tin.
Thiết Tâm Nguyên có chút bực mình, sư tử người khác thì ăn no tìm chỗ ấm áp nằm xuống tiêu hóa, Tiêm Nha cữ lẽo đẽo theo sau y.
Trạch Mã được A Tát Lan bế ra, chỉ cần nhìn nữ nhân này hai mắt lập lờ xuân ý, ráng hồng đầy mặt là biết bọn họ không chỉ tắm thôi.
A Tát Lan đặt Trạch Mã mềm nhũn như bùn ngồi xuống bên cạnh mình, trên bàn đã xếp kín món ăn nóng hổi, bàn đặt bên cửa, vừa vặn ngắm nhìn cầu vồng.
A Tát Lan không dùng đũa, bảo binh sĩ lấy dao dĩa, theo thói quen cầm dĩa xiên con cá cho vào mồm nếm thử:” Ồ, cá không có xương.”
Thiết Tâm Nguyên đứng bên giải thích:” Lúc chế biến, xương cá đã bị đều bếp lấy ra, nhưng vẫn giữ được sự hoàn chỉnh của cá, đó là chỗ đáng quý của món ăn này.”
Trong lòng thầm thở dài, cảm thấy đau lòng cho món ăn trên bàn, A Tát Lan và Trạch Mã đều có dung mạo cực tốt, hôm nay cảnh trí trong hiệu có thể nói tới cực hạn.
Chỉ tiếc rằng hai kẻ này ăn như heo vậy.
Mặc kệ Thiết Tâm Nguyên tích cực khuyến cáo đồng thời chỉ dẫn cách dùng đũa, cả hài đều không có tinh thần học hỏi, dùng tay cầm cả con cá lớn sốt tương mà gặm thì đẹp đẽ làm sao được.
A Tát Lan thì thích sườn dê rán, món này là phải chấm với nước tương, song hắn cầm cả bát nước tương lên mà húp, ừ thì nó cũng giống chấm ăn thật, nhưng mà ....
Khi ăn no, Thiết Tâm Nguyên kinh ngạc phát hiện, một mình Trạch Mã ăn ba con cá, còn A Tát Lan ăn bốn phần sườn dê rán, còn những món ăn khác ... Bọn họ không đụng dù chỉ một miếng.
“ Bất Tất Mật, còn lại cho các ngươi.” A Tát Lan dùng khăn trắng lau miệng, không chút do dự rời bàn, con sư tử Tiêm Nha chạy theo bên cạnh:
Hai con sư tử nhỏ được Trạch Mã, chúng cứ rúc vào ngực nàng, làm Trạch Mã cười khanh khách suốt khiến đám hỏa kế nhìn mà nuốt nước bọt.
Hỏa kế đã bố trí trà thơm ở trên bàn gần sông, A Tát Lan ôm ấm trà ngậm vòi tu luôn, sau đó tựa cười tựa không nhìn Thiết Tâm Nguyên:” Trông ta ăn khó coi lắm à?”
Thiết Tâm Nguyên ngây ra trong tích tắc, kẻ này ngoài thô hào nhưng bên trong tinh tế lắm, không ngờ nãy giờ hắn ăn như chết đói mà vẫn chú ý tới mình, thậm chí còn nhận ra thần sắc mình cha giấu, nhưng y ứng biến cũng nhanh vội đáp:” Rất có phong cách Tây Vực.”
“ Ha ha ha, người Tống các ngươi nói chuyện luôn thú vị như thế sao?”
“ Hoàn cảnh sống khác nhau, chi tiết sinh hoạt cũng khác nhau.”
A Tát Lan ngả người ra sau, nhướng mày lên:” Nói xem, bản vương hứng thú rồi đấy.”