Hiện giờ cảnh xuân tươi đẹp là thời gian quan trọng nhất của mã tặc trong năm.
Vào thời gian này, hoang mạc sẽ thơm phức mùi tài phú.
Đội lạc đà từ Tây Vực đi Trung Nguyên.
Đội lạc đà từ Trung Nguyên đi Tây Vực.
Bọn họ mang theo những món hàng đắt tiền nhất thế giới, tới những thành thị phồn hoa nhất thế giới, thương đội qua lại không ngớt.
Thiết Tâm Nguyên cưỡi ngựa đứng trên sườn núi, hít một hơi thật sâu, không khí toàn mùi tài phú, phía sau y hơn năm trăm tên mã tặc cực kỳ hung hãn, đang chuẩn bị hành trì phát tài.
Có một điều luật được Thiết Tâm Nguyên đưa ra, không bao giờ cướp bóc ở Cáp Mật, cái vùng đất vừa mới có chút hồi sinh, y là vị địa chủ hiếu khách nhất, bất kể là thương đội quốc gia nào tới Cáp Mật cũng được chiêu đãi tốt nhất.
Mặc dù thu tiền có chút đắt, nhưng các thương đội đều vui vẻ ở lại vài ngày, coi đây là nơi bổ xung tiếp tế cuối cùng trước khi vượt qua Tuyết Sơn bao la.
Trước kia Thiết Tâm Nguyên khinh bỉ Hứa Đông Thăng vừa làm thương nhân vừa làm thương đạo, giờ y phát hiện, mã tặc không quá đáng ghét, dù sao sinh tồn ở hoang mạc này quá gian khổ, đất đai thích hợp trồng trọt và chăn nuôi ít ỏi.
Tới khi chính mình phải nuôi một đám người, cho dù có ruộng lứa mạch bao la, có đàn dê, cừu, vẫn cảm thấy thức ăn không đủ, không bao giờ là đủ, vì thế thành mã tặc là tất nhiên.
Đây là phép tắc tự nhiên thôi, giống đàn sói với đàn dê vậy.
Nếu như mỗi thương đội đều bình an tới nơi, bao nhiêu hàng hóa như vậy đổ vào thị trường, hàng hóa còn giá trị không? Nếu không còn giá trị, cũng sẽ không có thương đội nào tốn công vượt sa mạc.
Ngược lại, nếu không có thương đội nào phát tài thành công, còn ai muốn kinh doanh nữa, vì thế Thiết Tâm Nguyên định ra quy củ, một ngày chỉ được phép cướp của hai thương đội, cho dù có phát hiện thương đội thứ ba thứ tư cũng bỏ qua.
Quy tắc này không chỉ Thiết tộc tuân thủ, y còn cho người ngầm truyền đi khắp Y Ngô Châu, đám mã tặc lần trước bị Thiết Tam tấn công chính là những kẻ không giữ quy củ này.
Thương đội ba trăm người trước mắt chính là phi vụ khai trương của Thiết Tâm Nguyên.
Thiết Tam ghét phải che mặt, khi chiến đấu mặt bịt miếng vải rất ảnh hưởng tới hô hấp, nhưng Thiết Tâm Nguyên hạ lệnh phải làm, năm trăm người, năm trăm tấm vải đen bịt mặt, hắn thừa nhận, nhìn qua cũng rùng mình thật.
Đội lạc đà do một trăm hai mươi con lạc đà và mấy trăm chiến mã tạo thành đã phát hiện ra bị cường đạo bám đuôi, nhưng bọn họ không bỏ chạy mà chỉ huy lạc đà quỳ xuống, tạo thành vòng tròn, tất cả chuẩn bị chiến đấu.
“ Bọn ta là đội lạc đà ngự dụng của Vạn vương chi vương Khách Lạt Hãn vĩ đại anh minh, soi rọi vạn trượng, nếu như các ngươi không muốn bị vương của ta treo cổ trên cây dương thì mau mau cút đi.” Trong đội lạc đà một tên giọng to lần lượt dùng mấy thứ tiếng thông dụng ở Tây Vực hô một lượt:
Thiết Tâm Nguyên phất tay, thúc ngựa vọt lên đầu đội ngũ, nửa đường dần ghìm tốc độ, để thuộc hạ vọt qua, trong đó Thiết Tam là tên điên cuồng nhất.
Cạc Cạc thấy ngựa của Thiết Tâm Nguyên chạy chậm thì tốt bụng rút roi quất thật mạnh vào mông ngựa, nhưng bị Thiết Tâm Nguyên bợp một phát nổ đom đóm không hiểu ra sao.
Cơ mà nó bị đánh vô lý không ít, đành ấm ức theo bên cạnh.
Năm trăm tên cường đạo không xông thẳng vào thành lạc đà chia thành hai nhóm trước khi tiến vào tầm tên bắn, tăng tốc chạy vòng tròn.
Bụi đất cuốn lên che chấp bọn họ, người trong thành lạc đà chỉ nhìn thấy bụi mùi mịt, thế là bắn tên loạn xạ.
Thiết Tâm Nguyên nấp ngoài vòng bụi mù kia dừng chiến mã, đợi gió thổi bụi đi.
Khi bụi tan là lúc đám Thiết Tam xông vào, giết sạch toàn bộ người trong đội ngũ, dắt lạc đà và chiến mã đi.
Quả nhiên khi tên bắn ra vừa thưa thớt hơn, Thiết Tam như ma thần từ trong cát bụi xông ra, thúc ngựa vung đao bay vọt qua lưng lạc đà, chém chết ngay hai kẻ cản đường.
Được trang bị tới tận răng hắn không ngán ngại loan đao và tên đạn, chém đứt đầu lâu của địch, thi thể bị chiến mã hùng tráng hất văng không biết bay tận đâu.
Một, hai, ba, bốn rồi hơn trăm tên mã tặc vượt qua được vòng phong tỏa, bọn họ không chém giết đoạt hàng bừa bãi như những đám mã tặc khác mà đi thanh trừ những tên cung tiễn thủ, cho những huynh đệ không có khải giáp đi vào.
Bọn họ không có cung tiễn, nhưng làm thế sẽ khiến lạc đà, chiến mã tổn thương, mà đó đều là những thứ sơn trại đang cần nhất.
Cho dù trong số kỵ binh Mã Mộc Lưu Khắc bất bị thì đám Thiết Tam cũng là những người nổi trội nhất, nay thân thể được Thiết Tâm Nguyên tẩm bổ ngày càng cường tráng, trở thành sự tồn tại vô địch trên chiến trường.
Thương đội Khách Lạt Hãn chỉ kháng cự được một tuần trà là tan vỡ, bọn chúng mở rương vàng bạc hất tung ra mặt đất, hi vọng có thể khiến mã tặc hung hãn xuống tranh cướp, nhường đường cho mình đào tẩu.
Bụi đất bị gió cuốn đi.
Thủ lĩnh thương đội tuyệt vọng nhìn đám mã tặc bịt mặt màu đen ngồi vững vàng trên lưng ngựa bao vây ba mươi người cuối cùng của họ trong vòng tròn nhỏ.
Không tên nào thèm để ý tới kim ngân tài bảo đầy mặt đất.
Khi Cạc Cạc tới nơi chiến trường đã chỉ còn xác người, tức lắm nhưng chỉ đành phất tay, hai mấy thiếu niên xuống ngựa, bất kể cài gì rơi trên mặt đất cũng nhặt ném vào sọt.
Thiết Tâm Nguyên thong thả đi tới nghe Thiết Tam báo cáo.
Chết mười ba bộ hạ, năm người bị thương rất nặng, trong đội ngũ đám người Khách Lạt Hãn này có năm tên cực kỳ lợi hại, khi hai bên vừa giao phong đã gây tổn thất lớn cho bọn họ.
Nếu không phải có bốn người Thiết Tam, không biết bao nhiêu người phải chết.
Thiết Tam toàn thân máu me, hắn lôi cái bọc từ trong lòng tên thủ lĩnh thương đội ra ném cho Thiết Tâm Nguyên, còn mắt nhìn nhìn về phía thám báo canh gác trên núi cao.
Luôn luôn cảnh giác, đó là phẩm chất của bọn họ.
Thám báo phất cờ, nói rõ phụ cận còn có người, vừa rồi đại chiến hẳn bị đội ngũ khác phát giác.
Trong cái bọc có một con dấu khiến Thiết Tâm Nguyên chú ý, con dấu làm bằng vàng, khắc đầu cừu sừng cong, và một câu tiếng Ả Rập -- Cái đầu cứng nhất!
Đây hẳn là thứ thuộc về quý tộc, thứ này ở Tây Vực không mấy lưu truyền, mà phổ biến ở Ai Cập và phương tây xa xôi.
Nếu như Mục Tân ở nơi này với khiến thức uyên bác của ông ta thì nhất định nhìn một cái sẽ ra ngay lai lịch con dấu, còn nói được nó đại biểu cho phe thế lực nào, còn Thiết Tâm Nguyên thì chịu, khiến thức của y về Tây Vực còn ở trạng thái qua loa, song vẫn đeo lên ngón tay cái, chủ nhân cũ của con dấu này hẳn là đại hán to lớn lắm.