Cả chục người đi vào cửa hiệu, nói cười hô hố, toàn thân mặc da thú, cả giày cũng làm da thú, tóc dài bờm xờm, trông giống thợ săn hơn thương nhân, mấy đứa bé làm nghề phục vụ khách bên ngoài tỏ vẻ không vui, đám người này không trả tiền cho chúng.
Thủ lĩnh đội lạc đà cực kỳ hào sảng, vừa vào hiệu đã hô lớn:” Hỏa kế, cho bọn ta mỗi người một vò rượu nho tốt nhất.”
Thiết Tâm Nguyên rất nghi ngờ khả năng trả tiền của đám người này, bảo hỏa kế thu tiền trước, đưa rượu sau. Quả nhiên khi hỏa kế khéo léo nói giá ra thì đám người đó im re không dám lớn tiếng nữa, mười mấy đại hán rốt cuộc chỉ gọi một bình rượu sữa ngựa.
Vị trí cũng chuyển từ đại sảnh xa hoa sang bàn gỗ bên sông.
Người có tiền bên trong cửa hiệu nhìn cảnh này cười nghiêng ngả, thậm chí còn có tên quá đáng học giọng điệu đám người vừa nãy hô lớn:” Hỏa kế, cho bọn ta mỗi người một vò rượu tốt nhất để bọn ta súc miệng.”
Thế là đám đông lại cười lăn lộn.
Người Thanh Đường mặt đen kìn kịt, khi nổi giận cũng chẳng đỏ lên được, cho nên khi Thiết Tâm Nguyên phát hiện đám người này đã nổi giận thì muộn rồi.
Một tên hán tử cao lớn như núi sắn tay áo lên, gồng mình hét lớn, nhấc bổng súc gỗ mà cửa hiệu chôn dưới đất làm bàn ăn, ném ở trước cửa hiệu, chỉ đám người khoe của bên trong:” Kẻ nào chuyển được khúc gỗ này đi, hương liệu trong đội lạc dà là của kẻ đó.”
Gỗ hoàng dương cực kỳ nặng, nhất lác khúc đại hán kia ném tới phải năm trăm cân, ôm được nó đã khó chứ nói gì tới nhấc lên.
Thiết Tâm Nguyên khoanh tay dựa vào cánh cửa xem náo nhiệt, đám hỏa kế cũng học theo, nhìn mấy kẻ cười nhạo người Thanh Đường xem có ai dám đứng ra không.
Đám người Thổ Phồn tới từ tới Đại Tuyết Sơn là những kẻ to mồm nhất thấy cảnh đó liền ngậm mồm, bọn chúng không ưa gì người Thổ Phồn ở Thanh Đường nên mới lên tiếng chế nhạo, luận tới sức chiến đấu làm sao so với người Thanh Đường kinh nghiệm trận mạc.
“ Một lũ vô tích sự.” Người Thanh Đường kia hừ một tiếng ngồi xuống ghế, tiếp tục dùng nước nóng cửa hiệu cung cấp miễn phí nguấy bánh ăn.
Khúc gỗ cứ trở ở đó khó coi, lại vướng víu cho người ra vào, Thiết Tâm Nguyên gọi phụ nhân quét dọn trong hiệu ra, phụ nhân thấy khúc gỗ thì chửi bới tên khốn kiếp nào bày việc ra cho mình làm.
Sau đó tìm một sợi dây thừng lớn vòng quanh khúc gỗ, buộc chắc, cuốn mấy vòng vào tay, sau đó hai tay ôm khúc gỗ, dùng lực hét một tiếng lớn, không ngờ nhấc bổng lên trong ánh mắt kinh hãi của mọi người ....
“ Tránh ra.” Phụ nhân rống lên với đám người Thanh Đường, bà ta đã hỏi hỏa kế nên biết chính đám người này hại mình phải làm thêm việc:
Đám người Thanh Đường kinh hãi tránh chỗ, nhìn phụ nhân đặt khúc gỗ về chỗ cũ, còn lấy xẻng nện đất chặt lại, sau đó hậm hực quay lại bếp.
Người Thanh Đường im re, ăn thật nhanh rồi chuẩn bị lẳng lặng rời đi, không ai dám nói tới vấn đề sở hữu hương liệu nữa, những thứ đó giá trị rất cao, làm sao có thể tùy ý tặng cho người ta.
“ Mấy vị xin dừng bước.” Thiết Tâm Nguyên lớn tiếng gọi:
Tên đại hán cầm đầu nghĩ rằng người này muốn hương liệu, tay đặt lên chuôi đao gầm ghè nhìn Thiết Tâm Nguyên hăm dọa:” Ngươi muốn gì?”
“ Yên tâm, ta không đòi hương liệu, chỉ muốn nghe ngóng một người bạn.” Thiết Tâm Nguyên mỉm cười đưa tay mời họ ngồi xuống:
Người Thanh Đường thấy y không phải đòi hương liệu liền yên tâm quay lại chỗ ngồi, Thiết Tâm Nguyên sai hỏa kế mang thức ăn và rượu lên, người Thanh Đường cẩn thận xác nhận mấy thứ này không mất tiền mới ăn hùng hục.
Chớp mắt chậu mỳ đã hết sạch, không phải tất cả ăn chung mà mỗi người một chậu.
Thiết Tâm Nguyên nhìn mà vui vẻ lắm, rót rượu cho bọn họ:” Hai năm trước khi ta đang lớn ăn khỏe lắm, giờ thì không ăn nổi nữa rồi, nhìn các vị ăn thật hâm mộ ... Ta muốn hỏi một người Thanh Đường tên Lý Xảo, hắn từ ngoài tới Thanh Đường, các vị đã nghe bao giờ chưa?”
Vừa dứt lời cả đám người Thanh Đường cười phá lên, nhìn nhau làm vài điệu bộ khó hiểu, sau đó lại cười lăn cười bò.
Mãi một lúc sau mới có một tên ngừng cười:” Ngươi nói tới Hoa Nô à, tên này đánh nhau cũng dũng mãnh lắm, gần đây còn lập công đoạt Lan Châu, là viên trọng tướng của Thanh Đường đấy, nhưng suốt ngay đi theo sau lưng đóa hoa Thanh Đường của bọn ta, không đáng gọi là hảo hán.”
“ Đúng thế, tiếc cho hắn, hắn còn tự mình xông vào doanh địch, giết ba tên thống chế của Tây Hạ, đảm lược lẫn võ lực đều không tồi, chỉ là … phì, toàn đi bám đít nữ nhân, lão tử khinh.” Người khác nhổ bãi nước bọt lớn:
Lan Châu tức là nằm ở ngay bên cạnh Kim Thành huyện, Thiết Tâm Nguyên lâu lắm rồi mới nghe tin Xảo Nhi không khỏi kích động đồng thời cũng thất thần, hồi nhỏ có ai ngờ lớn lên lại mỗi người một ngả thế này, giờ xem ra hắn đã trả được mối thù của cha mẹ, trấn tĩnh lại nói:” Không ngờ hảo hữu năm xưa nay đã là đại nhân vật ở Thanh Đường, tại hạ chuẩn bị ít lễ vật, chẳng biết các vị có thể chuyển cho Lý Xảo giúp được không? Sau này tới Cáp Mật, bất kể bán hàng hay mua hàng, tại hạ đều tận lực hỗ trợ.”
Đây là đường lui chắc chắn cần củng cố.
Người Thanh Đường đồng ý ngay, bọn họ biết Thiết tộc đang có uy vọng cực cao ở Cáp Mật, thậm chí ngầm đặt ra một số luật lệ ở nơi này, cho nên tới hiệu bánh ăn, cũng là mục đích nghe ngóng tin tức, không ngờ chẳng đủ tiền nên mất mặt lớn.
“ .... Chưởng quầy, giúp bọn ta xem hương liệu được không? Cứ cảm giác vẻ mặt đám thương nhân Hồi Hột không ổn.” Thủ lĩnh cân nhắc một lúc nói nhỏ:
Còn cần phải xem gì nữa chứ, Thiết Tâm Nguyên thở dài nói luôn:” Các vị đều là hảo hán chất phác, sao lại muốn đi làm ăn? Không phải rõ ràng muốn người ta lừa cho à? Bản thân Tây Vực không có hương liệu, đa phần tới từ nước Đại Thực, đây là cửa ngõ đem hương liệu tới Đại Tống, vì thế hương liệu ở đây cực nhiều. Thứ tiểu hồi hương mà các vị mua về mọc đầy trên hoang mạc chẳng đáng tiền, tuy có thể nghiền thành bột đem nướng thịt ăn cũng ngon lắm, nhưng lần sau đừng mua mấy thứ này làm gì, bỏ công đi một vòng là kiếm được vô khối rồi.”
Hảo hán Thanh Đường cho dù đối diện với thiên quân vạn mã cũng không đổi sắc mặt, vừa nghe thế thì như thế thì tái hết mặt, người ngã ra đất, mãi lâu sau mới có người mắt đỏ ngầu đứng lên:” Chúng ta đi tìm chúng tính sổ, thì ra là thứ mọc hoang còn nói là rất quý …”
Cả đám nhao nhao đứng dậy, rút hết đao ra, vẻ mặt đầy phẫn uất.
Thiên Tâm Nguyên thương hại kéo từng người ngồi xuống: “ Bây giờ đi tìm chúng cũng muộn rồi, lừa được một khoản lớn như thế, có trời mới biết chúng đi đâu tiêu diêu khoái hoạt.”
Đại hán cao lớn thê lương đấm ngực vừa khóc vừa rống:” Đám Hồi Hột khốn kiếp, Bình Thố, ngươi chặt đầu Cách Tang ta đi, ta không còn mặt mũi gặp lại đại tướng quân nữa.”
Những đại hán Thổ Phồn khác vốc đất lên nhổ nước bọt vào, sau đó trộn lên bôi vẽ trên mặt thành hoa văn kỳ quái.