Hiệu suất của đám Thiết Tam rất kinh người.
Khi Thiết Tâm Nguyên nghiên cứu con dấu thì bộ hạ của y đã đào xong hố, ném hết thi thể xuống, chôn lấp trước khi kền kền và sói hoang tới, còn thi thể của huynh đệ được quấn trong vải trắng, về doanh sẽ hỏa thiêu, tro mang về Thanh Hương cốc.
Thiết Tam tới bên cạnh Thiết Tâm Nguyên chỉ về phía tây, làm vài động tác.
Ở đó có một đội lạc đà, nhìn thấy bọn họ cướp bóc không bỏ chạy mà cắm trại cách đó ba dặm.
“ Bọn chúng đông lắm sao?” Thiết Tâm Nguyên hỏi:
“ Khoảng 200 người.” Thiết Tam ra dấu trả lời:
“ Phái thám báo nghe ngóng cho kỹ, nếu là người Tây Hạ hay Thanh Đường thì phải cẩn thận, những kẻ đó đều không dễ chơi.”
Nói thực thì Thiết Tâm Nguyên còn chưa dám quá tin tưởng vào bộ hạ của mình, đối diện với người Ba Tư, Tây Vực thậm chí là Đại Thực, Khiết Đan, y đều dám xông tới.
Chỉ có Thanh Đường và Tây Hạ là không dám, Dương Hoài Ngọc nói, kỵ binh hai nơi này dũng mãnh nhất thế giới, nếu không chiếm ưu thế tuyệt đối thì tránh được nên tránh.
Thiết Tam không biết người Tây Hạ hay Thanh Đường gì hết, trong mắt người phương tây như hắn, người da vàng tóc đen căn bản chẳng có gì khác biệt.
Thấy chiến trường đã thu dọn xong, Thiết Tâm Nguyên ra lệnh đội ngũ dẫn lạc đà và ngựa về núi sa thạch gần đó, dù sao hôm nay thu hoạch phong phú lắm rồi, bộ hạ đều mong ngóng được chia chiến lợi phẩm.
Vàng bạc với họ mà nói là bùn đất, chỉ có lương thực, vũ khí, phòng ốc, nữ nhân mới là tài phú chân chính.
Phải nói núi sa thạch mà Thiết Tâm Nguyên đang tới không phải nơi xạ lạ gì.
Truyền thuyết thiên phạt đã truyền khắp thảo nguyên.
Phía dưới núi sa thạch có người Thổ Phồn dùng những tảng đá lớn chất thành đống Mã Ni, lấy dây thừng gân trâu quấn quanh, treo lên những lá cờ đủ màu, phía dưới là tảng đá khắc kinh văn.
Nghe nói làm thế là để phân biệt lãnh đại của người và thần linh.
Trong truyền thuyết của người Thổ Phồn, thần, thường tàn khốc và vô tình.
Chuyện này liên quan tới hoàn cảnh sinh sống của họ, thời tiết hay thay đổi, địa hình hiểm ác, sinh mạng bọn họ vô cùng mong manh, những điều đó cho thấy thần linh nắm giữ vùng đất đó tàn khốc ra sao.
Khi Thiết Tâm Nguyên dẫn đội ngũ tới núi sa thạch thì thấy hai thượng sư Thổ Phồn gầy như que củi, tăng bào bạc màu, bọn họ đang làm một chuyện mà y không tưởng tượng nổi.
Đó là thu thập đầu lâu và xương cốt của người chết, đắp một cái thần tọa, giờ nó đã có hình dáng sơ bộ, phát ra mỹ cảm hơi rùng rợn.
Bọn họ làm việc vô cùng chuyên chú, cho dù có đám cường đạo đi qua bên cạnh cũng không hề phân tâm.
Nghệ thuật gia chân chính thì phải tôn kính một chút, sai Cạc Cạc mang bánh và rượu sữa ngựa, ít nho khô để họ bổ xung dinh dưỡng, kẻo chết ngoẻo trước khi hoàn thành kiệt tác.
Hai nghệ thuật gia dừng tay, tiếp nhận ý tốt của Thiết Tâm Nguyên, đọc kinh cầu phúc cho y.
Thiết Tâm Nguyên nán lại nghe hết kinh văn mới dẫn bộ hạ đi tới bãi đất rộng bên kia cái hố.
Cách phân chia chiến lợi phẩm của y mang đậm phong cách dã nhân.
Mọi người ngồi hàng ngang, trước mặt đặt cái bát gỗ, Cạc Cạc dẫn đám thiếu niên lấy ra một nửa ngân tệ, cho từng đồng vào bát, nếu ngân tệ không đủ thì những tên phía sau đành chịu xui xẻo thôi.
Chiến sĩ Thanh Hương cốc rất hài lòng với cách phân chia này, dù người không có cũng không oán trách, vì tiếp đó sẽ chia từ cuối lên đầu.
Những kẻ ngồi giữa thì chắc chắn là xui xẻo nhất, mà chính giữa là Thiết Tâm Nguyên, bên trái y là Thiết Tam Thiết Ngũ, bên phải y là Thiết Tứ Thiết Lục.
Phân phối tới lượt thứ ba mà trong bát của Thiết Tâm Nguyên có dúm muối, những tên khác cười hố hố khoe cái bát nặng chịch của mình.
Những chiến sĩ bị chết cũng được xếp hàng, họ chia phần lớn nhất, nếu có người nhà, chiến lợi phẩm sẽ mang về cho người nhà, nếu không có thì sẽ thiêu cùng lửa.
Chiến sĩ chiến tử là thế, còn người bị thương được chia thêm muối, nửa miếng trà bánh, hoặc mà miếng vải miễn cưỡng làm được cái quần ...
Tiền tài vào tay họ chẳng mấy chốc tới tay Thiết Tâm Nguyên, họ còn chưa có khái niệm gì về tiền bạc, nên đem đổi với tộc trưởng thành vật tư sinh hoạt.
Mời hai vị thượng sư chủ trì lễ hỏa táng long trọng xong, mỗi người được một bát sữa ngựa, đồng thanh giơ bát lên, hô "cạn" sau đó uống hết coi như tiễn biệt lần cuối, người chết đã đi, người sống vì sinh tồn tiếp tục cướp bóc.
Trước khi lúa mạch đủ sản xuất đáp ứng chi tiêu trong cốc thì cướp bóc sẽ là nguồn vật tư lớn nhất của họ.
Ăn tối xong, Thiết Tam quát lệnh, các chiến sĩ đồng loạt chui vào ống da dê để ngủ, vất vả cả ngày rồi, nhiều người vừa ngả lưng là ngáy như sấm.
Thiết Tứ bố trí trạm giác xong, quay về đống lửa lớn trò chuyện với đám huynh đệ.
Chính xác mà nói là Thiết Tâm Nguyên lải nhải một mình, đám Thiết Tam không thèm nghe, thế là y nổi cáu. Tam thập lục kế là yếu nghĩa binh gia qua vô vàn trui luyện mới thành, vậy mà đám câm khốn kiếp còn kén cá chọn canh không muốn nghe.
Khốn kiếp nhất là Thiết Tam, hắn đòi nghe Kim Bình Mai.
Cái tên cựu Mã Mộc Lưu Khắc bị thiến này lại thích nhất đoạn Tây Môn Khánh và Phan Kim Liên ở trên xích đu, cắt ngang lời Thiết Tâm Nguyên ba lần, đòi y kể lại đoạn đó, lại còn phải kể bằng tiếng Ba Tư.
Tới đó Thiết Tâm Nguyên mới tin lời của một vị hiền nhân --- Nhân loại sinh sôi nảy nở là bản năng, mỗi cấu tạo trên thân thể chúng ta được tiến hóa với tiền đề sinh sản, sự tàn khuyết càng tăng thêm khát vọng sinh sản thôi ..
Tháng năm là mùa chiến mã động đực.
Hai vị thượng sư muốn tìm một nơi thanh tịnh để thiền định, lại không muốn bị sói tha đi, nên khoanh chân ngồi giữa đàn chiến mã.
Chiến mã cả ngày mới được chỗ yên tĩnh nghỉ ngơi, thế là cả đêm không nghỉ.
Thiết Tâm Nguyên để ý hại vị thượng sư, bọn họ có vẻ rất thân thiết với chiến mã, thấy con ngựa đực còn non mãi không làm được chuyện cần làm khiến ngựa cái bực tức, một vị lấy bánh để dành cho ngựa cái ăn, vỗ về nó trấn tĩnh lại, tạo điều kiện cho ngựa đực phía sau.
Trong ánh lửa, khuôn mặt hốc hác như khô lâu của hai vị thượng sư đều vô cùng hiền từ.