Nhìn Úy Trì tộc đã thực sự hòa mình vào cuộc sống mới, tuy chỉ vẻn vẹn cho họ một chỗ nương thân, cho một công việc nuôi bản thân, không có bất kỳ hỗ trợ dư thừa nào, ai nấy vẫn nở nụ cười rạng ngời hạnh phúc, nhìn thấy y thậm chí có lão nhân quỳ rạp xuống cảm tạ, bọn họ thực sự không còn chút dã tâm hay hi vọng phục quốc nào nữa.
Thiết Tâm Nguyên yên tâm, đồng thời có chút thương cảm.
Một gia tộc kiên trì bao năm như thế, sau khi buông bỏ tất cả, e chỉ khi trước linh vị tổ tiên, bọn họ mới rơi nước mắt thôi.
Bên chiếc thuyền chìm vạn buồm qua, trước cành gỗ khô muôn nấm mọc.
Thế giới này chẳng ai là không thể thay thế, chẳng gia tộc nào có thể kéo dài vạn năm, bất kể ngươi có dùng cách gì thì cuối cùng nó sẽ sụp đổ, cuốn vào dòng sông dài lịch sử thành đống phế vật vô dụng.
Chuyện vạn năm quá xa, sống tốt giờ là được.
Thiết Tâm Nguyên vờ vịt giúp nô lệ khiêng sọt đá, được mọi người hết lời khuyên can mới đi.
Về hậu môn Thanh Hương cốc, nhìn thấy Thiết Tam Bách, mặt hắn có vết xẹo khủng bố.
“ Sói mẹ gây ra cho ngươi?” Việc vất vả nhất với Thiết Tâm Nguyên là giao tiếp với mọi người mà không cần Cạc Cạc hỗ trợ, vừa nói vừa dùng ký hiệu tay, trông rất ngốc, lại chỉ có thể diễn đạt thứ đơn giản:
“ Nửa tháng trước trăng tròn, sói mẹ lẻn vào trại, không giết được, bị cào.”
Thiết Tâm Nguyên hỏi:” Có cần giúp không?”
Thiết Tam quật cường lắc đầu:” Ai cũng có việc của mình, giết sói mẹ là việc của Thiết Tam Bách.”
Thiết Tâm Nguyên rất thích những người sống có trách nhiệm, vỗ vai hắn:” Ghế ngồi của ta rất lạnh, nghe nói lông sói ấm áp, đợi ngươi mang lông nó về cho ta.”
Thiết Tam Bách tức thì ưỡn thẳng lưng liếng thoắng một tràng thổ ngữ không sao hiểu được rồi vỗ ngực hăm hở bỏ đi.
Úy Trì Văn do dự một lúc mới nói:” Thủ lĩnh, sói báo thù đều là ma sói, người kia không phải là đối thủ, vì sao không mời Mạnh tiên sinh ra mặt?”
“ Mỗi người đều có trách nhiệm của mình, thông qua hoàn thành nó thể hiện mình hữu ích, thể hiện giá trị tồn tại của bản thân, nếu ai cũng cứ không làm được đẩy lên trên, cuối cùng tới tay ta, việc gì ta cũng phải làm, còn cần các ngươi làm cái gì?” Nếu Úy Trì Văn muốn đáp án, Thiết Tâm Nguyên cho nó một đáp án nghiêm túc, để lấy làm tiêu chuẩn sau này làm việc.
Úy Trí Văn tựa hiểu tựa không làm Thiết Tâm Nguyên hài lòng, chịu suy nghĩ là tốt, quay sang thấy Cạc Cạc há mồm cười khằng khặc cho rằng Úy Trì Văn vừa bị mắng đang buồn bã, chỉ muốn đá nó một cái.
Thiết Tâm Nguyên kết thúc chuyến tuần thị về nhà thì có một đám phụ nhân tụ tập trong sân đang nói chuyện với Úy Trì Chước Chước, thấy bọn họ, Cạc Cạc vốn không sợ trời sợ đất thoát cái đã biến mất.
Thằng tiểu tử đó gây họa.
“ Nếu đã là thủ lĩnh của người ta thì phải cho ra dáng của thủ lĩnh, không thể cướp đồ chơi của người ta, không thể lấy những món đồ tốt của thủ hạ. Còn nữa, thói xấu nhìn trộm nữ nhân tắm rửa học của ai? Vả lại lão bà của Thiết Tam Bách xấu như vậy cũng nhìn trộm, không mất mặt à, hay là hồi bé ngươi không được bú, nên thích nữ nhân ngực to?”
“ Cuối cùng ta hỏi ngươi, một đám người nhìn trộm bị phát hiện, người khác chạy cả, vì sao ngươi không chạy? Để người ta tóm lấy đánh một trận giờ còn tới chỗ ta tố cáo, Thiết Tam Bách mà không đánh, ta không giúp ngươi đâu.”
Bị Thiết Tâm Nguyên chất vấn liên tục, đầu Cạc Cạc sắp chui xuống gầm bàn rồi, dù là thế nó vẫn nhìn thấy Úy Trì Văn nín cười tới đỏ mặt.
Thiết Tâm Nguyên rót cho mình một chén trà, dùng đốt ngón tay gõ bàn:” Ngươi từ nhỏ sống trong ổ dã nhân, ta không đòi hỏi ngươi thành người biết giữ quy củ, nhưng ta muốn ngươi thành một hảo hán, không ngờ vì ta dung túng cho ngươi, để ngươi thành như vậy.”
“ Giờ người ta kháo nhau ngươi thích nhìn người khác tắm, sau này lớn lên ngẩng mặt nhìn ai được nữa, định sống như tên lưu manh à? Mai, ngươi và đám nhìn trộm kia tới hậu sơn theo hai vị thượng sư học tập, khi nào học được quy củ thì về.”
Cạc Cạc giờ mới biết sợ, bật khóc bò từ trong gầm bàn ra:” Chủ nhân không cần Cạc Cạc nữa sao?”
Thiết Tâm Nguyên thở dài:” Tất nhiên là cần, bảo ngươi tới sơn cốc là không muốn ngươi bị Thiết Tam Bách đánh chết.”
Cạc Cạc ra sức lắc đầu:” Không đi, không đi.”
Rồi chỉ Úy Trì Văn:” Cạc Cạc không sạch bằng nó, không đẹp đẽ bằng nó, tóc Cạc Cạc xoăn chứ không thẳng như chủ nhân, nên chủ nhân thích nó hơn, muốn đuổi Cạc Cạc đi rồi .”
Thằng nhóc này biết cả ghen tỵ rồi, Thiết Tâm Nguyên đợi nó khóc chán chê mới nói:” Tiểu Văn cũng đi.”
“ Hả?” Cạc Cạc nín khóc ngay, hết nhìn Úy Trì Văn mặt đầy vô tội, lại nhìn Thiết Tâm Nguyên:” Vậy ai chiếu cố chủ nhân?”
Thiết Tâm Nguyên cười:” Ta không cần ai chiếu cố cả, ngược lại ta còn đi chiếu cố người khác ...”
“ Kẻ nào muốn chủ nhân phải đi hầu hạ?” Cạc Cạc rít từng chữ qua kẻ răng:
Thiết Tâm Nguyên xoa cái đầu tròn của nó:” Chúng ta một lòng muốn Cáp Mật, nếu đã muốn lấy thì phải cho trước, bây giờ hầu hạ nó, tương lai nó hầu hạ chúng ta cả đời.”
Vị trí địa lý của Cáp Mật vô cùng quan trọng, nó là yếu đạo trên con đường từ Tây Vực thông tới Trung Nguyên, là yết hầu của con đường Tây Vực, có danh xưng "cánh cửa Tây Vực".
Phía đông cùng Tây Hạ đối diện với nhau qua hoang mạc mênh mông, hướng nam xuyên qua ba trăm dặm sa mạc tối liền với Luân Đài, Thả Mạt và Nhược Khương, vượt qua Thiên Sơn phía tây cùng Cao Xương răng môi nương tựa.
Thiết Tâm Nguyên thích cái bồn địa không lớn này, năm xưa cái lão già đó có thể làm lão đại hắc đạo như thổ hoàng đế, mình chẳng có lý do gì không đứng vững ở đây.
Giờ Thiết Tâm Nguyên vẫn chưa phải là thế lực lớn nhất Y Ngô Châu, mà cho dù là thế thì cũng không thể lập tức ban bố chính lệnh, tuyên bố quyền thống trị là hành vi không thể ngu xuẩn hơn được.
Quốc thổ của người Khiết Đan cực lớn, lớn tới mức đủ Liêu hoàng đi từ đông sang tây hết một năm, nhưng muốn xẻo thịt trên người Khiết Đan thì tuyệt đối không được.
Nói cách khác, ngươi có thể chiếm lĩnh thực tế, nhưng không thể tuyên bố ra ngoài.
Việc gì cũng cần có một tấm gương, dưới tình thế đó chi nhánh Hiệu bánh canh Thất ca ở Cáp Mật được khẩn trương chuẩn bị, nay cửa hiệu đã xây dựng xong, chỉ còn đợi đại chưởng quầy vào ở.
Không biết cửa hiệu của mẹ ở Tây Thủy Môn nay có còn thuộc Thiết gia không, y gần như bị cách tuyệt tin tức với Đại Tống rồi, có điều không sao hết, mình sớm muộn cũng có ngày về Đông Kinh, khi đó thù mới nợ cũ sẽ tính một thể.