Lương thực chẳng bao giờ đủ ăn, năm nay lúa mạch trong cốc mọc rất tốt, nhưng khi thu hoạch mới phát hiện là không được nhiều như Thiết Tâm Nguyên dự liệu.
Nhưng với người trong cốc thì đã mừng phát điên rồi, một mẫu được những hai trăm cân lúa mạch, thế là được mùa lớn, có nhiều lương thực như vậy không lo chết đói nữa rồi.
Mong ước nghe thật nhỏ bé, nhưng kỳ thực ở nơi này rất cao, cho dù giàu có như Đại Tống thì mỗi năm cũng không biết bao nhiêu người chết đói, nhiều hơn cả số cường đạo bị chặt đầu.
Đứng ở chỗ cao trên Thiên Sơn nhìn xuống, Cáp Mật dưới chân như vùng đất chết.
Các loại chim thú khoan khoái chạy trên mặt đất, cây dưa quý giá bị chúng dẫm nát, đám lão binh mà A Tát Lan để lại bận rộn nhặt nhạnh những thứ mà thương nhân bỏ rơi khi chạy chốn.
Từng xe chở về như đại quân chiến thắng.
Dù Thiên Sơn có cao tới mấy cũng không nhìn thấy chiến huống ở sa mạc, nhưng mà dù đánh thành thế nào, thì số quân lương chất đống như núi ở đây cũng không dùng tới.
Thiết Tâm Nguyên chưa kịp ra tay thì có người đi trước.
Trạch Mã chỉ huy đám hỏa kế ra sức vận chuyển lương thực, đám binh sĩ chỉ biết trơ mắt nhìn không dám ngăn cản.
Tất nhiên cơ hội tốt như thế Thiết Tâm Nguyên làm sao bỏ qua, hô một tiếng, dã nhân trong Thanh Hương cốc ùn ùn kéo tới, ra sức tranh cướp lương thực.
Hơn nghìn binh sĩ già yếu lấy dũng khí xông lên ngăn cản, nhưng trước mặt đám dã nhân kia lại xuất hiện sáu trăm võ sĩ khôi giáp kín người.
Quan quân phụ trách trông coi lương thảo chỉ quát một câu bị một võ sĩ đâm chết ngay, quan binh kho lương thấy lương thực bị cướp, tự biết kết cục thê thảm, không biết là ai vứt vũ khí đầu tiên, quay đầu chạy, tiếp đó chẳng mấy chốc kho lương chẳng còn ai.
Chỉ có Trạch Mã run rẩy.
Nàng không ngờ vùng Cáp Mật bị A Tát Lan càn quét lại có một đội quân tinh nhuệ như thế, may mà những kẻ đó ngoài lương thực thì không quan tâm tới gì khác, liên tục hai ngày mang lương thực đi, sau đó biến mất ở hoang mạc.
Trạch Mã nhìn nhìn kho lương trống rỗng mà rùng mình, chạy về cửa hiệu, dắt một con ngựa ra rồi chạy hết tốc lực về Đại Tuyết Sơn.
Nàng phát hiện ra rồi, đây là âm mưu lớn, từ đầu tới cuối là một âm mưu cực lớn, trong cơn kinh hoàng cực độ Trạch Mã theo bản năng chạy về nhà.
Trên bình nguyên bao la, hoa hồ ma màu lam nhạt đang nở rộ, toàn thân bạch y trắng như Tuyết, Trạch Mã không nhìn đường, thúc ngựa xông vào biển hoa.
………. ……….
Thiết thương trong tay Mạnh Nguyên Trực bay múa như rồng, đi đầu làm sĩ tốt mở đường cho thuộc hạ phía sau. Loan đao trong tay Thiết Nhất chém xả như gió táp, men theo bậc đá chật hẹp của Nhất Tuyến Thiên mà tiến. Thiết Tam toàn thân giáp trụ, tay cầm tháp thuẫn xông pha mưa tên tiến lên.
Đại Tuyết Sơn chém giết rung trời.
Thiết Tâm Nguyên được Thiết Ngũ, Thiết Lục bảo vệ hai bên bước từng bước lên thềm đá, máu tươi chảy xuống như thác, làm y phải dùng khăn tay che mũi.
Nhất Tuyến Thiên là chỗ tương đối bằng phẳng ở Đại Tuyết Sơn, bị vách nũi hên bên chèn ép, chỉ có con đường hẹp vừa đủ cho lừa ngựa đi qua.
Vách đá hai bên toàn dấu vết đục đẽo, hẳn trước kia nơi này còn chật hẹp hơn.
Đây là con đường duy nhất thông ra bên ngoài ở Đại Tuyết Sơn, chỉ cần chiếm lấy chỗ này, người trên núi muốn thoát ra ngoài chỉ còn cách đi từ hậu sơn, lúc đó phải vượt qua rặng núi quanh năm tuyết phủ.
Càng quan sát địa thế nơi xung quanh, Thiết Tâm Nguyên càng thở dài, nơi này nào phải tòa thành gì chứ, phải gọi là lăng tẩm thì đúng hơn, chỉ cần leo lên vách núi Nhất Tuyến Thiên lăn một tảng đá lớn xuống, thế là Đại Tuyết Sơn thành nấm mồ ngay.
Ba cánh quân của Thanh Hương cốc đánh lên từ ba hướng rốt cuộc đã phá vỡ sự chống trả của người Thổ Phồn để tụ lại làm một. Thanh Hương cốc lần này có thể nói là dốc toàn lực rồi, ở nhà chỉ còn đúng một trăm võ sĩ thực sự chỉ huy đám nô lệ và phụ nữ trẻ nhỏ thủ thành. Bởi thế tiếng chém giết ở phía trước chẳng mấy chốc mà ngừng lại, đám Mạnh Nguyên Trực đã hoàn toàn khống chế tình thế, quân địch đánh mất ưu thế địa hình đã tạm thời rút lui rồi.
“ Nơi này về sau sửa thành nhà lao là tốt nhất.” Thiết Tâm Nguyên vỗ vỗ vách đá cứng rắn lẩm bẩm:
Mạnh Nguyên Trực từ tiền tuyến trở lại báo cáo tình hình nghe vậy thuận miệng hỏi:” Chúng ta cần nhà lao sao?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Tất nhiên rồi, quân đội, luật pháp, nhà lao chính là thủ đoạn bạo lực khống chế và quản lý bách tính, không có ba thứ này, quốc gia của chúng ta sẽ sụp đổ trong một đêm.”
“ Chỉ hi vọng không giam ta là được, nghe nói trên đời này nhiều chuyện tà môn lắm, người làm nhà lao thường là người đầu tiên vào nhà lao.” Mạnh Nguyên Trực nói rất ác độc:” Kiệt Xuy tán phổ không đồng ý giao vương vị cho Trạch Mã công chúa, vừa mới khuyên hàng đã bị người ta dùng loạn tiễn đuổi về.”
Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Không sao, cuối cùng thì bọn họ cũng sẽ đồng ý thôi, bây giờ chỉ cần thủ vững nơi này, cho phép người Thổ Phồn không mang theo vũ khí đi ra từng người một, phải phân biệt rõ ai là quý tộc, ai là bình dân, tách họ ra.”
“ Quý tộc thì giết luôn?”
“ Chúng ta ngoại trừ lúc chiến tranh ra thì không giết bất kỳ người Thổ Phồn nào cả, chúng ta còn cần họ giúp trồng trọt ở mảnh đất này, không thể kết thù quá sâu ... Còn quý tộc giết hay không nên để công chúa à không nữ vương Trạch Mã tự quyết, nếu ta đoán không lầm thì cô ấy sắp tới rồi.”
Thiết Tâm Nguyên không cùng hành động với Trạch Mã vì nữ nhân đó là biến số khó dự tính, phải để nàng ta biết mình có đủ thực lực làm mọi việc không cần tới nàng, chuyện sau đó mới dễ đàm phán.
Trạch Mã xuất phát tương đối muộn, nhưng tới rất nhanh, trời còn chưa tối hẳn thì nàng đã vội vàng tới dưới chân Đại Tuyết Sơn.
Chân núi vốn có thôn trang không lớn, chừng hơn chục mái nhà, người trong thôn đời đời kiếm sống bằng nghề cõng người và vật tư lên núi.
Nhưng lúc này trong thôn không có một ai, Trạch Mã gọi mấy tiếng không có người đáp, kệ cả mệt nhọc, cắn răng chuẩn bị leo lên Đại Tuyết Sơn được xưng có chín nghìn chín trăm chín chín bậc thang.
Lên tới được Ưng Sầu Giản thì không nhấc chân được nữa, váo áo đẹp đẽ lấm lem, tóc tai xõa xượi, cố sức đi tới bên suối nước, kệ nước suối lạnh giá, cúi đầu xuống uống.