“ Tuyệt đại đa số cường đạo sa mạc đều nghe lệnh của Nhất Phiến Vân, nghe nói có ba vạn lang sói sẵn sàng đợi lệnh.”
Tát Già nhắc tới Nhất Phiến Vân mặt vô cùng nặng nề, ngay cả với A Tát Lan hay người Khiết Đan cũng không khiến ông lo như vậy, lần nữa nhắc nhở:” Thủ lĩnh, ban đầu bần tăng còn nghĩ ngài là người Nhất Phiến Vân, sau này mới biết không phải. Chỉ là Thiết tộc cướp bóc thương đạo mà không báo danh dâng lễ với Nhất Phiến Vân, với chúng mà nói đó là hành vi không giữ quy củ, thủ lĩnh phải hết sức đề phòng, Nhất Phiến Vân vô cùng xảo quyệt tàn nhẫn, thủ đoạn đối phó với kẻ địch luôn là giết sạch không chừa cả bò dê.
Thiết Tâm Nguyên trầm mặc, giờ nhớ lại lần cùng Hứa Đông Thăng chiến đấu với mã tặc ở núi sa thạch, y đã bất ngờ vì đám cường đạo đó vốn do nhiều nhóm mã tặc tụ tập lại vậy mà rất có tổ chức, có nghĩa là y đã chạm trán với thuộc hạ của Nhất Phiến Vân mà không hay biết.
Tây Vực đúng là quá loạn.
Dù sao cũng ứng phó với nguy cơ trước mắt đã, tất nhiên Thiết Tâm Nguyên sẽ không ở lại trong hang động tối om này cùng Tát Già, y như con chuột bò qua bò lại giữa lối đi nhỏ chằng chịt, nơi này có đường thông tới cửa hiệu.
Ở tầng hai của cửa hiệu có ngăn kín, bố trí cực kỳ thoải mái, thậm chí còn có một bình rượu nho không tệ, trên tường đặt nhiều những cái bát đồng, ghé tai vào có thể nghe được âm thanh tương ứng từng gian phòng, khá rõ ràng.
Một trong những mục đích chính của việc làm hiệu bánh canh Thất ca chính là để nghe ngóng tin tức.
Trạch Mã đang nổi giận ở trong phòng, roi quất chan chát lên người một thị nữ, y nghe được cả tiếng rên rỉ của thị nữ đó, từ lần trước bị thị nữ đẩy khỏi lạc đà trắng bỏ trốn, nữ nhân này căm ghét tất cả thị nữ, chỉ cần có chút lỗi lầm nhỏ là ngược đãi không thương tiếc.
A Tát Lan đang ở trong phòng thương lượng bới Bạt Tất Mật xử lý một người tên Địch Ly Phát, hắn muốn tìm Địch Ly Phát nói chuyện lần nữa, theo lời của hắn là trả công cho Địch Ly Phát cả đời vất vả bảo vệ Hồi Hột.
Bạt Tất Mật cực kỳ phản đối chủ ý này, nhưng A Tát Lan vẫn làm theo ý mình.
Thiết Tâm Nguyên thở dài, A Tát Lan hẳn có thiếu xót về mặt tính cách, người thân tín bên cạnh nên cho thêm cơ hội, còn người như Địch Ly Phát, nếu không thuần phục được thì phải giết ngay mới đúng.
Bạt Tất Mất ngồi chán nản trong phòng một lúc, đột nhiên đứng dậy, đứng lên nói:” Vương không làm thì ta làm.”
Nói xong đẩy cửa bước ra.
Vừa rồi Thiết Tâm Nguyên không ở cửa hiệu nên không rõ, nhưng không khó đoán ra, người tên Địch Ly Phát có vẻ phản đối cuộc chiến này, y đã làm tới mức này không thể để chuyện sắp thành còn hỏng, tính toán nếu Bạt Tất Mật không giết được người này, sẽ gọi Lạp Hách Mạn tới dùng kỹ thuật không thua gì xạ điêu thủ của hắn xử lý phiền toái này.
Đợi một lúc thấy có tiếng huyên náo ở đại sảnh, Thiết Tâm Nguyên dịch chuyển thảm trên sàn, có cái lỗ nhỏ xuất hiện, cái lỗ này ở đáy đế đèn, rất khó có thể chú ý tới.
Lúc này A Tát Lan đang kể chuyện thời thiếu niên với Địch Ly Phát, giọng bùi ngùi cảm xúc, thì ra vị lão tướng này từng dạy kiếm thuật cho A Tát Lan, nên có tình cảm.
Bạt Tất Mật ân cần mới Địch Ly Phát và Diệp Hộ ăn uống, nhưng Địch Ly Phát từ khi vào đây không ăn không uống, dù là dê nướng béo thơm cũng không đụng một miếng.
“ Địch Ly Phát thúc thúc, người Khiết Đan sắp đánh tới rồi, chúng ta phải đồng tâm hiệp lực, cuộc chiến này với Hồi Hột mà nói là một nguy cơ, đồng thời cũng là cơ hội. Người Khiết Đan chiến bại Hắc Sơn, vội vàng vượt sa mạc không phải vì công thành cướp đất, mà muốn vãn hồi tôn nghiêm kim lang vương.”
“ Đây là cơ hội hiếm có, chỉ cần chúng ta chặn đứng được bọn chúng trước sa mạc, cuộc chiến giằng co sẽ khiến quý tộc Khiết Đan ở phương đông xa xôi phản đối, giúp chúng ta làm nốt phần còn lại, tới khi đó người Khiết Đan rút lui, hùng uy của võ sĩ Hồi Hột lần nữa sẽ truyền khắp sa mạc.”
Đối diện với những lời tha thiết đó, Địch Ly Phát thở dài:” Đại vương, chênh lệch quá lớn, ta tính toán nhiều lần cũng không tìm ra bất kỳ cách nào chiến thắng người Khiết Đan, không phải ta không muốn giúp đại vương mà là không dám, nếu chúng ta tổn thất quá lớn, phụ hãn của ngài sẽ không còn lực lượng áp đảo tuyệt đối ở Hồi Hột nữa.”
“ Khi đó sẽ có vô số thành bang tuyên bố thoát ly, khiến Hồi Hột chia năm sẻ bảy, kể cả chiến thắng cũng sẽ tổn thất lớn, không thể áp chế những tiếng nói bất thuần trong nước.”
“ Đại vương, cuộc chiến này không có bất kỳ ích lợi nào với Hồi Hột, nếu là người khác, ta không chút do dự chặt đầu hắn đưa tới thỉnh tội với quốc chủ Khiết Đan, ngài chỉ thấy lợi ích tạm thời mà không nhìn phiền toái lâu dài. Đại vương có biết, nếu chúng ta đánh thắng người Khiết Đan một lần, chúng ta phải đánh thắng hai lần, ba lần, thậm chí mười lần.”
“ Đại Liêu quốc thổ vạn dặm, binh sĩ không dưới hai trăm vạn, bọn họ có thể thất bại nhiều lần, còn chúng ta chỉ cần thất bại một lần là diệt quốc. Lần này ta tới Cáp Mật kỳ thực không phải giúp đại vương đánh trận, mà là tìm cơ hội tiếp xúc với Khiết Đan, hi vọng với điều kiện không tổn hại tới tính mạng của ngài, giữ hòa hiếu hai nước ...”
Thiết Tâm Nguyên nghe mà đổ mồ hôi, người này không trừ không xong.
A Tát Lan ngồi ngây ra tại chỗ không nói được một lời, đúng thế trận chiến này căn bản không đem lại điều gì tốt đẹp cho Hồi Hột, một ngày nước Liêu còn, là sẽ có vô số phiền toái đợi mình.
Địch Ly Phát thấy A Tát Lan đã nghe vào lời của mình, lấy sau lưng ra một túi rượu, rót vào hai cái cốc định mời A Tát Lan.
Bạt Tất Mật nhanh nhẹ đi tới cầm một cái bình bạc rót rượu cho Địch Ly Phát và Diệp Hộ, cùng với A Tát Lan, nâng chén rượu lên nói:” Địch Ly Phát tướng quân, những lời vừa rồi của ngài làm mạt tướng học hỏi không ít, xin cho Bạt Mật Tất mời một chén.”
Thiết Tâm Nguyên đoán ra Bạt Tất Mật định làm gì rồi, thầm chửi ngu xuẩn, Địch Ly Phát từ lúc vào đây không ăn uống gì cho thấy ông ta đề phòng cực độ, thủ pháp hạ độc thế này làm sao thành công được.
Quả nhiên Địch Ly Phát lạnh lùng nhìn Bạt Tất Mật, lại thấy A Tát Lan vẫn thất hồn lạc phách, lập tức có tính toán, nhanh như chớp rút dao đâm xuyên bàn tay Bạt Tất Mật.
Diễn biến quá sức bất ngờ làm tất cả sững sờ không kịp phản ứng.