Tào hoàng hậu lặng lẽ xuất hiện phía sau Triệu Trinh, nói nhỏ:” Bệ hạ nên bảo trọng long thể, nếu có ý hái hoa, thần thiếp sẽ an bài cho bệ hạ, thê tử ngoại thần không thể sủng hạnh.”
Triệu Trinh xoay người nhìn Tào hoàng hậu quỳ bài, thản nhiên nói:” Nhất thời cao hứng, qua là quên rồi.”
Tào hoàng hậu cười:” Bệ hạ tới giờ vẫn giữ được tinh thần trẻ trung là đáng mừng, thần thiếp tới đây cũng không phải vì phá hỏng hứng trí của bệ hạ.”
“ Ồ, còn có chuyện gì sao?”
Tào hoàng hậu ôn nhu giúp hoàng đế chỉnh lại vạt áo:” Bệ hạ, Duyệt Quốc đã tròn mười bảy, nữ lớn không nên để trong nhà, sớm ngày chọn phò mã thì hơn.”
Triệu Trinh đi tới giường gấm ngồi xuống day trán:” Tim Duyệt Quốc đã thuộc về người ta, nó không muốn gả, dám giở trò hút máu hủy mình thì còn làm gì được? Sáu thiếu niên xuất sắc nhất kinh thành đều chẳng khiến nó động lòng.”
Tào hoàng hậu thở dài:” Đáng thương chất tử của thần thiếp, giờ nhìn thấy Duyệt Quốc là hai chân run rẩy, vẫn còn cho rằng Duyệt Quốc sống bằng hút máu người, hai cái răng nanh giả đó thật tinh xảo, thần thiếp tịch thu rồi, chỉ là tin đồn thì cũng lan đi.”
“ Nhưng bệ hạ, nếu hoàng gia nữ tử mười bảy không cưới gả, bách tính sẽ học theo, như thế không có lợi cho quốc triều.”
Triệu Trinh sao không hiểu điều ấy:” Trẫm đã cắt bổng lộc của Duyệt Quốc, xem nó chịu được bao lâu.”
Tào hoàng hậu cười khổ: “ Bệ hạ, Thiết gia rời kinh để lại cửa hiệu cho Duyệt Quốc, riêng hai cửa hiệu bánh canh thu lợi không kém gì quan viên nhị phẩm. Thần thiếp còn nghe nói trong tay Duyệt Quốc chẳng những có hai hạng mục thu nhập này, mà còn có hoa hồng ở chỗ thương nhân tơ lụa lớn nhất Thục, bởi thế bệ hạ cắt bổng lộc căn bản không trừng phạt được nó, ngược lại người ta còn cho rằng hoàng gia ta bạc tình.”
Triệu Trinh nhíu mày càng chặt, đứng lên nói:” Thay áo, chúng ta đi xem sao, hừ, đường đường công chúa, sao lại nhận tài vật người khác.”
Tào hoàng hậu vỗ tay cung nga nối nhau đi vào thay áo cho hoàng đế.
“ Công chúa, hôm nay chúng ta ăn quả tần bà, nô tỳ cho thêm cả mật ong và mười loại gia vị vào, ngon lắm.”
Tiểu Châu Nhi bê hai cái hũ to bằng quả dưa hấu vào tẩm cung công chúa, Triệu Uyển tức thì nhảy bật dậy, gần đây Tiểu Châu Nhi liên tục nghĩ ra các món ăn mới, làm nàng vô cùng kỳ vọng.
Quả tần bà luộc lên trông chẳng dễ coi, màu đỏ tươi mất hết, còn mỗi cái vỏ xám xì, trông như đồ súc vật thải ra, nhìn đã chẳng muốn ăn.
Triệu Uyển nhíu mày nghi ngờ nhìn Tiểu Châu Nhi hết sức trông đợi, dùng cái thìa bạc chuẩn bị múc một ít cho vào miệng.
“ Nữ nhi của trẫm mà ăn quả luộc sao?” Giọng Triệu Trinh đột ngột vang lên sau lưng:
Triệu Uyển vội vàng ném thìa bạc đi thi lễ, còn Tiểu Châu Nhi sớm quỳ rạp xuống đất không dám ngẩng đầu lên.
“ Phụ hoàng, không phải thế, hài nhi nhất thời nghịch ngợm nên làm ăn, không phải ngày nào cũng ăn.”
Từ khi Triệu Uyển trưởng thành có tẩm cung riêng, đây mới là Triệu Trinh tới chỗ ở của nàng, đưa mắt nhìn quanh, tấm màn ngăn cách phòng trước sau đã bạc màu, gian phòng cũ kỹ, đồ đạc đơn sơ, chẳng có mấy thứ trang trí, không hề giống như lời hoàng hậu nói.
Liếc mắt không hài lòng nhìn hoàng hậu, đưa tay vuốt má nữ nhi, thương tiếc nói:” Sau này không được nghịch ngợm nữa, con đã mười bảy tuổi, nên biết chia sẻ ưu lo với quốc gia, chuyện cưới gả của con không giống công chúa khác. Con là trưởng nữ của trẫm, nếu con đi không đúng đường, các tỷ muội sau này biết theo thế nào. Lần này phạt bổng lộc là trừng phạt nhỏ, sau này con lấy đó mà răn mình.”
Triệu Uyển ngoan ngoãn khom người:” Hài nhi tuân lệnh.”
Triệu Trinh lại lần nữa nhìn cái thứ không nên cho người ăn trên bàn:” Bổng lộc đã phạt thì không lý nào trả lại cho con, thiếu cái gì thì bảo Vương Tiệm, đừng ủy khuất bản thân.”
Triệu Uyển đỏ mặt:” Hài nhi tạ ân điển phụ hoàng.”
Triệu Trinh thở dài:” Con từ nhỏ ngoan ngoãn, nhưng gặp phải hàng xóm không tốt nên ... Thôi, nữ sinh hướng ngoại là lẽ thường, phụ hoàng không trách con, Thiết gia tử tuy có thể xưng tuấn kiệt, nhưng nay y đã ở Tây Vực xa xôi, con nên thu lại tâm của mình, chọn phò mã thích hợp, sớm ngày thành hôn.”
Triệu Uyển lắc đầu:” Nhân vô tín bất lập, hài nhi không muốn làm tiểu nhân vô tín vô nghĩa.”
Triệu Trinh nghiêm khắc nói:” Tín nghĩa là thứ thiên hạ phải giữ với chúng ta, không có lý nào chúng ta phải thủ tín vì họ, chuyện này về sau chớ nhắc tới nữa, phụ hoàng cho con tới mùa xuân, xuân yến là lúc con thành thân.”
Nói xong Triệu Trinh tức giận bỏ đi, Tào hoàng hậu nheo mắt nhìn Triệu Uyển một cái rồi cũng đi theo.
Triệu Trinh đi vài bước thì dừng chân, đầu không quay lại nói:” Trẫm là chủ thiên hạ, sở hữu tứ hải, còn chưa tới mức tầm nhìn hạn hẹp đi mưu tính chút tiền riêng của nữ nhi, sau này càng nên phóng mắt nhìn xa ra, đừng có hành vi tiểu gia tử làm hỏng tình cảm cha con trẫm.”
Tào hoàng hậu mặt vàng như nghệ, đối với một hoàng hậu mà nói, đây là lời chỉ trích cực kỳ nghiêm trọng, khi một hoàng hậu không có sự bao dung, làm sao có tư cách làm mẫu nghi thiên hạ?
Triệu Uyển và Tiểu Châu Nhi khom người lén lút nhìn qua cửa sổ, đến khi hoàng đế đi xa mới vỗ ngực cười hì hì một hồi, quay trở lại bên bàn.
“ Công chúa lúc nãy ăn chưa đúng.”
Tiểu Châu Nhi dùng một chiếc dao bạc cắt quả tần bà ra, chỉ thấy hơi nóng bốc lên nghi ngút, nước chảy ứa ra, một mùi thơm ngát tràn ngập tẩm cung.
Gạo tím, hạt sen, nhân hạch đào, còn có thạch lựu như bảo thạch, đủ mọi màu sắc xuất hiện trước mắt Triệu Uyển.
Tiểu Châu Nhi cười khúc khích:” Ai mà lại đi ăn quả tần bà, nô tỳ chỉ muốn lấy cái vị chua ngọt của nó mà thôi, công chúa ăn thử ...”
Ăn một miếng hai mắt Triệu Uyển đã thành vầng trăng cong, biểu thị nàng cực kỳ, cực kỳ thích:” Mai, không cả ngày kia chúng ta cũng ăn như thế nhé.”
Tiểu Châu Nhi giận dỗi:” Công chúa, người nghĩ bóc quả sao cho vỏ còn nguyên vẹn rồi nhét từng thứ nhân vào dễ lắm sao, nô tỳ mất cả ngày.”
“ Hừm, dù sao ngươi cũng có phải làm gì đâu.” Triệu Uyển ăn rất ngon, hoàn toàn không coi hạn định phụ hoàng đặt ra cho mình vào đâu.
….