Rất nhanh chiến đấu hoàn toàn biến thành đồ sát, bốn trăm võ sĩ Thanh Hương cốc thúc ngựa vào lều bạt của người Thảo Đầu, lạnh lùng giết bất ai mà bọn họ nhìn thấy.
Một đám phụ nhân trẻ nhỏ được số ít võ sĩ còn lại hộ vệ, bế những đứa bé chạy về cửa sơn sốc, kỵ thuật của bọn họ rất cao, chiến mã tung người nhảy qua chướng ngại vật.
Hỏa Nhi thở dài phất tay, dây thừng tức thì kéo căng, mười mấy chiến mã vấp chân ngã xuống đau đớn hí vang, tên nỏ ào ào bắn tới, không cho những kỵ sĩ kia chút cơ hội nào.
Quan hệ giữa người Thanh Đường vào người Thảo Đầu rất tốt, có thể nói vì có người Thanh Đường bảo hộ, cho nên người Thảo Đầu mới có thể bình an chăn nuôi ngựa ở thảo nguyên không quá rộng này.
Nếu để họ chạy thoát, Nguyên ca nhi khó ăn nói với người Thanh Đường, vì thế Hỏa Nhi hơi xoay người đi nhưng không hạ lệnh dừng tay.
Làm sơn đại vương uy phong là mơ ước Hỏa Nhi cùng với đám huynh đệ được Lý Xảo tiêm nhiễm khi còn rất nhỏ, nhưng giờ hắn thực sự nhận ra, làm cường đạo chẳng hề vui như hắn nghĩ, đó là nghề tanh máu và hèn hạ.
Tiếng chém giết dần lắng xuống, hãn huyết mã của Mạnh Nguyên Trực bước nhỏ tới sơn cốc, nhìn qua thi thể nói với Hỏa Nhi:” Lần sau khi không cần dùng nỏ thì đừng dùng, đây không phải Đại Tống, mỗi mũi tên nỏ đều quý giá, dùng đao mà chém.”
Hỏa Nhi chắp tay:” Lần sau không như thế nữa.”
Mạnh Nguyên Trực lạnh lùng phất tay ra lệnh:” Thu gom chiến mã, xóa hết dấu vết rồi chúng ta trở về.”
Mùa đông, vạn vật nghỉ ngơi, Tây Vực càng thêm tĩnh lặng, trong Thanh Hương cốc, dù công việc vẫn diễn ra như thông lệ, nhưng ai nấy trở nên lặng lẽ hơn nhiều.
Thiết Tâm Nguyên cũng quấn tấm da thú ấm áp lên người, ngồi trên bàn nhìn tấm bản đồ da dê lớn, người bất động, nhưng đầu óc y không nghỉ ngơi.
Phía bắc Cáp Mật có A Nhĩ Thái Sơn, nơi đó là thượng nguồn có nhiều con sông lớn, hồ nước khắp nơi, thảo nguyên bao la, chỉ cần có người khai thác sẽ thành mảnh đất lành, cho dù phát triển mỗi nghề chăn nuôi cũng có sản nghiệp vĩ đại, Thiết Mộc Chân khởi binh từ bờ Oát Nan hà dựng lên đại nghiệp.
Nhưng mà Thiết Tâm Nguyên không thích nơi đó, nghe đâu mùa đông ở đó lạnh chết cả chó.
Cũng không thích một dải Sa Châu trong địa phận Tây Hạ, nơi đó tuy có sông lớn chảy qua, đất đai lại cực kỳ cằn cỗi, miễn cưỡng có thể làm trạm nghỉ cho các thương đội trước khi vào sa mạc chứ không thể làm chỗ sinh sống.
Nhìn đi nhìn lại thì đất đai thuộc Tổ Phổ đại vương phủ Khiết Đan có sức hấp dẫn cực lớn với Thiết Tâm Nguyên, đất đai phì nhiêu nơi đó làm y chỉ nhìn bản đồ thôi cũng chảy nước dãi, thở dài che phần bản đồ đó lại, nhìn nhiều không cưỡng nổi.
Đó không là nơi mình có thể đụng chạm tới, vì nó thuộc địa phận của Ô Cổ Địch Liệt thống quân ti, phải biết rằng danh tướng Một Tàng Ngoa Bàng của Tây Hạ đánh bại hoàng đế Khiết Đan ở Hắc Sơn mà vẫn phải ngoan ngoãn rút lui, là vì sợ đội quân trấn thủ phương bắc đó toàn lực nam hạ,
Ánh mắt nhìn tới Hồi Hột thì tâm tình liền tốt hơn nhiều, A Tát Lan đã tổn thất hết quân đội phía nam Cao Xương, ngay cả một đội quân vương trướng cũng táng mạng ở sa mạc.
Khả hãn Tạp Địch Nhĩ của Khác Lạt Hãn tất nhiên không bỏ qua cơ hội này, đã trú binh ở A Lạp Sơn, đợi tuyết tan là hoàn thành đại nghiệp thống nhất Hồi Hột, khả hãn Hồi Hột đang thu binh đối phó với uy hiếp từ phía tây, phía đông trống trải hơn nhiều.
Như thế binh lực ở Đại Truân thành rất mỏng rồi, Thiết Tâm Nguyên rất thích công trình thủy lợi giếng liên thông ở nơi đó, chỉ là khả hãn Hồi Hột ở thành Cao Xương, cách Đại Truân thành không xa.
Thành Cao Xương là một trong số đô thành của Hồi Hột, một năm thì có nửa năm khả hãn Hồi Hột ở thành Cao Xương, bên cạnh có ba đội quân vương trướng, mười mấy vạn kỵ binh, không trêu chọc vào được.
Không đụng được vào Hồi Hột, nhưng vẫn còn vô số bộ tộc nhỏ để y chinh phục, Quy Tư, Thiện Thiện, Y Ninh, Ước Xương, Yên Kỳ, các tiểu quốc này đều nằm dưới sự thống trị của Hồi Hột, nhưng khả hãn Hồi Hột mỗi năm chỉ thu từ đó thuế mà nặng nề, chứ không thực sự thống trị những nơi đó, vẫn do các vương tộc địa phương trước kia quản lý.
Ưu điểm rất rõ, bọn họ không tốn công đồn trú ở nơi đó, không lo lắng mâu thuẫn địa phương, nhưng khuyết điểm cũng thấy ngay được, khi quân vương trướng suy yếu, những tiểu quốc đó còn nghe lời mới là lạ.
Thiết Tâm Nguyên không ngừng tính toán xem đợi khai xuân Hồi Hột khả hãn và Khách Lạt Hãn đánh nhau, mình nên ngư ông đắc lợi chỗ nào.
Nghiên cứu bản đồ suốt một buổi sáng khó tránh khỏi hoa mắt chóng mặt, đứng dậy vươn vai ra ngoài, khí trời giá rét, hơi lạnh xộc thẳng vào mũi. Thiết Tâm Nguyên làm vài động tác giãn gân, giang tay gập mình, cảm thấy tinh thần thoải mái lên rất nhiều dù ngoài tuyết vẫn rơi, mạt tuyết bị gió ác độc thổi đập vào mặt rất đau.
Phía bên kia suối vốn là mảnh đất chưa khai thác nay đã hình thành ngôi làng nhỏ nằm gần sườn núi, mới chỉ có mười mấy căn thôi, toàn làm bằng gỗ, phong cách khác hẳn với nhà đất bên này.
Rau xanh mẹ trồng ở bên suối nước nóng đã mọc lá xanh, lấm chấm xanh trên tuyết trắng trông rất đáng yêu.
Phía trên những cây rau có mái chắn tuyết, khi nào trời quang sẽ bỏ ra cho rau tắm nắng, nhờ có địa nhiệt, người sống bên suối nước nóng rất đông, chỉ cần dựng một cái lán, mang chút chăn đệm vào là có thể sống rồi.
Nhưng nơi đó chỉ giành cho phụ nữ trẻ nhỏ và thương binh, ngay cả Thiết Tâm Nguyên vẫn phải sống ở nhà cũ, lạnh như cái hầm băng, hồ ly không thèm ở trong đó dù chỉ một giây, con khốn kiếp đó chẳng có tinh thần đồng cam cộng khổ với huynh đệ gì cả.
Trong lán rau Hầu thị, Trác Mã, Trạch Mã, Úy Trì Chước Chước đang chăm sóc những cây rau non nớt, chỉ nhìn cảnh đó thôi cũng đủ khiến người ta thấy mùa xuân ở đâu đây.
“ Nữu Nữu.”
Đó là thế giới của phụ nhân, Thiết Tâm Nguyên không tiện đi tới, gọi một tiếng, Nữu Nữu liền khoan khoái bỏ hai muội tử ở thảm dày cho Trương ma ma, chạy tới leo thoăn thoắt lên ngay lên lưng Thiết Tâm Nguyên.
Vương Nhu Hoa lấy áo khoác choàng lên vai Nữu Nữu rồi kệ hai huynh muội.
Đưa môi ra huýt sao, hồ ly thò đầu ra khỏi cái giỏ đặc chế của minh, nhìn Thiết Tâm Nguyên có vẻ so sánh y và cái ổ ấm áp, sau một hồi do dự lại rụt đầu vào.