Ba hỏa kế trẻ rón rén đi được vài bước rồi chạy thục mạng.
Ba mũi tên từ trong bóng tối bay ra, dễ dàng xuyên qua thân thể bọn họ, mang theo chuỗi máu dài.
“ Mẹ nó, ba canh giờ nữa chúng ta phải rời khỏi Cáp Mật tới sa mạc rồi, sẽ rất mệt, vậy mà nữ nhân quỷ quái đó không để chúng ta nghỉ ngơi, không ngừng tiêu hao tinh lực của chúng ta.”
“ Nếu được tiêu hao tinh lực ở trên giường với ả, mệt mấy lão tử cũng chịu.”
Ba võ sĩ Hồi Hột từ trong bóng tối đi ra, vừa đi vừa trò chuyện.
“ Đừng mơ, dù vương không cần thì chúng ta cũng không đụng vào ả được đâu, nghĩ chuyện thiết thực hơn đi, như mang xác ba tên này về, đòi tộc trưởng của bọn chúng bồi ...”
Còn chưa dứt lời thì một mũi tên xuyên qua họng hắn, không thốt thêm được lời nào, hai tên còn lại nhào bổ xuống đất, động tác tuy nhanh vẫn không tránh được mũi tên trúng người.
“ Có kẻ tập kích.” Một tên võ sĩ trúng tên hét to báo động với đồng bạn, kéo thi thể đồng bạn che người:
Nghe tiếng bước chân dồn dập, Tạp Sắt Nhĩ biết mình không trốn nhanh sớm muộn bị phát hiện, toàn thân như rắn trườn trong bụi cỏ, ánh đuốc chiếu tới thì mặt nước nơi hắn chui xuống bỏ trốn đã không khôi phục phẳng lặng.
Khi mặt trời lên Trạch Mã vẫn ngủ say, đêm qua nàng múa rất lâu mà không có dũng sĩ xuất hiện, mệt mỏi thiếp đi, bị thị nữ đánh thức phẫn nộ vung tay tát liên hồi.
Sứ giả đen gầy đứng bên cửa lạnh lùng nhìn Trạch Mã cuồng nộ:” Đêm qua có năm kẻ ý đồ cứu cô, bốn chết, một bỏ trốn, còn giết một, làm bị thương hai võ sĩ của ta. Trạch Mã, cô còn tiếp tục làm thế, vương sẽ nổi giận đấy.”
Trạch Mã dừng tay, quay ngoắt sang:” Tử Cốt Lực Bùi La, bên cạnh A Tát Lan có loại người như ngươi nên mới không thể thành hùng sư trên sa mạc.”
Tử Cố Lực Bùi La thương hại nói:” Đúng là ta đưa chủ ý dùng tài vật cầu hòa với người Khiết Đan, nhưng còn cô là do chính vương viết vào danh sách lễ vật. Bọn ta thân là thuộc hạ, làm gì có gan dám dùng nữ nhân của vương làm lễ vật. Trạch Mã, sửa soạn lại cho xinh đẹp vào, dùng dung mạo của cô khiến người Khiết Đan động lòng, bỏ ý định báo thù, có thế cô mới có thêm sự sủng ái của vương.”
“ Vô sỉ.” Trách Mã hét lớn:
“ Trạch Mã, hãy ra xem chiến lợi phẩm của cô đi, năm người vì cô mà mạo hiểm đấy.”
Cho dù là cực kỳ nổi giận, Trạch Mã vẫn không quên trang điểm một chút, rồi đẹp người ngời xuất hiện trước hiệu bánh canh Thất ca. Tiêm Nha vẫn nằm rạp trên mặt đất, tựa hồ có chút nóng nảy, Bạch Lang Nguyên đã được bỏ xích, đứng thẳng đợi Trạch Mã.
Trên mặt đất có bốn thi thể.
Trạch Mã nhìn liếc qua một cái là đùng đùng nổi giận dẫm lên lưng Bạch Lang Nguyên lên lạc đà, buông rèm xuống, hoàn toàn ngăn cách với những ánh mắt mang theo đủ thử tình cảm nhục dục bên ngoài.
Bốn vị tộc trưởng khi trời chưa sáng đã tới dùng tài vật không nhỏ chuộc thi thể con cháu mình về, tất cả hoàn thành trong lặng lẽ, nhưng khi đi, ánh mắt thêm vài phần thù hận.
Đoàn lạc đà rời khỏi ba trát huyên náo, Trạch Mã không kiếm chuyện nữa, yên tĩnh ở trên lưng lạc đà ngủ một giấc, bổ xung giấc ngủ còn thiếu của mình.
Thực ra khi nhìn thấy bốn cỗ thi thể kia, Trạch Mã không còn giận nữa, bị A Tát Lan bán đứng, điều khiến nàng hoang mang tức giận nhất không phải vì sao A Tát Lan làm thế, mà là mất đi tự tin vào dung mạo của mình.
Dung mạo luôn là vũ khí tối thượng của nàng, nếu nó mất đi tác dụng, Trạch Mã không khác gì rơi vào vực sâu muôn trượng.
Còn trái tim nam nhân, nàng không quan tâm lâu rồi, từ nhiều năm trước khi vừa mới nụ hoa nhỏ thành bông hoa rực rỡ của Đại Tuyết Sơn, nàng đã biết rốt cuộc nam nhân muốn cái gì.
….. ……
Thời gian chờ đợi luôn dày vò người ta nhất.
Huống hồ đây là chuyện liên quan tới sinh tử tồn vong của mấy nghìn người, Thiết Tâm Nguyên trở về Thanh Hương cốc, lòng như lửa đốt, tốn công lắm mới đóng được từ giấy có hai chữ "tĩnh tâm" lên tường, đừng nghĩ tường đất mà dễ đóng đinh, nhất là đinh gỗ, y đập gãy mấy cái đinh đồi mà trên tường chỉ lõm vào cái hố nông.
Ghế dưới chân lung lay, Thiết Tâm Nguyên giật mình, búa trong tay rơi xuống, trúng ngay ngón chân, y hét lên đau đớn ôm chân nhảy tưng tưng.
Mặt đỏ rực còn vặn vẹo, ngón chân đau như lửa đốt, chẳng mấy chốc mồ hôi ướt đẫm áo.
Cơn đau qua đi, trừ cái ngón chân gặp họa ra thì toàn thân thư thái khác thường, nhất là đầu óc trống rỗng làm người ta thích thú.
Vương Nhu Hoa cùng lúc đó bỗng nhiên lỡ tay đâm kim xuyên qua khung thêu trúng đầu ngón trỏ phía dưới, lòng bỗng nhiên hoảng hốt bất an.
Nàng vội vàng ném đồ thêu xuống, vịn cửa nhìn ra ngoài, nàng có linh cảm rất nhạy, nhiều lần vì thế biết nhi tử xảy ra chuyện.
Phía trước là mảnh sân quen thuộc nhưng xa hơn là cảnh núi non xanh biếc, chẳng phải là con đường hoàng thành người qua kẻ lại tấp nập.
“ Mẹ, mẹ.” Nữu Nữu chạy tới ôm lấy chân Vương Nhu Hoa ngước đôi mắt tròn xoe nhìn:” Mẹ làm sao thế?”
“ Không có gì, mẹ nghe nhầm, vừa rồi tưởng hồ ly về.” Vương Nhu Hoa xoa đầu Nữu Nữu cười, thấy tim vẫn đập mạnh, liền nghĩ gần đây mình lo lắng quá nhiều đâm ra sợ bóng sợ gió, hay liên tưởng linh tinh:
Nay sơn cốc đã vô cùng đông đúc, chỉ tiếc rằng sơn cốc lại quá nhỏ, bách tính bình nguyên luôn thích chạy vào sơn cốc, vì ở nơi này không có quan phủ xông vào nhà thu thuế, hay bắt họ đi phục dịch.
Tây bắc cằn cỗi, một hộ gia đình khai khẩn chục mẫu ruộng cũng chưa chắc đủ no, quan phủ lại cứ dựa theo số ruộng thu thuế.
Năm nào thu hoạch không tốt, cả năm vất vả còn chẳng đủ để nộp thuế.
Bách tính biết rằng nếu mình không rời khỏi mảnh đất này thì chỉ có chết đói mà thôi, ở nội địa, không nộp được thuế cùng lắm là đeo gông khắc chữ, còn ở biên cương, không nộp đủ thuế là chặt đầu.
Quan binh thu thuế nói, không có thuế lương thì bọn họ không bảo vệ được bách tính bị người Tây Hạ cướp đi ...
Thế nên rất nhiều bách tính tự mình tới Tây Hạ, thuê đất quý nhân Tây Hạ làm ruộng, vậy mà lại có thể no bụng.
Lý tưởng nhất vẫn là trốn vào rừng sâu, tìm được mảnh đất trong thâm sơn có suối chảy qua để làm ruộng, nếu may mắn không bị quan binh Đại Tống hay người Tây Hạ bắt được sẽ có lương thực nuôi sống cả nhà.
Đương nhiên chuyện tốt không nhiều, nhất là ở vùng Hoành Sơn chinh chiến liên miên này.
Mỗi lần người Tống và Tây Hạ đánh nhau là vùng Hoành Sơn gặp họa đầu tiên, thành trì người Tống ở phía nam, thành trì Tây Hạ ở phía tây, Hoành Sơn bao la ở giữa là chiến trường của họ.