Thám báo rốt cuộc tìm ra manh mối rồi, địch vào Thiên Sơn, không biết có phải cái bẫy không, vì không ai dẫn kỵ binh vào núi.
Kỵ binh quanh năm chiến đấu trên lưng ngựa, nếu dựa vào hai cái chân bị vòng kiềng di chuyển trên núi đồi khác gì tự tìm cái chết.
Bạt Tất Mật xác định thám báo không sai, suy luận:” Vương, nếu quân đội men theo Thiên Sơn đi về phía tây sẽ tới Hỏa Châu của Thổ Lỗ Phồn.”
A Tát Lan nhướng mày:” Ô Giới muốn chết sao?”
“ Vương tử Ô Giới dám làm thế chứng tỏ không bận tâm khả hãn thích ngài, thuộc hạ cho rằng vương tử Ô Giới mưu phản nay mai thôi, vương không nên ở đây nữa, chẳng may có chuyện gì không phản ứng kịp.”
Trạch Mã cười thầm khinh bỉ, đám người Hồi Hột này cũng không hay ho gì.
A Tát Lan tàn bạo, tự đại mang dã tâm không tương xứng với trí tuệ, chỉ vài câu của Bạt Tất Mật đã phủi sạch trách nhiệm ông ta quản quân không nghiêm. Ô Giới mà dám giết người của A Tát Lan à, dựa vào đám thần binh không có vũ khí của Ma Ni giáo sao?
Nghĩ đã thấy thương tâm, thân là đóa tuyết liên đẹp nhất Thiên Sơn lại phải nương nhờ vào tên mãng phu vô tri chỉ biết ức hiếp mã tặc khoe khoang võ lực, nhưng nàng còn cách nào đâu.
Trong đống thi thể có một tấm vải màu đen, đó là khăn che mặt, nhưng dù thương đội hay quân đội qua sa mạc đều dùng màu xám che mặt tránh cát bụi, không ai dùng màu đen, đó là màu của ma quỷ.
Hôm qua, cái tên che mặt đó cưỡi lên người mình xé váy áo ...
Gió đêm đã quét qua hoang mạc, cát sỏi lăn tròn, Trạch Mã lấy một chiếc áo choàng dày khoác lên vai A Tác Lan, ôn nhu nói:” Chàng phải bảo trọng thân thể, chàng là vương thì ta mới thành vương phi, chàng thành khả hãn, ta mới thành được khả đôn. Chàng là toàn bộ hi vọng của ta và của Đại Tuyết sơn.”
A Tát Lan cười dài, vỗ ngực hai cái:” Yên tâm, nàng sẽ thành khả đôn của ta.”
Rời khỏi đống thi thể kia, Trạch Mã nhẹ cả người, cùng A Tát Lan về lều, nghe hắn cùng Bạt Tất Mật và đám tướng lĩnh thương lượng phải đối phó với tên đệ đệ đáng thương ra sao.
Bọn chúng nói rất lớn, thi thoảng có kẻ hung hăng muốn băm vằm xé xác Ô Giới làm thức ăn.
Nhưng có tác dụng gì.
Trạch Mã đã nghe những lời như vậy vô số lần rồi, hùng tâm tráng trí mà sáu ca ca vô dụng của nàng nói ra còn hay hơn nhiều.
Còn con hồ ly kia chẳng nói gì, nhưng âm thầm giết hai nghìn người của A Tát Lan lại còn trốn thoát mà chẳng gặp phiền toái, đến thân thể khiến A Tát Lan quên cả tổ tông này cũng chẳng có chút sức hấp dẫn nào với y.
Tên đó cho dù xé quần áo của mình, xoa nắn ngực mình, hai mắt vẫn tỉnh táo.
Ban đêm trên sa mạc hơi lạnh thấu tận xương, Trạch Mã dấu thân thể nóng bỏng của mình trong đống lông thú dày, nhìn bầu trời sao, không cam lòng lẩm bẩm:” Hừm, tên đó chẳng qua còn chưa biết chỗ tốt của ta thôi.”
….
Phạm vi Thanh Hương cốc rất lớn, đời sau nơi này phát triển thành một thành thị nhỏ.
Men theo sơn cốc đi sâu vào bên trong bốn chục dặm sẽ gặp một vách đá dựng đứng chắn ngang đường đi, nếu đi về bên trái, qua bãi loạn thạch hình thành sau khi băng tan sẽ tới hang sói cực lớn.
Hang sói vô cùng náo nhiệt, Thiết Nhị suất lĩnh đội thi công nô lệ, ngày đêm sửa sang nơi này thành kho dự trữ lương thực cho Thanh Hương cốc, đồng thời làm nơi lánh nạn cho phụ nữ trẻ nhỏ trong hang khi có chiến sự.
Một nơi lánh nạn thì không thể chỉ có một lối ra, theo nguyên tắc thỏ khôn đào ba hang của Thiết Tâm Nguyên, y muốn ba đường thoát hiểm.
Lối thoát thứ nhất được nô lệ ngày đêm thi công đã hoàn thành, không ngờ đám người chỉ dùng công cụ thô sơ và sức người đục thông lưng núi, nối với sơn cốc phía sau.
Sơn cốc này có địa thế cao hơn Thanh Hương cốc rất nhiều.
Hệ sinh thái ở Thiên Sơn rất thú vị, chỉ cần chênh nhau mười mấy mét là khác hẳn, xung quanh Thanh Hương cốc là cây bụi um tùm, thấp hơn một chút là thông tuyết cao lớn, còn xuống chân núi là thế giới của rừng hồ dương.
Sơn cốc phía sau hang sói chỉ vừa mới mọc cỏ cao hai tấc, rất dày, trải khắp sơn cốc như thảm, thợ săn dã nhân nếm rồi, không có mấy cỏ độc, rất thích hợp để làm mục trường.
Thanh Hương cốc gần đây không an toàn, linh dương trong chuồng thi thoảng bị mất vài con, cả trẻ chăn gia súc cũng bị sói tha mất.
Địa vị bị uy hiếp, Thiết Tam Bách gần như ngày đêm không nghỉ săn sùng con sói mẹ, sói mẹ trúng một tên còn họ mất thâm mười mấy con linh dương.
Không chịu nổi quấy nhiễu, Thiết Nhất dẫn hết linh dương vào sơn cốc khép kín sau hang sói, thế là đêm nào cũng nghe thấy tiếng hú thê lương của sói mẹ.
Khi Thiết Tâm Nguyên về tới Thanh Hương cốc là nửa đêm, ánh trăng khuyết chiếu ánh sáng trắng nhợt khắp mặt đất, cửa sau sơn cốc lặng lẽ mở ra, đại đội chiến mã và lạc đà lặng lẽ đi tới hang sói, qua con đường thấp mới đục, tới sơn cốc.
Các chiến sĩ trở về nơi cư trú, thời gian qua đi đâu, làm gì, không ai được phép tiết lộ, dù là gia quyến hỏi, cũng chỉ trả lời là theo thương đội đi xa.
Lệnh phong khẩu của Thiết Tam không ai dám trái, nếu không cuộc sống tốt đẹp đang có thành mây khói.
Thiết Tâm Nguyên và hai vị thượng sư đứng dưới ánh trăng trò chuyện.
“ Hai vị thấy rồi, Thanh Hương cốc bên trong không thiếu khốn khó, bên ngoài cũng đủ mối lo, hai vị còn muốn kiến tạo chùa miếu ở đây không?”
Tát Già đi tới bên ruộng lúa mạch, cúi xuống sờ mạ đã cao nửa thước:” Ta sẽ mời mấy vị sư đệ tới đây, cái chùa ban đầu định xây có vẻ hơi nhỏ rồi.”
Thiết Tâm Nguyên cười lớn:” Vì số lúa mạch này sao?”
Nhân Bảo ít nói cũng lên tiếng:” Chính vì số lúa mạch này, nếu lãnh địa của thủ lĩnh chỉ có bò dê và bảo tàng, bọn ta sẽ không có quyết tâm ấy, nhưng giờ yên tâm rồi.”
Hai vị thượng sư này quả nhiên trí tuệ, bò dê thì có thể đi khắp nơi, nhưng lúa mạch đã trồng thì phải ở lại mới có thú hoạch, Thiết Tâm Nguyên giang rộng tay như muốn ôm lấy toàn bộ ruộng lúa trong lòng:” Nơi này được thiên nhiên ưu đãi, đất đai màu mỡ, là nơi trồng cấy tốt, đất đai khai khẩn ngày một nhiều, người tới đây cũng sẽ ngày một đông.”
Điều y không nói là tín đồ đổ tới tây không ngớt, hai đằng hợp lại nơi này sẽ chẳng mấy chốc thành một tòa thành thị, quan trọng hơn y cần người chống lại Mục Tân, lúc đó không cần y ra tay, hai vị thượng sư sẽ đứng lên bảo vệ tín đồ của mình.