Lúc này trong chiếc xe ngựa lớn che kín, Vương Nhu Hoa bế hai đứa bé trong lòng, hai đứa đều nhỏ như mèo, mặt nhăn nheo nhìn chưa rõ dáng vẻ, nhưng nàng coi như bảo bối.
Ê a dùng tiếng sao Hỏa trò chuyện với chúng một lúc, thấy Lý Xảo vẫn lẽo đeo đi bên xe, hơi vén rèm mắng:” Thê tử của ngươi vừa sinh hai đứa bé, không tới chăm sóc nó một chút, ở đây làm cái gì?”
Lý Xảo cười nịnh:” Nàng ngủ rồi ạ, trước khi ngủ còn đòi ăn canh tổ yến mẹ làm.”
“ Quay đầu đi, để ta xem cái bớt sau cổ.” Vương Nhu Hoa giao đứa bé cho Trương ma ma, quát:
Lý Xảo cười khổ, không biết phải làm chuyện này bao lần rồi, xoay cổ về phía cửa sổ cho Vương Nhu Hoa xem, sau đó bị đánh một cái vào gáy, rồi nghe thấy tiếng cười rất vui vẻ.
Bên trong Trương ma ma nói:” Kẻ nào mà nói hai đứa bé này là giống Thổ Phồn, lão thân sẽ nhổ nước bọt vào mặt, phu nhân xem này, mũi tẹt, tóc thẳng.”
Lý Xảo thò đầu vào, hớn ha hớn hở hỏi:” Giống cháu lắm đúng không? Ở Thanh Đường chỉ có cháu là người Tống thôi.”
Vương Nhu Hoa trừng mắt:” Xéo, còn có mặt mũi mà nói câu đó à?”
Lý Xảo xấu hổ nhăn nhó:” Mẹ phải cho hài nhi chút thể diện chứ!”
Vương Nhu Hoa hừ một tiếng:” Á à, làm cha rồi, quả nhiên là không giống trước kia, biết thể diện rồi cơ đấy, đây là báo ứng ngươi mười mấy tuổi đã biết dụ dỗ lão bà nhà người ta.”
Lý Xảo mặt đỏ dừ, vội vàng tránh sang bên, muốn thể diện trước mặt Vương Nhu Hoa thì có lẽ đợi kiếp sau mới có khả năng.
Kỳ thực cả Trương ma ma và Vương Nhu Hoa đều biết, người Thổ Phồn và người Đại Tống căn bản chẳng khác gì nhau, miễn cưỡng khác biệt là người Thổ Phồn tóc xoăn hơn, nhưng cũng không phải là cứ người Thổ Phồn là tóc xoăn.
Hai đứa bé này có phải là con Lý Xảo hay không thì trời mới biết được, nhưng dù sao không phải là vấn đề, dù sao là hai nha đầu thôi, tương lai cùng lắm tốn thêm hai món hồi môn. Lý Xảo và Trác Mã còn trẻ, sau này đợi tới Cáp Mật sinh thêm vài đứa nữa là được, có Vương Nhu Hoa ở đây, quyết sẽ không để chuyện lẫn lộn xảy ra lần nữa.
Vương Nhu Hoa xoa đầu Nữu Nữu đang ngủ say:” Khổ nha đầu này, mẹ nó chẳng ngó ngàng gì tới, giờ tới Cáp Mật có cả cha nó nữa, đây mới thực sự là chuyện phiền hà.”
Trương ma ma cười:” Đứa bé này cứ tính dưới gối phu nhân là được, chẳng lẽ người kia còn có thể mạnh hơn Nguyên ca nhi.”
“ Hừ, muội không lo, tương lai dù ra sao, muội có miếng ăn thì không để nó đói, chỉ là đợi tới Cáp Mật, ba kẻ đó đối mặt với nhau xem sẽ xảy ra chuyện hay ho gì, ầm ĩ lên thì tha hồ mà đẹp mặt.” Vương Nhu Hoa phiền muộn nói, quá nhiều vấn đề cần nói với nhi tử nên trong thư nàng không kịp nói tới chuyện này:
Trương ma ma vén rèm nhìn bên ngoài, trừ Thiết Đản ngồi ở càng xe gật gù ra thì không có ai khác, thì thầm vào tai Vương Nhu Hoa:” Như thế cũng tốt, Mạnh Nguyên Trực là viên mãnh tướng dưới quyền Nguyên ca nhi, Xảo Nhi sau này chắc chắn có vị trí quan trọng trong tộc, quan hệ của hai người đó không cần phải tốt, nếu không thì Nguyên ca nhi sẽ có phiền toái.”
Vương Nhu Hoa không hài lòng, Trương ma ma cả đời sống ở hoàng cung, rất thích mấy thủ đoạn đấu đá, nghiêm khắc nói:” Những lời này biết ở trong lòng là được, Nguyên Nhi vừa mới lập nghiệp, mâu thuẫn nội bộ không phải chuyện tốt.
Trương ma ma liên tục gật đầu, không dám nói thêm nữa.
Một đứa bé đang ngủ ngon đột nhiên khóc toáng lên, làm đứa bên cạnh cũng khóc theo, làm Nữu Nữu cũng dụi mắt lồm cồm bò dậy. Trương ma ma nhanh nhẹn thay tã cho hai đứa bé, rồi bế chúng đi tìm Trác Mã.
Vương Nhu Hoa bế Nữu Nữu dẫn hồ ly xuống xe, đứng ở nơi này đã thấp thoáng nhìn thấy Thiên Sơn ở đường chân trời, vỗ vỗ má Nữu Nữu nói:” Ca ca con ở đó, chúng ta sắp gặp rồi.”
Nữu Nữu ngửa mặt lên, có hơi sợ:” Nhưng mà mẹ nói gặp ca ca là sẽ đánh gãy chân. Mẹ, đừng đánh gãy chân ca ca được không, lần trước mẹ đánh mông con một cái, giờ vẫn đau.”
Vương Nhu Hoa phì cười:” Đồ nhớ dai, ca ca con từ nhỏ tới lớn ăn đòn không ít đâu, rồi nghe con, gặp ca ca con chúng ta lờ đi là được, không đánh gãy chân nữa.”
Nói tới gãy chân, ngồi xuống vén lông hồ ly lên xem:” Cũng sắp lành rồi, nếu mà què thì không biết ca ca con đau lòng cỡ nào.”
Hai mẹ con dang nói chuyện thì chợt nghe thấy tiếng A Đại ở hàng trên cùng:” Đề phòng, địch tập.”
Đằng xa có bụi bốc lên, chắc chắn do kỵ binh gây ra. Không ai hoảng loạn hết, đội xe đã quen thuộc với tình hình này lắm rồi, dọc đường gặp không biết bao nhiêu mã tặc, biết đối phó ra sao. Rất nhanh những đứa bé đang chạy chơi tụ hết lại trung tâm, nữ nhân phụ giúp nam nhân xếp xe, chẳng mấy chốc xếp thành trận địa hình quả trứng.
Nam nhân cầm vũ khí dài ngồi dưới xe chĩa ra, nữ nhân tận dụng tất cả mọi thứ để làm khiên chắn cho trẻ nhỏ. Lý Xảo, A Đại đã lột bỏ cái túi, hai chiếc đầu lộ diện, mỗi khi chiến đấu là hai huynh đệ sẽ đồng lòng, chỉ huy năm trăm kỵ binh do Hạt Chiên phái theo đứng ngoài đội ngũ, Thủy Nhi, Hỏa Nhi chỉ huy hai trăm bộ binh sẵn sàng tri viện phía sau.
Thám báo ở phía trước cưỡi ngựa chạy về khẩn cấp nói:” Kỵ binh đối diện mang cờ chữ Thiết, đội ngũ chỉ chừng một trăm, ý đồ không rõ.”
Úy Trì Lôi mừng rỡ nói với A Đại:” Đại tiên sinh, hẳn là thủ lĩnh phái người tới đón chúng ta đấy.”
Nói xong thúc ngựa lên đón.
A Đại lẫn A Nhị không mảy may dao động, quân trận vẫn giữ nguyên xi, tất cả đều sẵn sàng đón địch, bất kể phụ nhân hay trẻ nhỏ, bọn họ không sợ.
Thiết Tứ nhìn thấy Úy Trì Lôi dừng lại cách năm trăm bước, nhảy xuống ngựa, theo Úy Trì Lôi đi tới xa trận, thấy A Đại như quái thú hồng hoang chỉ giật mình chứ không sợ hãi, thậm chí hai mắt ánh lên vẻ cuồng nhiệt.
A Đại cảm thấy được nguy hiểm, nắm chặt đao gầm gừ.
Úy Trì Lôi vội vàng chắn trước hai người:” Thiết Tứ tướng quân vì muốn thành kỵ sĩ cường đại đã bỏ đi lưỡi của mình, nên không nói được.”
“ Giỏi!” A Đại hiếm khi nói ra một câu, người nhìn thấy mình chẳng những không sợ còn sinh chiến ý khiến hắn rất thích:
Khuôn mặt tuấn mỹ tuyệt luân của Thiết Tứ chỉ có sự lạnh tanh vô cảm, hắn theo Úy Trì Lôi vượt qua hai tường xe, cuối cùng gặp được mẹ của chủ nhân. Khi còn ở sa mạc, chủ nhân rất hay kể chuyện về mẹ mình, kể nghịch ngợm bị mẹ đánh ra sao, kể bánh canh mẹ làm ngon thế nào, còn kể mẹ rất thích chui vào hầm đếm tiền một mình ...
Thân tình là thứ Thiết Tứ chưa bao giờ tiếp xúc, nhìn thấy Vương Nhu Hoa, cảm giác nữ nhân này thỏa mãn toàn bộ ảo tưởng về hình tượng người mẹ của hắn.
Đi tới quỳ một gối xuống, hai tay dâng thư lên.