Thiết Tâm Nguyên không hề biết rằng mình đã trở thành thùng rác chuyên dụng của Mạnh Nguyên Trực, bị người ta đổ hết tội lỗi lên đầu, y đang cùng Tát Già thượng sư thảo luận chuyện xây dựng chùa.
Tiền tài qua tay mà không lột da một phen thì không phải là Thiết Tâm Nguyên, huống hồ bây giờ y chẳng dư dả mấy.
“ Thuộc hạ của ta không phải là nô lệ của thượng sư, nên phải trả tiền công.”
Tát Giả nhấp một ngụm trà gật đầu:” Được.”
Thiết Tâm Nguyên thấy Tát Già không mảy may dao động nói tiếp:” Đá, gỗ, đồ sắt, đồng, vải dùng để xây chùa cũng phải trả tiền.”
Tát Già mặt không đổi sắc, mỉm cười:” Tất nhiên là phải thế.”
Mẹ nó, rốt cuộc đám Bổn giáo này giàu cỡ nào chứ? Thiết Tâm Nguyên gõ bàn, quyết định xẻo miếng nữa:” Tiền đất ...”
Tát Giả cắt ngang:” Thủ lĩnh không nói thì bần tăng cũng sẽ nhắc tới, còn tiền nước ăn, tiền bảo vệ, chúng ta cũng tính luôn một thể nhé.”
Thiết Tâm Nguyên có hơi xấu hổ sờ mũi:” Cái này, dù sao chúng ta là chỗ thân quen, làm thế e có hơi ...”
Tát Già nghiêm túc:” Giao tình và chính vụ không thể lẫn lộn, cứ thương lượng tốt, sau này khỏi phát sinh tranh chấp.”
Thiết Tâm Nguyên buông một tiếng thở dài:” Nay trong cốc trăm thứ cần chi tiêu, nuôi cả vạn miệng ăn, thượng sư đừng trách Thiết mỗ là được.”
Tát Già rót cốc trà đẩy tới trước mặt Thiết Tâm Nguyên:” Bần tăng hiểu nỗi khổ của thủ lĩnh, không bận tâm tiêu phí bao tiền. Chỉ là ngày chùa xây xong, bần tăng mời rất nhiều người tới dự lễ, có cao tăng và cư sĩ hiền mình, nói với những cuồng tín đồ Thổ Phồn, tổ đình ở Thanh Hương cốc, thủ lĩnh lúc đó có đảm bảo được an toàn cho bản tự không?”
Thiết Tâm Nguyên đứng dậy đẩy cửa sổ, để không khí lạnh tràn vào phòng, gió thổi khiến chậu than lay động một hồi sau đó bùng lên ngọn lửa xanh nhạt, nhiệt độ thì ngày một giảm.
“ Thượng sư nói ra rồi, vậy ta không dấu diếm nữa, vài lời nói ra không dễ nghe, ngài chắc chắn muốn ta nói ra không?”
“ Thủ lĩnh cứ nói, vì như ngài thiếu tiền, bần tăng tự động tới nhà cho ngài mổ xẻ, vì như ngài thiếu nhân thủ, ta chiêu có tín đồ toàn thiên hạ tới đây, nếu ngài cần tin tức thế giới bên ngoài, bản giáo có vô số tín đồ nghe ngóng cho ngài.”
Thiết Tâm Nguyên cười ha hả:” Chúng ta gặp nhau kỳ thực là câu chuyện cười, trước kia thượng sư cố ý ở lại núi sa thạch là vì đợi Trạch Mã phải không?”
Thời gian qua Thiết Tâm Nguyên mang điển tịch Thổ Phồn từ Đại Tuyết Sơn về, biết vài chuyện, như hai trăm năm trước Bổn giáo cực kỳ khó khăn vẫn nâng đỡ được Đạt Mã tán phổ lên nắm quyền, thông qua bàn tay ông ta hủy diệt Phật giáo.
Chỉ là thủ đoạn của Đạt Mã tán phổ quá kịch liệt, cuối cùng khiến người Thổ Phồn chia năm xẻ bảy, Bổn giáo vì ông ta mà mang tiếng, thiệt hại nặng nề.
Qua hai trăm năm Bổn giáo khôi phục nguyên khí, rút kinh nghiệm đau thương, chuẩn bị lần nữa đứng lên khôi phục vinh quang ngày nào.
Trạch Mã chính là hậu duệ trực hệ của Đạt Mã tán phổ, thế nhưng bọn họ cũng không phải định đưa Trạch Mã lên ngôi báu, mà là thông qua nàng thăm dò A Tát Lan để tránh đường đột.
Kết quả người Hồi Hột tàn bạo không cho họ đãi ngộ hi vọng, thậm chí còn tàn sát người vô tội, hai bọn họ vì thế suýt vạ lây, đành giả chết trốn trong đống xác người.
Tới lúc đó lần nữa gặp lại Thiết Tâm Nguyên.
Hai lần gặp mặt đều là ngẫu nhiên, nhưng chẳng may mắn nào mà lại không có nguyên cớ, nếu Thiết Tâm Nguyên không thể hiện trí tuệ hùng tâm tương xứng, hai người họ làm gì có chuyện đi theo giúp đỡ y nhiều như vậy.
“ Sự thực đúng là thế, nhưng từ khi quyết định theo thủ lĩnh, Bổn giáo chưa từng hai lòng ba ý.” Tát Già gật đầu thừa nhận:” Bần tăng tin thủ lĩnh có toàn bộ điều kiện trở thành kiêu hùng một đời, nếu không nhân lúc thực lực ngài còn nhỏ yếu đi theo, đợi khi ngài cường đại rồi nào được coi trọng.”
“ Đây là đại sự của bản giáo, bần tăng thà thua thiệt bởi người thông minh chứ không chiếm lợi của kẻ ngốc.”
Thiết Tâm Nguyên từ bên cửa sổ quay lại:” Nếu đã thế Thiết mỗ hứa tạo điều kiện thuận lợi nhất cho Bổn giáo phát triển trong lãnh địa của mình, đồng thời cung cấp sự bảo hộ cần thiết, thượng sư và Nhân Bảo thượng sư luôn là thượng khách trong nhà của ta, nhưng ta sẽ không để sự sinh tử tồn vong của bộ tộc mình gắn với Bổn giáo các vị. Lực lượng của ta không để các vị lợi dụng cho mưu đồ tôn giáo. “
Tát Già khom người:” Nên như thế, hi vọng không bao lâu nữa, các tín đồ của Bồn giáo có thể thấy ngày tổ miếu hoàn thành.”
Thiết Tâm Nguyên bước ra ngoài phòng, những bông hoa tiết li ti rời đầy trời, đưa tay ra đón lấy ít tuyết chà lên mặt, tới khi mặt đỏ rực mới thôi.
Cuộc giao dịch hôm nay với Tát Già không thể nói ai có lợi hơn, đường đi sau này còn dài, chỉ có nương tựa lẫn nhau mới có thể đi xa nhất.
Từ xa Cạc Cạc hớt ha hớt hải chạy tới:” Chủ nhân, đánh nhau rồi Mạnh tiên sinh vừa về đã đánh nhau với Lý Xảo tướng quân.”
“ Mau mau dẫn ta đi.” Thiết Tâm Nguyên vỗ trán, cuối cùng thì vẫn có chuyện, nhưng y không tán đồng Cạc Cạc dùng hai chữ đánh nhau.
Hiện giờ Thiết Tâm Nguyên không cho rằng trên đời có ai dùng võ học đánh được Mạnh Nguyên Trực, nên cho dù có thêm đám huynh đệ Hỏa Nhi, Thủy Nhi, Linh Nhi giúp đỡ thì chẳng qua là có thêm người ăn đòn mà thôi.
Chuyện đúng như y dự đoán.
Trác Mã bế hai khuê nữ nhìn thấy trượng phu ăn đòn, tức thì nhét ngay con cho Thiết Tâm Nguyên vừa chạy tới, không biết kiếm đâu ra một cây chùy xích cực lớn xông vào đánh Mạnh Nguyên Trực, hoàn toàn không nhìn ra hai người từng có một đoạn tình cảm thắm thiết tới bấp chấp nguy hiểm sinh ra đứa con.
Mạnh Nguyên Trực nổi giận gầm một tiếng, giơ chân đá Linh Nhi đang định đánh trộm ngã lộn nhào, nhìn thấy bộ dạng hung dữ của Trác Mã, tim nhói một cái, cướp đường bỏ chạy ...
Lý Xảo định truy sát thì Thiết Tâm Nguyên nhét hai đứa bé vào lòng, tức thì tỉnh táo trở lại, vừa rồi nhất thời kích động, quên mất chuyện này căn bản không thể nói ra ngoài, lung túng không biết nói sao với y.
Trác Mã thì cực kỳ hưng phấn, đây là lần đầu tiên Lý Xảo vì nàng mà đánh nhau với nam nhân khác, ôm lấy trượng phu reo hò như thắng trận.
Hai bên đánh nhau tuy ngắn, nhưng ồn ào tới cả tai Vương Nhu Hoa rồi, giận tới toàn thân run lên, nhéo tai Trác Mã kéo về phòng, chuẩn bị dạy dỗ Trác Mã quy củ Hán gia.
Còn về phần Lý Xảo đã trưởng thành tất nhiên do nhi tử quản, điều này Vương Nhu Hoa phân biệt rạch ròi.
Trạch Mã đang bừng bừng phấn khích xem trò hay, nhìn thấy kết cục của Trác Mã thì ngớ ra, nàng không hiểu Trác Mã sai ở chỗ nào, suy nghĩ một chút rồi chạy theo Vương Nhu Hoa, muốn xem Vương Nhu Hoa giáo huấn Trác Mã ra sao.
Vì loại chuyện này rất có khả năng xảy ra với nàng.