Cáp Tang phi thân húc bay một võ sĩ Hồi Hột định chém Bình Thố, võ sĩ đó đá thẳng vào mặt hắn, một cái răng bay vèo đi, Cáp Tăng vẫn nhịn đau chém đứt chân võ sĩ.
Cuộc chiến nổ ra trong thời gian ngắn nhưng cực kỳ khốc liệt, dũng sĩ Thanh Đường chiến đấu liều lĩnh khiến người Hồi Hột chùn chân, nên ưu thế số lượng không giúp được gì. Đám lạc đà không bỏ chạy mà tụ tập lại, nằm xuống một cái rãnh cát thong thả ợ cỏ nhai vội vàng ra nhai lại, sau đó hứng thú nhìn cuộc chiến tàn khốc phía trước.
Dũng sĩ Thanh Đường dũng mãnh, có tổ chức, lại thêm yếu tốt bất ngờ, chẳng mấy chốc khiến người Hồi Hột mới là phe thiểu số.
Khi Tử Cốt Lực Bùi La được hai võ sĩ hộ vệ kéo chạy đi, số võ sĩ còn lại tất nhiên bỏ chạy, Cáp Tang chẳng truy sát, mục tiêu là đội lạc đà, ai thèm quan tâm lũ hèn nhát vô dụng.
Đao chém xuống một phát, vàng trong rương chày ào ào đầy đất, hắn mừng rỡ cầm lấy một thỏi quay sang ăn mừng với huynh đệ, nhưng thấy người chết người bị thương, số còn đứng được chưa tới hai mươi, đau lòng khóc rống lên.
Bình Thố gian nan tới bên Cáp Tang an ủi:” Có thứ này, chúng ta sẽ đổi được rất nhiều hương liệu, cái chết của đám Tang Đạt rất đáng.”
Cáp Tang gật đầu, nhất thời không nín khóc được, lúc đi còn tự tin vỗ cực đảm bảo với đại tướng quân, không ngờ bị người ta lừa gần hết tiền, lại phải chiến đấu mất bao nhiêu huynh đệ.
“ Cáp Tang, ta sẽ mang những thứ này đi tìm người kia đổi hương liệu, ngươi và Ba Luân không cần theo, nếu ta thành công sẽ hộp hợp với các ngươi, nếu ta thất bại, người về dẫn huynh đệ tới báo thù cho ta.”
“ Nữ nhân trên lạc đà trắng làm sao đây? Giết à?” Cáp Tang quay đầu nhìn hai nữ nhân trên lưng lạc đà đẹp đẽ:
“ Không giết được, họ là người Đại Tuyết Sơn đấy, vừa rồi có kẻ đào thoát, chúng ta mà giết là phiền. Đại tướng quân không quan tâm chúng ta giết bao nhiêu người Hồi Hột, nhưng tùy tiện giết người đồng tộc thì không tha cho chúng ta đâu.”
Bình Thố thấy hai mắt Cáp Tang đỏ ngầu, sợ hắn không nghe mình, bắn một mũi tên vào mông lạc đà trắng, nó kêu lên đau đớn rồi chạy mất.
Cáp Tang thấy không đuổi được, hậm hức đấm đất, ngồi xuống xử lý vết thương.
Thiết Tam lạnh lùng nhìn lạc đà trắng mang Trạch Mã và thị nữ chạy vào sâu trong sa mạc, hắn chẳng thèm để ý, trong kế hoạch của Thiết Tâm Nguyên chưa từng có điều gì liên quan tới nữ nhân này, bất kể ả sống hay chết đều không ảnh hưởng.
Trước khi đám Cáp Tang kịp nhận ra, Thiết Tam đã lặng lẽ dẫn người ẩn vào bóng đêm đen kịt.
Chỉ cần tốc độ mình đủ nhanh sẽ vẫn giải quyết được Tử Cốt Lực Bùi La, còn những kẻ khác cần sống về báo tin cho A Tát Lan.
Khi Bình Thố xua đội lạc đà ra khỏi sa mạc, liền thấy Thiết Tâm Nguyên mặc trường bào xanh nhạt đứng bìa rừng hồ dương chờ đợi.
Bị ánh mặt trời tháng bảy cùng thương tích hành hạ cho không khác gì ma quỷ, Bình Thố không có tâm trạng nhiều lời:” Hương liệu bọn ta cần đâu?”
Thiết Tâm Nguyên chỉ đống hương liệu chất cao như núi trong rừng:” Thanh Đường các ngươi không sản xuất hương liệu, buôn bán thế này không phải kế lâu dài.”
Bình Thố ngồi trên cát, đặt đao lên đầu gối:” Đó là chuyện của người Thanh Đường ta, chỉ cần lấy hàng hóa này đi, đưa cho ta hương liệu, coi như giao dịch của chúng ta hoàn thành.”
Thiết Tâm Nguyên chỉ đám người Thiết Tam xuất hiện sau lưng Bình Thố như bóng ma:” Nếu chỉ muốn cướp của người Hồi Hột thì bọn ta thừa sức làm được, sở dĩ cho các ngươi cơ hội tốt này là vì bằng hữu ta đang ở Thanh Đường, ta muốn thông qua chuyện này tỏ thiện chí của mình, cùng Thanh Đường làm ăn lâu dài.”
Bình Thủy nuốt nước bọt nhìn hơn trăm võ sĩ mặc trang phục hành tẩu sa mạc, quấn khăn kín mít chỉ lộ ra hai cái mắt dữ dội:” Ngươi muốn làm ăn gì, mua trâu bò của cọn ta sao? Bán trâu bò thảo nguyên cho người hoang mạc, đúng là trò cười.”
Thiết Tâm Nguyên đưa cho Bình Thố túi nước da dê:” Chuyến này ngươi về chuyển lời với đại tướng quân của các ngươi, ta muốn làm ăn lâu dài, dùng hương liệu của ta đổi lấy trâu bò và muối của các ngươi.”
“ Nếu như đại tướng quân của các ngươi đồng ý thì phái một thương đội tới, hương liệu và vật tư khác các ngươi cần, ta có thể cho người đi kiếm giúp, các ngươi không cần đi sâu vào Tây Vực nữa.”
Bình Thố là kẻ khôn ngoan nhất trong đội ngũ dũng sĩ Thanh Đường, trải qua phen va vấp, tính cảnh giác cao hơn nhiều:” Tại sao cần các ngươi, giống như ngươi nói trước kia, dũng sĩ Thanh Đường cần gì có thể tự lấy.”
Thiết Tâm Nguyên lúc lắc ngón tay trỏ:” Cướp bóc không thể nuôi được cả một đại tộc, nếu không các ngươi nhiều dũng sĩ như vậy sao vẫn sống khó khăn, chuyện này ngươi không hiểu được, chỉ cần chuyển lời cho đại tướng quân các ngươi, nên biết rằng ta có thiện chí.”
Bình Thổ uống hết nước, quệt mồm nói:” Người có thiện ý với Thanh Đường là đều muốn lợi ích từ Thanh Đường, chuyện này bọn ta quen rồi, rốt cuộc ngươi muốn gì?”
Câu này đúng là đúc kết trí tuệ, dù kẻ ngốc bị lừa suốt cũng khôn ra, Thiết Tâm Nguyên giải thích:” Ta muốn kiếm ít người biết trồng trọt từ nước Tống, các ngươi cũng biết, nếu đi qua Tây Hạ là chuyện không thể, nên ta muốn mượn đường ...”
Bình Thố nói dứt khoát:” Ta không định đoạt được.”
Thiết Tâm Nguyên gãi đầu, tên này một lần bị rắn cắn xem ra mười năm sợ dây thừng mất:” Ta chỉ cần ngươi chuyển lời cho đại tướng quân ngươi, nếu thỏa mãn yêu cầu của ta, ta thỏa mãn yêu cầu của hắn.”
“ Được rồi, giờ đưa hương liệu đây ...”
Thiết Tâm Nguyên không hiểu, đám người này có vàng với bạc rồi, lại cứ nhất quyết muốn đổi thành hương liệu làm gì?
Hỏi Bình Thố mới hiểu, thì ra là yêu cầu của người Tống, thịt khô của Thanh Đường phải ướp hương liệu thì người Tống mới mua, nếu không thì không cần.
Rõ ràng là làm khó người ta, đám thương cổ đó chỉ muốn lợi nhuận cao hơn mà thôi, nhưng Thiết Tâm Nguyên không rỗi hơi đi vạch trần thủ đoạn làm ăn của người khác, y chẳng được lợi gì, chả dại gì nhiệt tình khiến người Thanh Đường nghi ngờ.
Thiết Tâm Nguyên dựa theo giá thị trường cung cấp đủ số lượng hương liệu, còn ghi chú rõ ràng công dụng của các loại hương liệu.
Bình Thố xách đao đứng bên, mỗi túi hương liệu đều đòi mở ra kiểm tra kỹ càng, nhưng mà hành vi chó xem trăng này bị nữ chưởng quầy Vu Điền phát hiện ra ngay, lén lút nói với Thiết Tâm Nguyên, nếu cần có thể lừa cho đám ngốc này không còn tới cái quần mà về nhà.
Thiết Tâm Nguyên nghiêm khắc từ thối, nếu muốn lừa gạt người Thanh Đường thì y không làm nhiều việc như thế.
Số hương liệu kỳ quái mà đám Bình Thố đưa tới bị nữ chưởng quầy cho mồi lửa đốt sạch, theo lời bà ta thì số hương liệu này đến muỗi cũng chẳng đuổi được, hoàn toàn vô tích sự.