Bề ngoài tỏ ra vạn sự nắm trong tầm tay, thực ra Thiết Tâm Nguyên cũng run, trời mới biết tên A Tát Lan tàn bạo đó có tới một cái là hạ sát thủ tắm máu cả Cáp Mật này không?
Vì thế Thiết Tâm Nguyên đứng trên tấm ván đặc biệt, chỉ cần phát hiện tình thế không ổn là sẽ giật dây thừng, trong tích tắc rơi vào đường hầm, vì chuyện này mà y diễn luyện chục lần rồi.
Ao nước nhỏ từ từ gợn những tầng sóng nhỏ, rồi sóng nước ngày càng thêm kịch liệt, tới khi nước sánh cả ra ngoài thì một đội kỵ binh giáp đen xuất hiện trên con đường không xa.
Cờ sư tử của A Tát Lan rất nhanh xuất hiện trước mặt mọi người, một tên kỵ binh dừng lại trước hiệu bánh canh Thất ca quát:” Sư tử vương điện hạ trưng dụng cửa hiệu này, kẻ không liên quan mau mau rời đi, nếu không giết không tha.”
Chẳng cần tên kỵ binh đó nói tới lần thứ hai, bên trong cửa hiệu vốn chẳng còn khách khứa gì nữa, những người buôn bán xung quanh cũng tránh đi như tránh ôn dịch, nhưng ai nấy đều nắm chắc vũ khí trong tay, sẵn sàng đối phó với sự kiện bất ngờ, chỉ còn mấy đứa bé kiếm tiền bằng nghề chùi giày cho khách còn ngơ ngác.
Sau năm ngày mưa lớn, mây đen trên trời cũng đã tan hết, một chiếc cầu vồng lớn bắc qua sông Cáp Mật sau cửa hiệu, làm Hiệu bánh canh Thất ca càng thêm phần mỹ lệ.
A Tát Lan rất hài lòng về cửa hiệu huy hoàng này, càng hài lòng khi nhìn tất cả mọi người quỳ rạp dưới mặt đất, cái tên chưởng quầy người Tống rõ ràng bị cờ sư tử dọa cho sợ chết đứng rồi, có quỳ hay không chẳng quan trọng nữa.
Một con sư tử cái gầm gừ đi vào hiệu, tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên, còn dựa đầu vào người y.
“ Sư sư tử vương giá lâm ... Đường xa bôn ba mệt nhọc ... xin mời vào uống chén trà ...” Thiết Tâm Nguyên run run mãi mới nói được một câu khách sáo hoàn chỉnh, suýt nữa giật dây bỏ trốn rồi:
A Tát Lan không thèm để ý tới y, đưa tay ra, một ngọc thủ thon thả đưa ra vịn tay hắn xuống xe ngựa.
Váy sa trắng tung bay lất phất theo gió sông, nàng khẽ vén sợi tóc bám trên mặt, sống mũi cao thẳng, ánh mắt kiêu kỳ, hoàn mỹ như bức tượng khắc bằng bạch ngọc, không ít thương nhân xung quanh dù nơm nớp lo sợ cũng ngước mắt nhìn tới thất thần, một mỹ nhân đẹp tựa thiên tiên thế này dù bọn họ đã đi khắp đông tây cũng hiếm thấy.
Nàng chính là Trạch Mã, đóa tuyết liên hoa của Đại Tuyết sơn.
Thiết Tâm Nguyên mượn cớ tránh con sư tử, đá đít mấy tên hỏa kế đang đứng ngây như phỗng:” Trời ơi, quân khốn kiếp các ngươi, còn không mau trải thảm đỏ, nghênh đón khách nhân tôn quý.”
Thế là một tấm thảm đỏ rất dài nhanh chóng trải ra trên mảnh đất còn chưa khô, nam hùng tráng bá đạo, nữ xinh đẹp kiêu sa đi bên nhau cực kỳ xứng đôi, A Tát Lan và Trạch Mã nhìn nhau cười, bước lên thảm đỏ, đám thân vệ giáp đen cũng theo hai bên đi vào cửa hiệu.
Thiết Tâm Nguyên cẩn thận dùng một ngón tay đẩy đầu con sư tử cái cỏ vẻ rất thích mình, khom người đón A Tát Lan và Trạch Mã vào cửa hiệu.
A Tát Lan thân hình hùng tráng đứng ở đại sảnh vắng tanh, cúi xuống vốc ít nước từ dòng suối trong chảy xuyên qua cửa hiệu:” Nghe nói người Tống là chủng tộc biết hưởng thụ nhất, quả nhiên là danh bất hư truyền.”
Trạch Mã ngồi xuống một chiếc ghế làm theo kiểu xích đu, đung đưa vài cái nói:” Người Tống, làm thêm vài thứ thế này, khi đi ta mang theo.”
Thiết Tâm Nguyên xun xoe nói:” Phu nhân thích là vinh hạnh của tiểu điếm.”
Miệng thì nói thế nhưng mắt thì nhìn A Tát Lan, chỉ khi nào A Tát Lan đồng ý thì y mới thỏa mãn yêu cầu của nàng, cái trò này đám hoàn khố ở Đông Kinh ưa lắm.
Quả nhiên A Tát Lan cũng là tên hoàn khố, phóng khoảng ném cho Thiết Tâm Nguyên một túi tiền, y hơi giơ cánh tay là túi tiền biến mất trong ống tay áo, miệng vẫn nói:” Khi thiên sứ tới tiểu điếm đã chuẩn bị nước tắm, mời quý nhân tắm rửa cho hết bụi bặm, cho đầu bếp chuẩn bị món ngon nhất ở Đông Kinh thiết đãi.”
Vỗ tay ba cái, bốn người Y Tái Đặc từ sau màn đi ra, nam quỳ dưới chân Trạch Mã, nữ quỳ dưới chân A Tát Lan, không nói gì, chỉ ngửa cổ lên nhìn thể hiện sự nghe lời, bọn họ không phân nam nữ, chỉ là cung cụ hầu hạ quý nhân thôi.
A Tát Lan nhìn hai nữ nhân dưới chân cười vỗ đầu con sư tử cái:” Hầu hạ chu đáo, không tệ, Tiêm Nha ở lại đây.”
Được cho phép, hai nữ tử đứng dậy đi lùi ra sau dẫn đường A Tát Lan, hai nam phó cũng tương tự.
Ở tầng một có gian phòng lửa cháy rừng rực, cái ấm nước cực lớn phun hơi nóng, theo đường ống dẫn lên lầu hai, Thiết Tâm Nguyên đứng bên cái ấm trầm tư một lúc mới quay ra đại sảnh.
Trong thời gian ngắn, y và con sư tử cái tên Tiêm Nha đã thân thiết lắm rồi. Tiêm Nha nằm trên thảm, nhai răng rắc một khúc xương trâu, thấy nó cắn đứt xương dễ dàng, Thiết Tâm Nguyên sởn gai ốc, không cách nào hoàn toàn coi nó như hồ ly trong nhà mình.
Trong phòng tắm hơi, A Tát Lan ngồi trên ghế đá, để thiếu nữ Y Tái Đặc mặc lụa mỏng bôi dầu và hương liệu lên người, mắt chỉ chăm chú nhìn thân thể đầy đặn của Trạch Mã.
Trạch Mã cũng đang được hai nam phó hậu hạ, giang tay ra, chiếc váy sa tuột xuống, lộ ra thân hình mỹ miều vô hạn, bờ vai thon gọn mịn màng, bầu ngực đầy đặn rung rinh, cái eo thon không đầy một vòng ôm kia, nhất là cặp đùi trắng nõn săn chắc thon dài làm người ta phát cuồng. Nàng hoàn toàn chẳng hề ngượng ngùng khi lỏa thể trước nam nhân, mặc chiếc áo choàng nhẹ lên, lườm A Tát Lan một cái:” Không ngờ Thiết tộc là người Tống, chàng thấy sao?”
“ Người Tống tới nhiều càng thích, bọn họ rất biết cách làm một địa phương trở nên phồn vinh.” A Tát Lan rất thoải mái:
Trạch Mã từ từ nằm xuống chiếc giường đá:” Không lo sao?”
“ Lo cái gì, lo chúng kiếm hết tiền của ta à?”
Trạch Mã nhíu mày cảnh báo:” Tộc trưởng Cao Xương tộc nói trên sa mạc xuất hiện một nhóm mã tặc mới trùng hợp với thời gian Thiết tộc xuất hiện, bọn chúng khả năng chính là một.”
“ Ha ha ha, nàng nhầm rồi, người Tống rất nhiều thủ đoạn, chỉ có không biết hành quân tác chiến. Nếu ta mất tiền sẽ gọi người Tống tới hỏi tội, giờ đại quân ta bị đánh bại, nàng không cho rằng lão tộc trưởng đó cắn càn à? Bọn chúng vốn khống chế nửa ba trát, khó tránh khỏi có với Thiết tộc đang quật khởi đang ra sức thể hiện ảnh hưởng, nên làm thế cũng bình thường thôi.”