Trăng lên giữa trời, mọi người nối nhau ngáp ngắn ngáp dài gọi trẻ con về ngủ, bọn họ làm việc vất vả cả ngày rồi chứ đâu rảnh rỗi như đám trẻ con.
Thiết Nhất, Mạnh Nguyên Trực chia nhau đi tuần thị, nhất là trạm gác hai bên núi là không thể không kiểm tra thường xuyên.
Trên núi có sói, Mạnh Nguyên Trực xách thiết thương theo, trong gió lạnh cắt da, đi tới gần trạm gác, đột nhiên biến sắc, nhưng ỷ mình tài cao gan lớn, vẫn ung dung bước vào.
Trạm gác là một căn phòng kín, chỉ có phía khuất gió mở cửa, phải leo lên chòi gác trên cùng mới quan sát được xung quanh.
Vừa đi vào trong, cánh cửa đóng lại, sáu đại hán cao lớn vây quanh Mạnh Nguyên Trực cười gằn, Mạnh Nguyên Trực nhìn bốn thi thể, bốn người thì hắn biết hai, số hiệu dưới ngũ thập, võ công không tầm thường.
“ Các ngươi là ai vậy?” Mạnh Nguyên Trực cắm đuốc lên tường hỏi:
Thái độ ung dung quá mức của hắn khiến cả đám ngớ ra nhìn nhau, nhi ngờ đầu óc tên này có vấn đề, một tên đáp:” Nhất Phiên Vân ... Ọc ọc ...”
Tên vừa nói ra miệng liền bị mũi thiết thương đâm vào mồm, xuyên qua phía sau, đuôi thương có mũi nhọn đâm vào yết hầu một tên khác, đám tráng hán vừa giật mình gầm lên thì Mạnh Nguyên Trực ném thiết thương đi, tay cong lại thành hổ trảo, xé họng một tên, giật cả khí quản đỏ lòm ra ngoài.
Chớp mắt đã giết ba người, ba tên còn lại thất kinh bất giác lùi lại, nhưng không ngờ Mạnh Nguyên Trực tung mình ra ngoài, trơ mắt nhìn hắn ném ngọn đuốc vào một cái hũ.
Lửa bùng cháy kém tiếng la hét và mùi thịt khét lẹt, đồng thời tiếng còi báo động ở tường trại vang lên liên tục.
Mạnh Nguyên Trực ném đoạn khí quản trong tay đi, quan sát xung quanh thấy chòi gác ở phía đối diện cũng bốc lửa, tường thành bắn ra trăm mũi hỏa tiễn vào những nơi dự định, chiếu sáng toàn bộ Thanh Hương cốc.
Một đội ngũ đang di chuyển trên con đường vào sơn cốc bị bại lộ tức thì, chúng vừa định quay đầu thì tiếng tên bắt vun vút từ tường thành phát ra, phủ kín đường lui.
Tốc độ phản ứng cùng hiệu quả này làm Mạnh Nguyên Trực yên tâm ngay, chứng tỏ quân địch xâm nhập chưa nhiều.
Một tên loạng choạng lao khỏi phòng, lăn lộn dập lửa trên mặt đất, Mạnh Nguyên Trực chẳng thèm quay đầu nhìn:” Bao nhiêu người tới, thủ lĩnh là ai?”
Tên mã tặc vẫn chưa hết kinh hoàng, trước mặt hắn là một đoạn khí quản của đồng bọn, lồm cồm bò vào phòng lấy đao, xông tới trong cơn hoảng loạn tột độ.
Mạnh Nguyên Trực vung tay một cái chộp cổ họng trước khi đao chém xuống, năm ngón tay như vuốt ưng đâm vào cổ:” Bao nhiêu người? Ai là thủ lĩnh?”
Mã tặc run run:” Một nghìn kỵ binh, lão thủ lĩnh chỉ huy, tiểu thủ lĩnh cùng hai nghìn người đang đợi lão thủ lĩnh tới cùng tránh rét.”
“ Tốt, giờ trả lời ta, làm sao vượt qua được sáu trạm gác để tới đây, nhất là cái này, có gian tế hỗ trợ các ngươi sao?”
“ Không có gian tế, lão thủ lĩnh có một con sơn tiêu ( khỉ mặt chó), leo núi như ở đất bằng, là nó mang thừng giúp mọi người.”
Mạnh Nguyên Trực hít mùi máu tanh, mặt có vẻ say mê:” Mùa đông buồn chán, rốt cuộc cũng có trò giãn gân cốt.”
Rắc cái bẻ cổ tên mã tặc.
Điều kiện sống khắc nghiệt tuổi thọ trung bình của người Tây Vực thực sự quá thấp, ba mươi tuổi mà chết không coi là chết trẻ nữa, bốn mươi tuổi đã hiếm, còn năm mươi tuổi thì trong mắt đứa bé như Cạc Cạc đều là những lão già thành tinh rồi.
Bởi thế trong mắt họ thì Nhất Phiến Vân đã già lắm rồi.
Già tới mức không một ai nhớ tên lão ta là gì nữa, gần như ai cũng chỉ nhớ hồi bé đã nghe cha mẹ mang cái tên Nhất Phiến Vân ra dọa, bây giờ những người như thế cũng đều sinh con đẻ cái rồi, tiếp tục mang câu chuyện về Nhất Phiến Vân dọa con mình.
Bởi vì thế rất nhiều người nghe thấy cái tên Nhất Phiến Vân là biến sắc.
Người ta chỉ biết Nhất Phiến Vân tung hoành Tây Vực mấy chục năm rồi, chuyện về ông ta xưa như câu chuyện cổ tích vậy.
Và chỉ cần mã tặc phía bắc Thiên Sơn là không ai không nghe hiệu lệnh ông ta, hiếu kính ông ta.
Vì thế khi Thiết tộc cướp bóc thương đạo mà không báo danh dâng lễ với Nhất Phiến Vân, đó là hành vi không giữ quy củ, thách thức uy quyền, khiến lão ta cực kỳ phẫn nộ.
Người khác có thể nghĩ rằng Thiết tộc là người của Nhất Phiến Vân chứ lão ta tất nhiên biết không phải, tung đám thủ hạ ra lùng sục, tuy bị giết hơn chục tên, tuy không vào được Thanh Hương cốc nhưng đoán được đại khái vị trí rồi.
Chỉ là khi đó cục diện Cáp Mật hỗn loạn, đại quân quy tụ, nên lão ta ẩn nhẫn tới bây giờ.
Không ngờ rằng một đám cường đạo chưa tới vài trăm người lại có thành trại quy mô thế này, nhất là tường thành sừng sững nối liến với vách đá, làm lão ta ngay lập tức muốn lấy nơi này làm khởi điểm cho cơ nghiệp của mình.
Lão ta rất muốn biết phía sau bức tường cao lớn kia còn có những gì.
Bị người Thanh Hương cốc phát hiện tung tích nằm ngoài dự liệu của Nhất Phiến vân, nhưng bên cạnh toàn là hãn phỉ tinh nhuệ nhất, lão ta vẫn tự tin cho rằng một nghìn người đủ đạp bằng thành trại.
“ Hồng Ma, ngươi giỏi công thành vậy thì lên trước đi, nữ nhân trong thành do các ngươi chọn trước.”
Hồng Ma là tên cường đạo tóc đỏ rất bắt mắt, trên mặt có vết xẹo đỏ lòm như con rết, quan sát tường trại, khả năng sẽ tổn thất không nhỏ ở đây, trầm ngâm chốc lát nói:” Thủ lĩnh, thuộc hạ muốn một phần lương thực bên trong.”
Thường ngày Hồng Ma không có gan nói điều kiện với mình, điều này chứng tỏ hắn cũng cho rằng hạ được thành trại kia là vô cùng khó khăn.
“ Hạ được thành trại, cho ngươi nữ nhân và nửa số lương thực.”
Hồng Ma thở phào, nhanh chóng đi triệu tập tộc nhân của mình, vác thuẫn bị nhanh chóng áp sát tường thành, khá có tổ chức.
Tiếng tù và báo động vang vọng khắp cốc, trẻ nhỏ được dẫn vào một chỗ sẵn sàng chạy nạn, võ sĩ lên tường thành, còn những người khác bao gồm cả nữ nhân chuẩn bị công cụ cứu hỏa hoặc chi viện cho tường thành.
Tất cả đều đâu vào đó, ngay cả những người đi theo Vương Nhu Hoa cũng được trui rèn dọc đường bởi vô số đám cường đạo rồi, nên không ai hoảng sợ.
Đây là nhà họ, họ không lùi bước.