Nữ nhân chết tiệt này không chịu nghe ra ý tứ chính, lại đi hỏi thứ không liên quan, Thiết Tâm Nguyên thấy càng bất an, chỉ muốn mau chóng về Thanh Hương cốc:” Để lạc đà trắng cho cô, có hai vị thượng sư nhân từ giúp đỡ là cô bình an, giờ trả lời ta, sau đó thích đi đâu thì đi.”
Có lẽ bị Thiết Tâm Nguyên chọc giận, hoặc là được hai vị thượng sư bảo vệ, tính khí mỹ nhân của Trạch Mã bộc phát, hét lên:” Thích lấy thì lấy cả đi, ta không thèm đám hèn nhát đó.”
Thiết Tâm Nguyên nghe vậy ngửa mặt cười dì, đi tới bên Bạch Lang Nguyên:” Theo ta đi, ta đảm bảo đây là lần cuối cùng ngươi bị vứt bỏ.”
Bạch Lang Nguyên thong thả nói một câu bằng tiếng Thổ Phồn, thấy Thiết Tâm Nguyên nhìn mình, một vị thượng sư cười nói:” Hắn không muốn đi.”
Trạch Mã càng đắc ý lặp lại:” Hắn không muốn đi.”
Thiết Tâm Nguyên hoàn toàn mất hứng với nữ nhân ngu xuẩn này, nghiêm túc dùng tiếng Đột Quyết ngọng nghịu của mình nói:” Dũng sĩ là hùng ưng, ngươi theo nữ nhân đó làm ta thấy sỉ nhục thay.”
Bạch Lang Nguyên đáp lại:” Nàng ấy cứu mạng ta và huynh đệ ta, nên mạng ta là của nàng.”
Đây là người biết giữ lời, nếu cho thời gian, Thiết Tâm Nguyên làm hắn thích Thanh Hương cốc, nhưng giờ y không có thời gian, lạnh lùng nói với Trạch Mã:” Bảo hắn theo ta.”
Trạch Mã bị ánh mắt đó làm hết hồn vội nói với Bạch Lang Nguyên:” Ta không cần ngươi, sau này đi theo cường đạo đi.”
Bạch Lang Nguyên đột nhiên đi tới rút một thanh trường đao đặt lên cổ:” Khi ta muốn chiến đấu nàng không cho, ta muốn giữ lời hứa cũng không được, vậy mạng này trả lại cho nàng là được.”
Thiết Tâm Nguyên nhếch mép, có thể nhìn ra tên này nãy giờ đều đang kéo dài thời gian, một lòng một dạ với Trạch Mã, đoán chừng ở gần đây đúng là có đội quân đủ uy hiếp tới mình, nói với hai vị thượng sư:” Hai vị không cần bảo vệ nữ nhân này nữa, ả cường đại hơn hai vị nghĩ.”
Đến lúc chia tay, hai vị thượng sư chắp tay báo tên.
“ Tát Giả.”
“ Nhân Bảo.”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu, bảo Thiết Tam:” Sẵn sàng xuất phát, sau khi ta làm chút việc sẽ lên đường.”
Thiết Tam đã chuẩn bị rồi, ba mươi tên cường đạo vẫn chĩa cung về phía Bạch Lang Nguyên, chỉ cần hắn có ý đồ xấu là bắn chết ngay.
Bắt gặp ánh mắt sói đói của Thiết Tâm Nguyên, hai vị thượng sư Tát Già, Nhân Bảo đều đã nhắm mắt không quản nữa, Trạch Mã như linh cảm được điều gì bất thình lình xách váy bỏ chạy.
Thiên Tâm Nguyên thoáng cái đuổi kịp ngay, nhào tới đè nàng xuống, chỉ nghe tiếng vải rách liên tục vang lên, áo sa mong manh của Trạch Mã đã biến thành bướm trắng đầy tời.
“ Dừng ... Ngươi mau dừng tay.” Trạch Mã hét lên uất ức:
Thiết Tâm Nguyên cưỡi lên cặp mông đầy đặn cười nhạt:” Loại nữ nhân như cô chỉ cần có y phục trên người là đủ thứ mưu mô, ta xé nát y phục cô ta, xem xem cô còn rảnh bày mưu ma chước quỷ không?”
Bạch Lang Nguyên thấy tấm lưng mượt mà của Trạch Mã đã phơi bày ra trước mặt bao người, quên cả vừa rồi muốn tự sát, vung đao tới giải cứu.
Vừa mới cất bước một mũi tên xuyên đùi, Bạch Lang Nguyên kêu lên đau đớn ngã xuống, nhưng hắn vẫn dùng trường đao chống người, vọt tới. Tức thì có một bàn chân dẫm mạnh lên lưng làm hắn ngã dập mặt xuống đất, đao bị lấy mất, đùi còn lại cũng trúng thêm một mũi tên, chỉ biết trơ mắt nhìn Thiết Tâm Nguyên luồn tay vào chỗ y phục rách nát của Trạch Mã, gào thét như dã thú.
Trạch Mã cuối cùng cũng bật khóc, không sao chịu nổi hai bàn tay thô bỉ đang vày vò bầu ngực mình, hét lên:” Bạch Lang Nguyên, nếu ngươi thực sự yêu ta, hãy nghe lời tên cường đạo này.”
Bạch Lang Nguyên cắn môi tới ứa máu, gào lên trong khuất nhục:” Dừng tay, dừng tay ta đồng ý.”
Thiết Tâm Nguyên dừng lại, quay đầu nhìn Bạch Lang Nguyên hai mắt vô hồn, nhíu mày đứng lên, phẩy tay với Thiết Tứ:” Kẻ này bị hủy rồi, hắn không phải hùng ưng, hắn chỉ thích rúc váy nữ nhân thôi, chúng ta không cần.”
Thiết Tứ lột hết khải giáp của đám võ sĩ còn lại, đâm vào đùi mỗi tên một cái, dẫn người bỏ đi.
Bạch Lang Nguyên ngồi thất thần nhìn đám cường đạo rời núi, khi Trạch Mã quần áo rách nát không bằng ăn mày tới bên cạnh mới tỉnh lại.
Nữ nhân ngày trước cao quý như thiên nữ lấm lem bụi đất, làn da non mịn như sữa trâu toàn vết tay đỏ rực, tóc tán loạn, khuôn mặt xinh đẹp đẫm lệ.
Trái tim hắn tức thì mềm nhũn, cố nhịn đau cởi áo ngoài khoác lên người Trạch Mã, hoàn thành động tác đó, hai chân không chịu nổi, ngã rầm xuống đất.
Trạch Mã hai mắt tóe lửa, kéo chặt y sam che người, toàn thân run lên:” Ngươi chẳng phải là hùng ưng à, vì sao ta bị nhục ngươi chỉ có thể gào thét trên mặt đất? Bạch Lang Nguyên, nếu ngươi đã không thể bảo vệ đóa tuyết liên kiều diễm nhất của Tuyết Sơn, vậy ta tìm dũng sĩ chân chính khác bảo vệ ta.”
“ Nếu ngươi còn chút tôn nghiêm hãy tìm đám cường đạo đó, chỉ máu mới rửa sạch được sỉ nhục, đám ly ngưu đáng chết các ngươi mau đứng lên, đi tìm đám cường đạo đó lột da làm trống.”
Tát Già và Nhân Bảo nhìn nhau rồi đồng loạt lắc đầu, đeo hành trang rách nát của mình lên bỏ đi, họ biết khi viện binh của Trạch Mã tới, mình sẽ thành đối tượng phát tiết lửa giận.
Hai vị thượng sư đều hiểu rõ, Trạch Mã và Thiết Tâm Nguyên không ai tốt đẹp hết.
Trạch Mã hi vọng tên võ sĩ kia trì hoãn thời gian, đến khi viện binh tới, sẽ dễ dàng đuổi kịp cường đạo, giết sạch chúng.
Thiết Tâm Nguyên dùng thủ đoạn vô sỉ nhất lấy người, khi phát hiện Bạch Lang Nguyên không thể sử dụng liền đâm bị thương toàn bộ, biến họ thành gánh nặng cầm chân viện binh của Trách Mã.
Bọn họ ám thị thủ lĩnh cường đạo kia Trạch Mã là nữ nhân cao quý, một khi bị giết thì hậu quả khó lường, toàn bộ sinh linh hoang mạc này gặp họa, hiển nhiên thủ lĩnh cường đạo hiểu ý chỉ lấy tài phú bỏ đi.
Tát Già tiếc nuối nhìn thành quả của mình và Nhân Bảo hai tháng qua, chỉ thiếu chút nữa thôi, không có kinh văn siêu độ, ma thần sẽ không cải tà quy chính.
Trên người không còn mấy vải che thân, Trạch Mã vẫn đứng trên thần tọa khô cốt, nhón chân nhìn phương xa, cái áo ngắn chỉ che hờ tới mông, cặp trăng trẻo miên man khoe hết ra ngoài.
Khi có dải màu đen xuất hiện ở phía chân trời, nàng mới ngồi xuống thần tỏa, ai mắt đầy thù hận, khô lâu và mỹ nữ tạo nên bức tranh ám ảnh.
Dải màu đen biến thành cơn sóng đen, hơn vạn võ sĩ Hồi Hột bao vây núi sa thạch.