Chỉ thấy trong bóng đem có một bóng trắng chợt ẩn chợt hiện, chẳng thèm ẩn nấp, cứ men theo bụi cây hai bên đường lao thẳng về phía bọn họ.
Mạnh Nguyên Trực cười nhạt, bước tới thêm một bước nữa, giang hai tay ra.
Lưng sói mẹ cắm hai mũi tên, cực kỳ ảnh hưởng tới tính linh hoạt của nó, nhưng lại càng nó thêm hung hãn, nhìn qua vai Mạnh Nguyên Trực, Thiết Tâm Nguyên thấy dãi dớt chảy ròng ròng từ cái miệng đỏ lòm của nó.
Vội vàng hét lên:” Đừng để nó làm bị thương, nếu không mắc bệnh chó dại đấy.”
Mạnh Nguyên Trực rút ngăn khăn lông quấn trên người quất mạnh vào đầu sói mẹ, sói mẹ trúng đòn kêu đau đớn lăn qua bên, Mạnh Nguyên Trực theo sát, cái khăn trắng múa vèo vèo như gậy, liên tiếp ba lần đánh vào lưng sói mẹ.
Sói mẹ rên ư ử khuỵu xuống đất, lưng nó có vẻ bị gãy rồi, hai móng vẫn cứ cào mặt đất bò tới.
Thiết Tam Bách hớt ha hớt hải chạy tới nơi, thấy sói mẹ đã bị hạ, vừa hổ thẹn vừa nuối tiếc.
“ Lão Mạnh, nếu huynh không muốn vài ngày nữa sợ ánh sáng, sợ nước, sùi bọt mép và lúc nào cũng muốn cắn người thì đừng quấn cái khăn dính máu đó lên người.” Thiết Tâm Nguyên thấy hậu quả này lớn hơn việc Mạnh Nguyên Trực phơi của nợ ra làm mất mỹ quan ra trước bàn dân thiên hạ:
“ Làm gì nghiêm trọng như thế.” Mạnh Truyên Trực chưa bao giờ nghe thấy chuyện này, hắn cố chấp tin tường vào sức mạnh của bản thân kháng lại tất cả:
Thiết Tâm Nguyên bảo Cạc Cạc bê tới một chậu nước đặt ở gần sói mẹ, nó liền hú một tiếng, cố gắng lết sang bên cạnh, Mạnh Nguyên Trực mới ném ngay cái khăn dính máu đi.
“ Không cho ai tới gần con sói này, nếu chó trong trại tiếp xúc với nó, lập tức giết chết đem chôn.” Thiết Tâm Nguyên lại ra lệnh:
Thiết Lục đi an bài rồi, Thiết Tâm Nguyên mới quay sang Thiết Tam Bách nãy giờ chẳng nói gì:” Ngươi không bị thương chứ?”
Thiết Tam Bách lắc đầu:” Không có, thuộc hạ phát hiện khi nó ở còn xa, định xua nó chạy về phía đặt bẫy, không ngờ nó lại chạy vào trong trại.”
“ Ngươi tới hang sói ở một mình mười lăm ngày, không được tiếp xúc với bất kỳ ai, mươi lăm ngày sau ngươi là thủ lĩnh thám báo của sơn cốc, trước đó chọn lấy mười thợ săn giỏi, những người này sẽ trực tiếp nghe lệnh ngươi.”
Thiết Tam Bách không hiểu vì sao tộc trưởng an bài như thế, nhưng mười lắm ngày chớp mắt là qua thôi, hớn hở gật đầu chạy luôn.
Thiết Tâm Nguyên nhăn mặt bảo Mạnh Nguyên Trực:” Kiếm cái gì che đi chứ.”
Mạnh Nguyên Trực cười hô hố lấy áo của thủ hạ quấn tạm bên hông trở về.
Kỳ thực không chỉ Lão Mạnh, thời tiết nóng dần, rất nhiều nam nhân trong cốc trần truồng luôn, mang cái thứ không nên nói lắc lư đi hiên ngang đi lại trong cốc.
Nếu không phải Thiết Tâm Nguyên nhanh chóng hạ lệnh cấm chỉ, nói không chừng cả nữ nhân cũng làm như thế.
Đáng thương cho con sói mẹ cứ hết bò về phía người này rồi bò về phía người kia, ánh mắt đã vô thần chứng tỏ giây phút cuối của nó đã tới, Thiết Nhị trở đầu trường mâu giúp nó giải thoát, sau đó theo lệnh của Thiết Tâm Nguyên mang xác tới căn nhà bên áo nước nóng.
Đuổi tất cả mọi người đi, Thiết Tâm Nguyên quấn kín toàn thân đi vào phòng, lần sau Trạch Mã còn dám dùng con sư tử uy hiếp mình, cho nó nếm mùi bệnh cho dại ...
Không lâu sau thi thể be bét của sói mẹ bị lửa lớn đốt thành tro, hơn mười con linh dương, cừu cũng bị ném vào biển lửa, toàn bộ sơn cốc dùng vôi bột rải qua một lượt, Thiết Tâm Nguyên mới yên tâm.
Năm nghìn người sống trong sơn cốc, lại còn nhường chỗ cho trại chăn nuôi, đồng ruộng đã hơi chật chội, cần đợi Hang Sói xây dựng xong thì tình hình mới được cải thiện được.
Lúa mạch mới trổ bông giờ là hi vọng của toàn bộ người trong sơn cốc, nhìn những chiếc lá dài lay động trong gió, người già trong cốc muốn rơi nước mắt, bao năm rồi không nhìn thấy hoa màu tốt như vậy.
Mạnh Nguyên Trực đeo cung nỏ trường thương, dắt lạc đà hai bướu và hãn huyết bảo mã rời Thanh Hương Cốc chuẩn bị vượt qua sa mạc nóng như địa ngục vào mùa hè.
Thiết Tâm Nguyên mang theo sáo Địch tiễn chân, Mạnh Nguyên Trực thấy làm thế rất không lành vì cảnh này khiến hắn nhớ tới con quỷ xui xẻo Kinh Kha.
Cho nên không đợi Thiết Tâm Nguyên thổi hết một khúc, Mạnh Nguyên Trực đánh lạc đà đi cho nhanh.
Thiết Tâm Nguyên cũng không rảnh rỗi, thám báo truyền về một tin không hay, trao quyền Thanh Hương cốc cho Thiết Nhất, sau đó dẫn hai mươi thân vệ vội vàng tới Cáp Mật, y phải ở đó trấn thủ mới có thể ứng phó với tình thế đột biến, tới nơi thì trời đã tối, bảo đầu bếp làm cho mình bát mỳ.
Nữ ngự trù phục vụ bên cạnh cứ bóng gió hỏi Thiết Tâm Nguyên vì sao chưa ngủ với Úy Trì Chước Chước, như thế sẽ ảnh hưởng tới con sinh ra, nhân lúc còn trẻ sinh thật nhiều con, tương lai còn có người giúp, lập tức có nữ nhân khác hưởng ứng.
Không chỉ những phụ nhân này, ngay cả Úy Trì Lôi cũng đuổi Úy Trì Chước Chước khỏi hậu sơn, muốn ở sát bên cạnh Thiết Tâm Nguyên.
Ông ta nghe ngóng Mạnh Nguyên Trực rồi, biết Thiết Tâm Nguyên và công chúa Đại Tống là một đôi thanh mai trúc mã, không dám tranh, khuất mình dưới công chúa Đại Tống chẳng phải là không thể chấp nhận, bởi vì tới giờ Thiết Tâm Nguyên chỉ có một mình, bên cạnh ngoài tiểu dã nhân Cạc Cạc ra thì không có ai cả.
Một phụ nhân cao lớn nói rất hăng, khi kể mình mười hai tuổi xuất giá, mười ba tuổi có con đầu lòng, vốn là chuyện cao hứng lại đột nhiên khóc nức nở.
Mấy người khác an ủi, phụ nhân đó thu lại thương tâm, lại bảo Thiết Tâm Nguyên nhất định phải sinh nhiều con, khi về già mới có một hai đứa bên cạnh.
Thiết Tâm Nguyên ậm ừ cho qua, đột nhiên nghe thấy tiếng ồn áo láo nháo phía trước, một đội lạc đà tới cửa hiệu nghỉ chân, bình thường những thương đội tới Cáp Mật thường cắm trại ở ngoài ba trát, chẳng ai dẫn cả đoàn lạc đà gần hai chục con mang đầy hàng hóa vào chợ thế này.
Hương liệu thôi mà, cách rất xa đã ngửi thấy mùi hương liệu gắt mũi rồi.
Có điều ngửi cũng biết những người này bị lừa rồi.
Ở Tây Vực, hương liệu là một từ ngữ có nghĩa rất rộng, quý giá nhất là an tức hương, một miếng bằng nắm đấm mang tới Đông Kinh giá ngang với hoàng kim. Cũng có thứ như cỏ mọc đầy Thanh Hương Cốc, thơm thì thơm thật, nhưng chẳng có giá trị gì hết, mang về Đại Tống có khi còn có chút giá trị.
Hơn nữa đám người này nghĩ cái gì mà mang hương liệu tới Tây Vực?
Đội lạc đà vận chuyển những loại hương liệu này căn bản đều không có mùi gì cả, chỉ có đám khờ tới từ Thanh Đường chẳng hiểu kiếm một xe hương thơm ngào ngạt, có lẽ trong mắt họ thứ gì tỏa hương thơm là hương liệu chăng?
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.