Dấu hiệu cuộc chiến một khi xuất hiện sẽ rất rõ ràng trong mấy ngày tới, chỉ cần nhìn không có thương đội nào ở sa mạc tới là sẽ biết, đó là hoạt động dọn dẹp trước khi quân đội xuất phát để bảo mật, để xem A Tát Lan có dám khai chiến khi Da Luật Kinh vừa mệt mỏi rời sa mạc không?
Lực lượng của Thanh Hương cốc thì vẫn quá nhỏ, khi sư tử và hổ đánh nhau, tốt nhất chồn cáo nên tránh xa.
“ Đại Tuyết Sơn mới là mục đích cuối cùng của chúng ta.”
Đám Thiết Nhất lẫn Mạnh Nguyên Trực đều ngạc nhiên lắm, trước giờ bọn họ làm bao nhiêu việc đều chuẩn bị khống chế Cáp Mật, sao bỗng chốc chuyển sang Đại Tuyết Sơn rồi?
“ Trận chiến này nếu A Tát Lan thất bại, người Khiết Đan nói không chừng sẽ nhân cơ hội truy kích, chiếm lĩnh Hồi Hột, khi đó Cáp Mật sẽ thành một tiểu trấn trong Khiết Đan, chúng ta không thể đụng chạm vào.”
Mạnh Nguyên Trực từ khi hoàn thành kế hoạch ám sát vĩ đại đã lấy lại sự tự tin, cho mình là hùng ưng sa mạc rồi, vỗ ngực nói:” Khó gì, cho ta cái thứ mãnh hỏa kia, đảm bảo đốt sạch lương thảo của người Khiết Đan, ép chúng lần nữa phải lui binh khỏi Cáp Mật.”
Cả đám người quay đầu nhìn Mạnh Nguyên Trực, ánh mắt này hắn gặp rồi, khi mình làm điều gì đó ngốc nghếch, gắt giọng hỏi:” Làm sao?”
Ở đây người thực sự tham gia đại quân tác chiến chỉ có sáu người Thiết Nhất thôi, ngay cả Thiết Tâm Nguyên dù kiến thức cao hơn Mạnh Nguyên Trực cũng là bàn việc binh trên giấy.
Thiết Tam quay sang a a với Thiết Nhất, Thiết Nhị, sau đó khua tay một hồi, Thiết Nhất viết lên chậu cát:” A Tam nói, hai quân tác chiến, nếu có bên thứ ba không rõ tham gia, sẽ dừng ngay, hợp lực diệt bên thứ ba trước. Thiết Nhị nói, đại quân xuất chinh, lương thảo hạch tâm, ngươi sẽ có đi mà không có về.”
Mạnh Nguyên Trực không phục:” Ta có thể đánh lén, lại không phải chưa từng làm.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay:” Uy lực của mãnh hỏa ở sa mạc có hạn lắm, khắp nơi là cát, dập tắt rất nhanh, phải có nhiều người phối hợp cả tấn công quấy rối và phóng hỏa mới thành, chúng ta chưa đủ thực lực.”
“ Được rồi, nghe ngươi nói, bọn ta làm theo là được.” Mạnh Nguyên Trực có chút nản chí:
“ Ta có cách nhưng cần thảo luận với mọi người để xem kế hoạch có sơ hở không, cùng bàn bạc dù sao trí tuệ cá nhân là có hạn.” Thiết Tâm Nguyên uyển chuyển nói:” A Tát Lan là kẻ thấy lợi nhỏ thì liều mạng, làm việc lớn lại rụt rè, dù Tát Già thượng sư bên cạnh khuyến khích, hắn vẫn do dự lắm, chúng ta phải để thực lực hai bên tương đối cân bằng thì hắn mới dám tử chiến với người Khiết Đan.”
Mạnh Nguyên Trực lắc đầu ngay:” Không được, không được, ngươi tuyệt đối không thể để thiên phạt và mãnh hỏa rơi vào tay A Tát Lan, nếu không hậu họa khó lường, dù là người Khiết Đan và Hồi Hột có không đánh nhau nữa cũng được, quyết không giao cho chúng.”
Đám Thiết Nhất đồng loạt gật đầu.
Lão Mạnh nhạy bén hơn nhiều rồi, Thiết Tâm Nguyên mỉm cười:” Ta sẽ không giao thiên phạt cho bất kỳ ai, còn mãnh hỏa không có vấn đề, chúng ta chỉ cho hắn thứ có sẵn, không đưa bí phương, dù A Tát Lan cũng chỉ có bao nhiêu dùng bấy nhiêu, không thể sản xuất.”
“ Lão Mạnh, chúng ta không có thời gian nữa, bí mật Thanh Hương cốc không thể giữ được lâu, nay sơn cốc ngày càng đông người, chuyện để lộ ra là sớm muộn mà thôi, những thợ săn mấy ngày qua đã giết hơn mười kẻ đến quá gần sơn cốc rồi.”
“ Một khi A Tát Lan và người Khiết Đan biết ở đây có mảnh đất màu mỡ như vậy, bọn chúng sẽ xông tới như sói đói, cướp hết mọi thứ ở nơi này.”
“ Chỉ có làm chúng không còn lực lượng đánh chúng ta nữa thì mới an toàn, ta tốn bao tâm cơ tính toán là vì tranh thủ thời gian cho tất cả chúng ta. Hai năm, chỉ cần hai năm thôi, khi toàn bộ huynh đệ ta tới đủ, khi lương thực chúng ta đầy hang sói, chiến mã tự sinh sôi nảy nở lúc đó chúng ta mở rộng ra ngoài chứ không phải chỉ giữ một mảnh Cáp Mật nho nhỏ làm thổ hoàng đế.”
Thiết Tâm Nguyên vỗ bàn:” Lão Mạnh, lúc đó huynh sẽ được thỏa nguyện, chỉ huy đại quân quyết chiến sa trường. Thiết Nhất, Thiết Nhị, Thiết Tam, Thiết Tứ, Thiết Ngũ, Thiết Luc hãy cho người đời thấy, hào quang của Mã Mộc Lưu Khắc không dễ bị tước đoạt.”
“ Thành cũng được, bại cũng được, chúng ta hãy thống khoái sống một lần đi.”
Mạnh Nguyên Trực bị bộ dạng hung hăng của Thiết Tâm Nguyên làm bất ngờ, giờ hắn hiểu văn nhân điên cuồng lên không thua gì võ nhân.
Võ công của mình lợi hại bao nhiêu thì dã tâm lớn bây nhiêu, còn người ta đầu óc suy nghĩ bao xa, dã tâm cũng xa bấy nhiêu.
Hôm nay hai cánh cửa lớn của tiền môn Thanh Hương cốc mở rộng.
Một đoàn người chừng gần ba trăm người, tuyệt đại đa số là nam nhân, đầu tóc bù xù cáu bẩn, toàn thân từ áo tới dày đều làm da thú xám xám nâu nâu chẳng nhận ra thứ gì, hai mắt lấm lét được một đoàn võ sĩ đưa vào cốc.
Bọn họ là những dã nhân sống ở khu vực năm mươi dặm quanh Thanh Hương cốc, là những người hoặc bộ lạc nhỏ trước kia có qua lại với Thanh Hương cốc, chỉ cần những người này tới đây rồi nếu không bị tìm ra, bí mật sẽ được bảo vệ tuyệt đối.
Trước kia Thiết Tâm Nguyên đã hiệu triệu bọn họ, một số đã nghe theo, một số kiên quyết ở lại, lần này y hạ lệnh cho Thiết Tam Bách mang theo thức ăn tới khuyến khích, bất kỳ ai không chịu tới, sẽ giết để trừ hậu họa, an nguy của bao người khiến y không thể không tàn nhẫn.
“ Không cần sợ, ở đây không ai cướp lương thực của ngươi, Lạp Hách Mạn, ta nói lần nữa, tộc trưởng không thèm lấy hai tấm da sói bẩn thỉu của ngươi đâu.” Một võ sĩ trẻ khinh bỉ quát lên với hàng xóm ngày xưa của mình:
Lạp Hách Mạn cao gầy, mặt dài xương xẩu, gò má hóp lại, mũi khoằm khoằm, môi mỏng, khoảng cách hai mắt rất lớn, cực kỳ xấu xí nhưng hai mắt sắc lạnh linh hoạt, lúc nào như con thú đang cảnh giác, tuổi chừng hai bảy hai tám nhưng già hơn tuổi thật nhiều, hắn cúi đầu không nói, nhìn thấy người quen trước kia quần chẳng có mà mặc, giờ thì giáp đầy người, thế là càng ôm da sói chặt hơn.
Một kẻ đói khổ bỗng nhiên thành giàu có chỉ có một nguyên nhân.
Cướp của người khác!
Hắn không tin những lời Tạp Sắt Nhĩ nói ở sa mạc, không tin lời nào, cái gì mà ai cũng có cái ăn, cái gì mà không cần hiến lễ cho tộc trưởng cũng có thể gia nhập, tộc trưởng lại còn phân nhà để ở, rồi nếu có công lao còn có lão bà.
Hắn không tin, tộc trưởng tham lam, săn được con sói cho mình cái xương là may rồi.
Chẳng qua là thấy một tên trước kia đánh không nổi mình, đi săn không bằng mình như Tạp Sắt Nhĩ mà giờ có giáp da bọc sắt, còn cả cung và đao như thế, hắn cho rằng tộc này chắc chắn cường đại lắm.
Hắn không mơ ước tới thiên đường, hắn sẵn sàng liều mạng kiếm miếng ăn, nhìn thấy võ sĩ nơi này có vẻ giàu có, không ai thèm nhìn da sói trên người mình, hắn sợ lễ vật này hiến lên tộc trưởng là không đủ.
(*) Hôm nay dừng ở đây nhé.