Nếu để hai vị thượng sư tới Thanh Hương cốc kiến lập chùa triền của Bổn giáo, như vậy sẽ có tín đồ Bổn giáo toàn thiên hạ thành tai mắt của mình.
Quan trọng hơn nữa ở mảnh đất Tây Vực này thân linh nhiều chẳng thua kém gì Đại Tống, sơn cốc của mình đủ chủng loại người, thần gì cũng bái, thậm chí có một đám người chuyên bái lạy đống lửa, cực kỳ khả nghi, nếu không thống nhất tín ngưỡng, sẽ sinh loạn.
Bổn giáo là tôn giáo đáng tín nhiệm, nó có lịch sử sâu xa, giáo nghĩa ôn hòa, không như thần giáo của Mục Tân, coi những kẻ không tin thiên thần là dị đoan phải bị tiêu diệt.
Có hai vị thượng sư, để bọn họ dẫn dắt người trong sơn cốc rảnh rỗi thì bái thần, niệm kinh, tổ chức vài cái lễ hội để cuộc sống trong cốc thêm phần sinh động cũng là chuyện tốt.
Nhưng mà cũng có phiền toái, đám người Bổn giáo rất thích đốt cái nọ đốt cái kia hiến tế cho thần linh. Nếu chỉ là ít tiền giấy, đầu lợn, hay thậm chí cả con trâu thì Thiết Tâm Nguyên vẫn chấp nhận được, nhưng muốn đốt hết lương thực, trâu bò mà mọi người vất vả làm ra để tỏ lòng thành kính với thần linh thì Thiết Tâm Nguyên sẽ là người đầu tiên chém chết hai lão già này.
Nghe nói với thời Bổn giáo hưng thịnh nhất bọn họ đốt hàng vạn chiến mã, dê bò, vô số lúa mì, cháy liền tới ba tháng, đến cả trời mưa cũng không dập được.
Thiết Tâm Nguyên nói đùa:” Chỗ ta rộng lắm, hai vị xây mười ngôi chùa cũng không thành vấn đề, chỉ là mọi người đều rất nghèo, không có nhiều đồ để đem đốt cung phụng các vị như lai đâu.”
Tát Già thượng sư cười:” Hai chén mỡ, một nén hương lòng là đủ rồi.”
Thiết Tâm Nguyên nghi ngờ:” Ta nghe nói ...”
Nhân Bảo chắp tay nói vang vang:
- Nghe đồn đại không thể lấy làm bằng cứ.
Lão già này không nói thì thôi, lên tiếng một cái làm người ta ù cả tai, Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Được, sơn cốc có cây to thích hợp làm nhà, nếu như cần gạch thì cũng có thể làm lò nung, có điều ta nói trước, chi phí xây chùa miếu do các vị tự kiếm, sau này tín đồ cung phụng phải là tự nguyện không được ép buộc dưới bất kỳ hình thức nào.”
Tát Già sảng khoái nói:” Bổn giáo không thiếu tiền tài, chỉ cần thủ lĩnh cho một mảnh đất để thần minh an cư là được rồi. Tới giờ còn chưa bên tên thủ lĩnh.”
Không ngờ hai lão tăng nghèo tới toàn thân chỉ có bộ y phục lại là hai vị tài chủ, câu "không thiếu tiền tài" tuy rất hời hợt, nhưng không phải là người nhiều tiền tới mức coi nó như bùn đất không nói ra được.
“ Tại hạ Thiết Tâm Nguyên, bái kiến hai vị thượng sư.” Thiết Tâm Nguyên cung kính thi lễ:” Hoan nghênh hai vị tới Thanh Hương cốc.”
………….. ……………
Trời sắp tối đại đội nhân mã của A Tát Lan cuối cùng tìm được doanh trại bị Thiết Tâm Nguyên tập kích.
Hoang mạng vốn tiêu điều, lại thêm vào những thanh củi cháy dở, cát mỏng phủ lên vũng máu khắp nơi, càng làm nơi này thêm áp ức.
Đám tàn binh chạy về bị A Tát Lan đích thân chém chết hết.
Lúc này nhìn bề ngoài bình tĩnh, kỳ thực A Tát Lan đã điên rồi, ngay cả Trạch Mã cũng không dám nói thừa một câu.
Có sói hoang và kền kền dẫn đường, người Hồi Hột nhanh chóng phát hiện những thi thể chất chồng trong một cái khe rãnh bị gió xói mòn.
A Tát Lan không lạ gì cảnh tượng này, chính tay hắn tạo ra không ít, Trạch Mã bị mùi thối bốc ra làm nôn ọe liên tục, nàng muốn rời nơi này, nhưng A Tát Lan còn ở đó, đành chịu đừng dày vò, kéo sư tử cái lại không cho nó tới gần, sai người bê cả hai con sư tử con đi, nếu để chúng ăn thịt người sẽ không dễ khống chế nữa.
Nàng rất hiểu nam nhân, biết khi nào có thể làm nũng, khi nào nên im lặng.
“ Hắn lấy mất khải giáp của ta.” A Tát Lan đột ngột rống lên:
Bốn xung quanh im phăng phắc, Trạch Mã cẩn thận lùi lại, nghe nói nữ nhân bị A Tát Lan lấy làm vật trút giận đều chết vô cùng thê thảm.
“ Hắn lấy đi thiết mâu của ta.”
Sói hoang đang ăn thi thể ngẩng đầu lên cảnh giác nhìn A Tát Lan.
“ Kẻ này là ai mà có thể một đêm nuốt chửng hai ngàn kỵ binh của ta.”
Tới lúc này phải có người trả lời rồi, nếu không hậu quả rất kinh khủng, Tử Cốt Lực Bùi La và Bạt Tất Mật là một văn một võ là cánh tay trái phái của A Tát Lan, nhìn nhau trao đổi, cuối cùng do lão tướng Bạt Tất Mật trầm giọng nói:” Những chiến sĩ này người có vết thương, chứng tỏ họ chiến tử, nhưng nhìn cách cắm trại, mùi rượu, thức ăn, chứng tỏ bọn họ lơi lỏng nên bị tập kích.”
“ Hiện giờ có bộ tộc nào trong một đêm nuốt chửng được hai nghìn kỵ binh tinh nhuệ của bản vương?”
Tử Cốt Bùi Lực La có cái cổ dài, có lẽ vì suốt ngày mưu mô tính toán nên hói cả đầu, lập tức trả lời:” Vương, có Ba Đường phía tây Thiên Sơn, Lâm Nhu trên đại thảo nguyên, người Khiết Đan ở Y Ngô Châu, người Tây Hạ ở Đại Hắc sơn ...”
Nói tới đó nhìn Trạch Mã nói thêm:” ... Và Bố Tắc Tán Phổ của Đại Tuyết Sơn.”
A Tát Lan rốt cuộc tìm về một chút lý trí:” Lão Cống Bố của Ba Đường đang tranh giành mục trường với Cáp Tát Nhĩ ở Lâm Nhu, bọn họ khó có thể rút ra ba nghìn quân tới sa mạc. Người Khiết Đan vì bão đen mà đoạn lương thảo rời Y Ngô Châu, người Tây Hạ cách đây quá xa, bọn chúng thủ vệ Đại Hắc Sơn còn chưa đủ ...”
Trạch Mã kinh hãi lắc đầu ngay:” Tán phổ của ta không có hùng tâm đó, càng không có lá gan trêu chọc Sư tử vương, ông ta chỉ hứng thú với mỹ tửu và mỹ nữ, nếu ta không rời Đại Tuyết sơn, có khi ông ta không bỏ qua cho nữ nhi này.”
“ A Tát Lan, ông ta chỉ như con ngựa giống thôi, sáu ca ca cả ta cũng thế, họ đều là thứ phế vật mặc y phục hoa lệ đi săn lùng mỹ nhân, không ai thao luyện binh mã cả. Cứ thế này không quá hai năm nữa bọn họ sẽ bị đầu nhân bộ tộc giết chết, không phải là họ đâu.”
A Tát Lan thu hồi ánh mắt từ trên người Trạch Mã lại, hắn đồ mưu cơ nghiệp Đại Tuyết Sơn đã lâu, tình hình nơi đó ra sao còn hiểu hơn Trạch Mã, vừa rồi làm thế là để Trạch Mã biết, mình là hi vọng cuối cùng của nàng, để nữ nhân như con ngựa hoang khó thuần này biết điều một chút.