Thiết Tâm Nguyên nghĩ một hồi không tìm ra nơi nào để đi liền xoa đầu Nữu Nữu: “ Chúng ta về nhà vậy.”
Dù sao vẫn còn có mẹ.
Mẹ bây giờ như thánh mẫu, dùng hào quang nhu hòa của mình bao phủ lên toàn bộ phụ nhân Thanh Hương cốc.
Mẹ tự tay dạy phụ nhân Tây Vực làm bánh, cùng phụ nhân người Tống tụ lại vòng tròn, cùng những người đó huyên thuyên chuyện nhà chuyện cửa.
Người Tây Vực từ công trường về nhà thường thấy Vương Nhu Hoa cầm một cành cây, đuổi những đứa bé cởi chuồng ngâm mình trong suối nước nóng.
Nước ở đó rất nóng, không có lợi với trẻ nhỏ.
Cả đám vừa chạy vừa cười.
Vương Nhu Hoa đi tới đâu đều có người dừng tay lại chào hỏi, người quyến luyến nàng nhất không ngờ lại là Trác Mã.
Nữ nhân này mấy ngày trước mông bị Vương Nhu Hoa đánh cho tím tái, vừa rời giường được đã léo đẽo theo sau như cái đuôi, suốt ngày thì thầm không ngừng.
Nhìn thấy đám phụ nhân nhiệt tình vây quanh mẹ, Thiết Tâm Nguyên thấy hụt hẫng, biết mẹ đang giúp y gắn kết cái bộ tộc non trẻ này, vẫn thở dài, vậy là mẹ không phải của riêng mình nữa rồi.
Hôm đó hai huynh muội lấy thật nhiều món ngon, đóng chặt cửa lại làm nổi lẩu liên hoan tưng bừng.
Mạnh Nguyên Trực vênh váo dẫn người trở về, nhìn thấy sắc mặt Thiết Tâm Nguyên cực kỳ khó coi, biết không xong, lập tức về nhà đóng giả chó chết không chịu thò mặt ra ngoài.
Vì một ít chiến mã mà trở mặt với Thanh Đường là chuyện vô cùng thiếu sáng suốt, chỉ nhìn sự kiện này thôi đã thấy bản chất của Mạnh Nguyên Trực.
Tên này chỉ nhìn thấy lợi ích trước mắt, căn bản không bao giờ nghĩ tới lâu dài, có lẽ ỷ vào võ lực siêu quần của mình, bây giờ đánh với ai cũng thắng nên không thèm nghĩ nhiều.
May mà hắn còn biết xóa dấu vết, không để lại hậu họa, nếu không cả đời này chỉ được Thiết Tâm Nguyên dùng như cái đục công thành hình người mà thôi.
Hầu thị thấy Thiết Tâm Nguyên tới nhà, biết ý chuẩn bị chút trà nước rồi ra ngoài cho hai người nói chuyện.
“ Ba nghìn một trăm chiến mã, đó là con số rất đáng nể.” Thiết Tâm Nguyên uống một ngụm trà rồi nói:
“ Nhìn ngươi không vui vẻ gì là ta biết ngươi không thích ta tự ý đi đánh Thảo Đầu tộc, không phải ta không suy nghĩ, mà nghĩ kỹ rồi, nhìn bốn xung quanh đó là đối tượng duy nhất chúng ta có thể thảo phạt, còn những kẻ khác đều cường đại hơn chúng ta.” Mạnh Nguyên Trực nói với chút ấm ức kìm nén:” Nay tuyết lớn phong tỏa Thiên Sơn lộ, chúng ta có mùa đông bình an để lợi dụng, một khi tuyết tan, vô số thương đội đi qua Cáp Mật, chuyện chúng ta khống chế nơi này sẽ không thể bảo mật nổi nữa.”
“ Khả hãn Hồi Hột thấy chúng ta nhanh chóng quật khởi ở Cáp Mật, khó tránh khỏi liên tưởng tới sự kiện trước kia do chúng ta giật dây đằng sau, vậy mà ngươi có vẻ không lo phái người đi xây dựng nhà cửa, còn xây cầu treo ở sông Cáp Mật.”
“ Ta đi xem rồi, ngươi xây dựng Cáp Mật thành Đông Kinh thu nhỏ có chung lâu, cổ lâu, phường thị, đường xá, nhưng tường thành đâu? Nếu khai xuân không có đủ kỵ binh làm sao ứng phó được với kẻ địch bốn phương tám hướng ùn ùn kéo tới.”
Mạnh Nguyên Trực nói tới chỗ kích động đấm bàn đàn rầm, may mà Thiết Tâm Nguyên nhanh tay không thì chén trà bị chấn rơi xuống đất.
Đối với một người một lòng một dạ vì bộ tộc, không thể đối xử với hắn quá thô bạo, cho dù hắn làm sai cũng không được làm tổn hại tới tính tích cực của hắn.
Thiết Tâm Nguyên bình tĩnh nói:” Khi bắt đầu mùa đông ta đã tổ chức hai hội nghị chế định kế hoạch phát triển Cáp Mật, nhưng lão ca huynh lại không tham gia.”
Mạnh Nguyên Trực nhíu mày, hiện giờ trong cốc toàn là người Thiết gia, hắn cố ý tự tách mình ra khỏi vòng tròn hạch tâm, chuyện gì Thiết Tâm Nguyên không nói, hắn cho rằng mình không nên biết:” Ta làm sao tham gia được.”
“ Có ai cấm sao, ta còn tưởng huynh vì chuyện Trác Mã mà tránh Lý Xảo.” Thiết Tâm Nguyên cảm giác ra được vấn đề, đó là thiếu giao lưu sinh hiểu lầm rồi:
“ Ta tránh Lý Xảo làm gì, ta biết Trác Mã trước, là hắn cướp nữ nhân của ta, nếu nói áy náy là hắn áy náy mới đúng.” Dù chuyện cũ đã quyết tâm bỏ qua, nhưng bộ dạng vô tâm của Trác Mã làm Mạnh Nguyên Trực không thoải mái, có lần cố ý xuất hiện trước mặt nàng mà Trác Mã thản nhiên đi qua như không quen biết:
“ Không phải hai người có uống rượu với nhau à, tên đó không nói chuyện cải tạo sơn cốc sao?” Thiết Tâm Nguyên tròn mắt:” Không phải hai người chỉ toàn nói chuyện về Trác Mã chứ?”
Thấy ánh mắt nguy hiểm của Lão Mạnh, vội vàng nói nhanh:” Lát nữa ta đi, lão ca tới chỗ Chước Chước lấy ghi chép hội nghị mà xem.”
“ Sao ngươi chưa đi luôn đi.”
Bị đuổi rồi, Thiết Tâm Nguyên hừ một tiếng đập chén trà xuống bàn bỏ đi, tiếp ngay đó Mạnh Nguyên Trực cũng rời nhà, vượt mặt y đi tìm Úy Trì Chước Chước.
Trước kia thời điểm sơn cốc có lượng chiến mã cao nhất là hơn hai nghìn con, nhưng không lâu, Thiết Tâm Nguyên chỉ giữ một nửa, nửa còn lại để Mã Hi Mỗ mang đi bán rồi.
Lần này có hơn ba nghìn chiến mã trong chuồng y mới hiểu, yêu cầu hậu cần nuôi dưỡng chúng kinh khủng thế nào.
Nuôi chiến mã không đơn thuần là công việc cho nó ăn cỏ mà là công tác rất cần tính chuyên nghiệp.
Người Tống nuôi ngựa canh tác thay lừa, người Tây Vực trước kia đều là quỷ nghèo lấy đâu ra chiến mã, càng không biết làm sao nuôi được chiến mã tốt nhất.
Còn Thiết Tâm Nguyên, y chỉ biết ngựa là dùng để cưỡi.
Tên Mạnh Nguyên Trực ngu dốt đó chắc cũng chẳng biết gì nên mới tha về nhiều chiến mã như thế, nếu mà không biết nuôi thì còn tệ hơn cả ngựa thồ, giết thịt còn chẳng ngon mấy.
May A Nhị biết chút thuật nuôi ngựa, chọn được từ trong ba nghìn con ngựa ra một trăm sáu mươi chiến mã thượng đẳng để nuôi riêng.
Nhưng mà khi nhìn thấy A Đại rang hồ ma lên cho ngựa mẹ đang nuôi ngựa con ăn, lòng xót xa, đó là thứ dùng để ép dầu, giờ cho súc sinh ăn rồi, Thanh Hương cốc làm gì đã dư dả tới mức đó chứ? Có điều Vân Sơ ngửi mùi hồ ma rang thơm phức, thiếu chút nữa xông vào bốc vài nắm ăn.