Trong lều lớn vô cùng ấm áp, đất đào cái hố sâu đốt lửa, từng miếng thịt dê lớn bập bềnh trong nổi, mỡ dê chảy xuống than củi xèo xèo, thi thoảng nổ tanh tách từng đóa hoa lửa.
“ Rất lâu trước kia có một gia đình sống dưới Thiên Sơn, nam lên núi săn bắn, nữ ở nhà chăn dê, cuộc sống đơn giản mà vui vẻ. Mùa thu năm đó, nữ nhân phát hiện mình có thai, sung sướng đứng ở nhà ngóng trượng phu về báo tin mừng. Trượng phu nàng chưa về có một lữ khách đi qua gian nhà gỗ của họ, xin một ít nước và thức ăn.”
“ Nữ nhân lương thiện mời người lữ khách mệt mỏi vào nhà, chuẩn bị cho hắn nước uống và thịt dê. Lữ khách ăn xong lại xin nữ nhân cho hắn dùng ít nước rửa mặt một chút.”
“ Nơi đó lâu rồi không có người nào đi qua, nên nữ nhân vui vẻ đồng ý, mà bụi trên mặt lữ khách đó cũng thật sự quá dầy. Đến khi lữ khách rửa mặt xong, nữ nhân sững sờ, nàng chưa bao giờ thấy nam tử nào đẹp như thế, mũi hắn cao, mắt trong như nước hồ Thiên Sơn. Hắn nói hắn là vương tử nước Di Đà, trước khi kế thừa vương vị phải đi mười vạn dặm đường mới được đăng cơ, hắn đã đi chín vạn chín nghìn chín trăm dặm rồi, hỏi nữ tử thiện lương có muốn cùng mình đi một trăm dặm đường cuối cùng không?”
“ Lữ khách đó không chỉ vẻ ngoài tuấn tú, tình thoại như mật ngọt còn tuôn ra không ngớt, cuối cùng nữ tử hút hồn vào đôi mắt lam đó. Thế là nàng làm bữa ăn cuối cùng cho trượng phu, bế một con cừu đen, một con cừu trắng theo lữ khách rời nhà.”
Một nam tử áo gấm dáng người thanh thanh, để tóc dài che kín cả khuôn mặt, ngồi trên chiếc giường lớn thong thả kể chuyện.
Người trong lều rất đông, ai cũng nghe câu chuyện này nhiều lần, vẫn mở to mắt, tựa hồ bị câu chuyện hấp dẫn thu hút, khi nam tử áo gấm dừng lại, ai nấy đều tỏ vẻ khao khát muốn nghe đoạn cuối.
Một đại hán thậm chí đứng lên, bàn tay to như cái quạt xòe ra cứ như nếu không kể tiếp là hắn xông vào bóp cổ.
Nam tử áo gấm cầm cốc rượu nho đỏ rực lên uống một ngụm, kể tiếp:” Kết thúc không hay, lữ khách kia chẳng phải là vương tử nước Di Đà gì hết, hắn đưa nữ tư kia đi chẳng phải là vì yêu nàng, chẳng qua là vì hắn hết tiền, muốn bán nữ tử ấy cho đám buôn nô lệ, lấy tiền tiếp tục hành trình.”
“ Người thợ săn về nhà không thấy thê tử đâu, vì thế hắn đeo cung lên, gài loan đao, dẫn chó săn cừu truy tìm thê tử của mình.”
“ Khi hắn tìm được thê tử thì đã là tám tháng sau, khi đó thê tử bế một đứa bé mới sinh đứng trên sàn gỗ, đó là một cái chợ nô lệ. Hắn không thấy chút bi thương nào trên mặt thê tử, chỉ thấy thê tử cười rất vui vẻ.”
“ Nữ nhân cũng nhìn thấy trượng phu, ném đứa bé cho hắn, nói rằng đó là con của hắn, thợ săn nhìn thê tử bị người ta mua mất, hắn chỉ muốn biết vì sao thê tử lại bỏ mình. Thế là đêm nọ, thợ săn giống sói Thiên Sơn, giết cả nhà người đã mua thê tử mình.”
“ Hắn hỏi thê tử vì sao bỏ mình mà đi, nữ tử đó vẫn cười sáng lạn, thì ra nàng không khóc được nữa, nàng không theo thợ săn về nhà, mà dùng loan đao của hắn đâm vào ngực. Trước khi chết mới mang nụ cười chảy nước mắt nói cho thợ săn biết sự thật ...”
“ Thợ săn mai táng thê tử xong liền đưa con mình về nhà, từ đó hắn coi nam tử mỹ lệ là ma quỷ, vì không để đứa con đẹp đẽ của mình thành ma quỷ, hắn dùng dao rạch mặt đứa bé.”
“ Ha ha ha, chuyện hết rồi, hôm nay ai mới là ma quỷ?”
Lều yên tĩnh vô cùng, dù là tên mã tặc hung hãn nhất cũng cẩn thận không để hơi thở của mình phát ra quá lớn.
Một tên mã tặc trẻ bị mọi người đẩy ra, hắn sợ hãi quay về chỗ cũ, nhưng bị một đám người lạnh lùng chắn đường đi.
Nam tử áo gấm chậm rãi đứng lên đi tới bên mã tặc trẻ, đưa tay vuốt ve má hắn:” Đúng là mỹ nam tử, càng đẹp càng là ma quỷ, trừ khi hủy đi khuôn mặt đẹp đẽ, ma quỷ mới thoát ra từ lòng bàn tay ...”
Mã tặc trẻ nói không ra lời, ánh mắt đầy vẻ van xin.
Những tên mã tặc khác thấy nam tử áo gấm hài lòng với tế phẩm hôm nay thì cao hứng lắm, cầm bát rượu lớn, xé miếng thịt to, không thèm để ý chuyện khác nữa, ăn uống tưng bừng.
Nam tử áo gấm móc năm ngón khoằm lại, cào suốt từ trán xuống cổ mã tặc trẻ, năm vệt máu dài cùng tiếng thét làm người ta sởn gai ốc vang lên ...
Thiết Tam Bách và Lạp Hách Mạn ngụy trang thành nô lệ qua lại làm việc đã lẻn tới gần lều lớn, nhìn nhau không hiểu chuyện gì, lén lút chôn hũ dầu quanh lều rồi lại trốn vào trong bóng tối.
Đám mã tặc cảnh giác không hề cao, vì chúng là sự tồn tại vô địch ở mảnh đất này, thế nên đội ngũ thợ săn do Thiết Tam Bách chỉ huy dễ dàng hoàn thành nhiệm vụ, rồi âm thầm rút lui.
Mặt trăng lam nhạt treo lờ mờ trên đỉnh đầu, tuyết rơi thưa thớt, Lý Xảo đứng sau một cây thông tuyết, người bị tuyết phủ trắng xóa, khi nén hương bên cạnh cháy hết, hắn rời đi.
Trà trộn bố trí dầu hỏa diễn ra cực kỳ thành công, năm mươi thợ săn đều trở về lành lặn.
“ Nhân số không đông như chúng ta dự liệu, ta ước chừng cả nô lệ cũng không tới hai nghìn người, số còn lại đâu mất rồi?” Lý Xảo hỏi Thiết Tam Bách vừa mới trở về:
“ Thuộc hạ đã phái thám báo đi, chu vi hai mươi dặm không có ai khác nữa, có phải là Nhất Phiến Vân năm nay tới đây tránh rét chỉ có chừng này thôi hay không?”
Lý Xảo lắc đầu:” Mấy trận chiến năm ngoái đều không ảnh hưởng tới Nhất Phiến Vân, không lý nào thực lực hắn đột nhiên suy giảm, hay đây không phải là Nhất Phiến Vân?”
“ Thuộc hạ chưa bao giờ gặp Nhất Phiến Vân.” Lạp Hách Mạn lắc đầu:” Năm xưa đi theo một nhóm mã tặc kiếm sống cũng chỉ nghe người ta nói tới, người áo gấm trong lều kể câu chuyện kỳ quái, thuộc hạ cũng chưa nghe bao giờ.”
Lý Xảo nhìn trăng trên đầu đang sáng dần, tuyết ngừng rơi, đây vốn là thời điểm tốt để tấn công, nhưng hắn quyết đoán ra lệnh:” Kế hoạch thay đổi, chúng ta phải chắc chắn Nhất Phiến Vấn ở đó mới được tấn công, nếu không chẳng có ý nghĩa gì mà chỉ đánh động hắn. Tam Bách, Lạp Hách Mạn, các ngươi xuống thử bắt vài tên mã tặc về đây, có hành động được hay không là trông cả vào các ngươi.”
Hai người lần nữa biến mất trong rừng thông.
(*) Nhất Phiến Vân là một đám mây.