Trước kia tán phổ Thổ Phồn xây dựng thành Đại Tuyết Sơn với mục đích được ở gần thần linh, cho nên mới dây dựng ở trên núi cao chót vót, địa thế hiểm yếu, nhưng điểm yếu của nó cũng rất rõ ràng, xung quanh ngoại trừ đá ra thì chẳng có gì cả, bất kỳ cái gì cũng phải mang từ dưới núi lên.
Với Thiết Tâm Nguyên mà nói đây là hành vi cực kỳ ngu xuẩn, xây một tòa thành, trước tiên không phải nhìn địa hình của nó, mà nhìn giao thông cùng tài nguyên xung quanh. Giống như trước kia xây dựng thành trại trong Thanh Hương cốc, Thiết Tâm Nguyên không đòi hỏi vì trị hiểm yếu nhất mà muốn nơi có nước, có thể chăn thả cùng trồng trọt.
Vì thế đối phó Thanh Hương cốc còn khó hơn thành Đại Tuyết Sơn, đối phó với loại thành hiểm yếu này chỉ cần phong tỏa núi, địa thế càng hiểm yếu càng có lợi với y, có khi phái mỗi Mạnh Nguyên Trực giữ cửa ra là xong, dễ tới mức nếu y không đoạt được có khi bị trời phạt.
Địa lợi đã không thành vấn đề, thiên thời càng có lợi cho y, dưới chân Đại Tuyết Sơn trồng lúa mỳ thanh khoa một tháng nữa mới chín, bò dê tới mùa thu mới nộp thuế, nên đây là lúc giao mùa, người của y có thể giữ chân núi một tháng, còn người trên núi chưa chắc chịu được lâu như vậy.
Nghe Thiết Tâm Nguyên trình bày xong kế hoạch, Tát Già niệm Phật hiệu:” Thủ lĩnh, khi đó bách tính đói khát xông xuống núi, mong thủ lĩnh mở lòng từ bi, bớt tạo sát nghiệp.”
“ Ha ha ha , thượng sư thế nên ngài chỉ tụng kinh niệm phật là đủ, ta giết bách tính làm gì, thứ ta cần nhất bây giờ là chính là bách tính, ta mong họ xuống núi mà không được, khi họ xuống núi ta sẽ cho họ nông điền, mục trường và ngư trường dưới chân núi, để mỗi người có thể ăn no bụng.” Thiết Tâm Nguyên trấn an:
Tất cả những thứ Thiết Tâm Nguyên nói là thuộc về quý tộc Thổ Phồn, vì thế không nói cũng biết những kẻ đó sẽ có số phận cực kỳ bi thảm, nói không chừng chẳng cần y ra tay, chính bách tính làm thay y, cuối cùng là đưa Trạch Mã lên vương vị, Tát Già khép mắt lại:” Mong rằng mọi việc sẽ diễn ra theo ý thủ lĩnh.”
“ Tới khi đó còn cần đại sư ra mặt vỗ về dân chúng, Đại Tuyết Sơn cũng sẽ có một ngôi chùa thuộc về Bổn giáo.” Thiết Tâm Nguyên nói xong chắp tay bò đi, bên trên quân đội A Tát Lan vẫn rầm rầm hành quân qua, bụi rơi lả tả lên người thiếu niên như con chuột chăm chỉ ...
Mạnh Nguyên Trực đứng trên cao quan sát người của cùng của quân đội Hồi Hột tiến vào sa mạc.
Cáp Mật cuối cùng đã quay trở về yên tĩnh, nhưng ba trát náo nhiệt không còn nữa, người trồng trọt bên sông không còn, ruộng dưa không còn lại một quả, bị quân đội hái hết làm vật tư hành quân.
Chỉ còn lại một ít quân tốt già yếu canh giữ doanh trại trống không.
Đám kền kền rất thích bay theo phía sau quân đội, nhìn chúng giang cánh bay về phương xa, cánh chim đen dưới vầng mặt trời đỏ ối tạo nên cảnh tượng chẳng lành.
Phất tay một cái sáu trăm tinh nhuệ của Thanh Hương cốc liền xuống núi.
….
Cũng dưới vầng mặt trời đó, Lý Xảo tới nghênh tiếp đòn người của Vương Nhu Hoa.
Tới đây Vương Nhu Hoa yên lòng hẳn rồi, nói với A Nhị:” Xảo Nhi đã tới, có chuyện gì tìm hắn thương lượng, chuyện lớn tới mấy huynh đệ các ngươi tự quyết với nhau, đừng tìm phụ đạo nhân gia như ta, nữ nhân vốn không nên quản những chuyện này.”
A Nhị vâng lời, quan sát nhân vật được nhắc tới rất nhiều này, lần trước hắn có tới rồi, nhưng đến đi vội vàng, sau khi bị Vương Nhu Hoa đánh một trận, được đám huynh đệ bôi thuốc qua loa là lại chạy mất nên chưa có dịp nói chuyện.
Tuổi ước chừng hai ba hai tư, mặc võ phục gọn gàng, trước ngực đeo tấm giáp hộ tâm, tướng mạo không có gì xuất sắc, nhưng toàn thân gọn gàng như báo, tràn trề sinh lực.
Lý Xảo đảo mắt qua lại giữa hai cái đầu, chủ động đi tới, chỉ là không biết phải nhìn vào ai khi nói chuyện:” Trong đám huynh đệ chúng ta thì huynh lớn tuổi nhất, sau này mong được đại ca, nhị ca chỉ bào.”
A Đại chỉ mở to hai mắt nhìn đầy tò mò, A Nhị không khách sáo, chỉ lưu dân theo sau đội xe:” Những người đó phải làm sao đây, mẫu thân không đành lòng để họ lại, nhưng lương thực bọn ta dù sao cũng không đủ. Từ đây tới Cáp Mật còn phải đi hai nghìn dặm nữa, một ngày đi năm mươi dặm là cực hạn, nếu không tới được Cáp Mật vào cuối tháng tám, chúng ta không kịp xây nhà vượt qua mùa đông khắc nghiệt ở phương bắc.”
“ Không lo.” Lý Xảo nhìn A Nhị, nhưng hắn có cảm giác cái đầu to hung dỡ mới là người dễ nói chuyện hơn:” Đệ đã phái người đi báo tin cho Nguyên ca nhi, y sẽ có chuẩn bị chu đáo, chúng ta chỉ cần tới nơi là được. Dọc đường đi qua địa phận Thanh Đường, chỉ cần mang tài vật ra đổi, không lo thiếu lương thực, năm nay trâu bò dê nhiều tới mức ăn không xuể rồi.”
“ Nghe nói Giác Tư La không phải là người dễ thương lượng, đội ngũ lớn thế này đi qua Thanh Đường sợ ông ta không cho, chẳng may giữ chúng ta lại thì sao?” A Nhị đặt nghi vấn:
Lý Xảo xua tay:” Đừng lo, Giác Tư La bệnh nặng rồi, giờ người có tiếng nói là Hạt Chiên, đệ thương lượng với hắn, sẽ theo quân đội về Tông Ca thành của hắn.”
“ Vẫn không đủ an toàn.” A Nhị không khỏi lo lắng:
“ Nhị ca, chúng ta cũng không phải không có chút sức phản kháng nào, nếu Hạt Chiên nuốt lời, hắn sẽ nhận được bài học cả đời khó quên, nhìn thấy kết cục lưỡng bị câu thương, hắn sẽ không dám làm bữa.”
Thủy Nhi và Hỏa Nhi đều gật đầu xác nhận.
A Nhị biết trong đội xe có một cái chuyên môn do đám người Xảo trang canh phòng, Vương Nhu Hoa có dặn hắn, nếu gặp chuyện không ứng phó được thì bảo Hỏa Nhi dùng tới thứ đó.
Trước kia có hỏi nhưng bọn họ không trả lời, lần này lại không nhịn được hỏi lại:” Rốt cuộc là cái gì?”
“ Đại ca, nhị ca, đó là vốn giữ mạng của chúng ta, không tới thời khắc sinh tử sẽ không dùng, tới Cáp Mật rồi đại ca sẽ biết, nếu không có hai thứ này, bọn đệ cũng không yên tâm để mẫu thân mạo hiểm.”
A Đại rất thất vọng, một chuyện quan trọng như thế mà Vương Nhu Hoa không nói cho huynh đệ mình biết, chứng tỏ là vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng.
“ Rồi sẽ thay đổi, chúng ta chân thành đối đãi, sớm muộn gì cũng là một thành viên trong gia đình.” A Nhị khẽ an ủi:
A Đại chạm đầu với A Nhị biểu thị lý giải, có điều vẫn đòi A Nhị mau kiếm cho mình cục đá mài đao, đao của hắn sắp không dùng được nữa rồi.