Tát Già chỉ nghe những lời đó của Vân Sơ là biết mình tới đúng nơi, tìm đúng người rồi, chắp tay nói:” Hùng tâm của thủ lĩnh chỉ e không chỉ có thế, dưới chân ngài là Cáp Mật hà, bên cạnh sông có bình nguyên bao la để khai khẩn, đó là cái gốc lập quốc.”
Thiết Tâm Nguyên xua tay, y gặp đủ va vấp rồi, không bị những lời này làm mờ mắt:” Viễn cảnh nhìn thì tươi đẹp, nhưng hiện thực khó khăn trùng trùng, bốn xung quanh ta kẻ địch bủa vây, chưa nói người Khiết Đan sẽ không bao giờ bỏ mảnh đất này.”
“ Cáp Mật trong tay người Khiết Đan trăm năm, nhưng bọn họ ngoài thu thuế thì chẳng làm gì, lãng phí một mảnh sơn hà bao la. Nay thủ lĩnh đã chiếm Thanh Hương cốc, nếu không có dã tâm khuếch trương, cuối cùng một khi người Khiết Đan quay lại, tất cả những gì thủ lĩnh làm đều để người ta hưởng lợi.”
Thiết Tâm Nguyên sớm có kế hoạch với Cáp Mật, chẳng qua không tùy tiện nói ra được, kiến thức của hai vị thượng sư khiến y khâm phục nhưng bọn họ nói tiếng Tống lưu loát còn làm y bất ngờ hơn.
Nhìn kỹ hai vị thượng sư này, tuy đen như than, nhưng khóe mắt chỉ có nếp nhăn rất mờ, da vẫn còn sức đàn hồi, tuổi ước chừng bốn mươi.
“ Hai vị từng tới Đại Tống sao?”
Tát Giả mỉm cười:” Theo gia sư sống nhờ ở Thục quận hai mươi sáu năm.”
Hai mươi sáu năm thì khác gì người Tống nữa, còn sống ở đó lâu hơn mình, chẳng trách hai lão này làm chuyện được voi đòi tiên thuần thục thế, làm Thiết Tâm Nguyên cứ có cảm giác quen quen.
“ Gia sư tám năm trước viên tịch ở Tùng Lâm Đại Từ tự Thục quận, muốn hai ta về Thổ Phồn hoằng pháp, nhưng không có chùa nào muốn tiếp nhận, vì thế chúng ta hành tẩu hoang nguyên, mang ánh sáng của Phật gia tới nơi này, đã được bảy năm.”
Thiết Tâm Nguyên thương hại nhìn hai vị thượng sư, lão sư phụ già ở Tùng Lâm Đại Từ Tự ngôi chùa hàng đầu Đại Tống hưởng phúc, chết đi trong sung sướng, đem nhiệm vụ gian khổ nhất cho hai đệ tử.
Đại Từ Tự nằm ở Thành Đô, xây thời Ngụy Tấn, hưng thịnh vào Đường, lịch sử lâu dài, cao tăng lớp lớp, được xưng là chấn đàn đệ nhất tùng lâm, Huyền Trang chính thức xuống tóc ở nơi đó.
Thành Đô qua hai đời Chân Tông, Triệu Trinh không có tiếng binh đao, là thông đô đại ấp chỉ kém Đông Kinh Biện Lương.
“ Tám năm trước huynh đệ ta hùng tâm vạn trượng muốn hoằng dương đại pháp, nào ngờ vẻn vẹn bảy năm đã như qua một kiếp khác.” Tát Già xòe bàn tay như chân gà của mình ra:” Vì thế thủ lĩnh yên tâm, Bổn giáo không mắc lại sai lầm cũ lần nữa.”
Thiết Tâm Nguyên nhìn trúng không phải là hai sáu năm bọn họ học tập kinh Phật ở phúc địa phật môn, mà là vì bảy năm khổ hạnh chứng kiến tang thương nhân thế đó.
Đó là nghiệm quý bâu dùng cả đời, y đã trải qua, y biết.
Mạnh Nguyên Trực cũng đang trải qua con đường như vậy, hai tay hắn đang run rẩy, thiết thương gian nan rút khỏi lồng ngực một tên võ sĩ Hồi Hột.
Hai ngày ba đêm đi đường vô cùng gian nan, hắn không biết rằng mình đã phải chiến đấu bao nhiêu lần, đám võ sĩ Hồi Hột như những cơn sóng ập tới hết đợt này tới đợt khác.
Chiến mã đã đổi không dưới năm con, đùi hãn huyết mã bị thương, phải nghỉ vài ba tháng.
Chống trường thương đứng giữa đống thi thể, chiến mã vừa thay bị một chùy đập cho tai lún cả vào đầu, ngã dưới chân hắn, co giật liên tục. Cho tay vào lòng, chỉ còn một đoạn sâm nhỏ, bỏ vào miệng nhai vài cái, nuốt luôn.
Từ hôm qua hắn phải dựa vào nhân sâm lấy tinh thần chiến đấu, đáng tiếc thể lực vẫn giảm liên tục, nhìn đường xa tít tắp. Mạnh Nguyên Trực chửi bới trong lòng, thằng vương bát đản nói có viện quân mà không thấy đâu.
Đám người Hồi Hột này, ai thù oán gì với chúng lại điên cuồng như thế?
Úy Trì Lôi thiếu một cánh tay râu tóc tán loạn, chống cửu hoàn đào quỳ trên mặt đất, thi thể mười mấy phụ nhân chắn trước đội xe, bọn họ đều chiến tử chứ không lui một bước.
Sơn đạo có tiếng chuông lạc đà leng keng, địch lại tới rồi, Mạnh Nguyên Trực cố gắng đứng thẳng lên nhìn phía trước, cảnh vật mơ hồ, có lẽ mình phải bỏ mạng ở đây mất.
Vết thương toàn thân đau đớn không kích thích hắn tỉnh táo lại được nữa, lại còn khiến hắn mơ màng muốn ngủ.
Dùng hết sức lực cuối gầm lên bằng tiếng Hồi Hột:” Mạnh Nguyên Trực ở đây, kẻ nào dám tới nạp mạng?”
“ A, đúng là Mạnh Nguyên Trực rồi, nhanh, nhanh lên …”
Phía đối diện có giọng nói quen thuộc, quen lắm, là tiếng Ba Tư, âm điệu cổ quái, đầu óc sớm hỗn độn, Mạnh Nguyên Trực thả lỏng, lẩm bẩm:” Tiếp theo giao cho ngươi.”
Rồi buông tay gục xuống, chớp mắt ngáy khò khò.
Khi mở mắt ra hắn liền nhìn thấy cái gương mặt tuấn tú cực kỳ đáng ghét của Thiết Tâm Nguyên đang đọc sạch bên cạnh, bộ dạng thong dong nhà nhã ấy làm Mạnh Nguyên Trực tức sôi gan, chẳng cần suy nghĩ gì đã vung tay đấm luôn.
Bốp! Đấm trúng rồi, nhưng lại thấy một khuôn mặt đẽ gần như vô cảm, mái tóc dài màu vàng xõa bên vai, là tên Thiết Nhất lúc nào cũng kè kè bên cạnh y như cái bóng. Mạnh Nguyên Trực hậm hực thu tay lại quay sang quát Cạc Cạc lấp ló ngoài cửa không dám vào:” Cho lão tử một thùng cơm, mười cân thịt.”
Cạc Cạc chạy đi như làn khói.
Thiết Tâm Nguyên đúng là cực kỳ đáng ghét, vắt chân ngồi đó ngắm trời ngắm đất, đến khi Mạnh Nguyên Trực ăn hùng hục như ma đói mới lên tiếng:” Ngươi ngủ ba ngày ba đêm rồi, giờ ăn thịt không tốt.”
Mạnh Nguyên Trực mặc kệ y, thứ thư sinh yếu ớt làm sao so sánh được với lão tử.
“ Nghe chiến tích của lão ca rồi, khá lắm.”
“ Lão tử suýt nữa bỏ mạng.” Mạnh Nguyên Trực ngứa răng vô cùng:” Còn ngươi ở nhà làm gì rồi? Đứng nói chỉ biết ăn với nằm.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả, chỉ một bộ khải giáp trong phòng:” Bốn trăm mãnh sĩ canh ba xuất chiến, canh bốn khải hoàn, hai nghìn thiết kỵ Hồi Hột tan tành mây khói.”
“ Chẳng trách đám người Hồi Hột lại lên cơn như thế, té ra là việc tốt ngươi làm.” Mạnh Nguyên Trực hừ một tiếng, ném cho Thiết Tâm Nguyên vò rượu, nhìn y hự một tiếng nhăn nhó đón lấy mới phát tiết được chút bực tức ngửa cổ tu ừng ực.
Thiết Tâm Nguyên chỉ uống một ngụm nhỏ:” Thái độ này của lão ca không tốt, nếu chỉ có hai chúng ta thôi, ta cũng không chấp, nhưng nếu có mặt người ngoài là không được, lão tử là thủ lĩnh ở đây, phải có phép tắc trên dưới, từ khi huynh muốn tranh vị trí lão đại của ta.”