Trách Mã rất hưởng thụ lời tán dương của Thiết Tâm Nguyên, nhưng đối với kẻ ngày nàng vẫn luôn mang ba phần hoài nghi, ba phần cảnh giác, đột nhiên chuyển chủ đề:” Sao ngươi biết Tát Già thượng sư?”
Thiết Tâm Nguyên thoải mái nói:” Không chỉ quen Tát Già thượng sư, còn biết Nhân Bảo thượng sư, chính hai vị đó khuyên ta mở cửa hiệu ở Cáp Mật, nói nơi này nhất định sẽ phồn vinh.”
“ Chỉ tiếc phồn vinh trên sa mạc như cầu vồng vừa rồi, đẹp đẽ nhưng qua nhanh.”
Thiết Tâm Nguyên thấy Trạch Mã bất tri bất giác uống hết trà, đổ lá trà đã hết vị đi, cho thêm trà mới, rót nước sôi vào, đóng nắp nói:” Ngâm lâu một chút vị càng tốt hơn.”
“ Tát Già thượng sư ở đây hẳn không chỉ là trùng hợp?” Trạch Mã cảm giác câu nói này của Thiết Tâm Nguyên còn ý tứ khác, hỏi thì y lại vờ quay đi uống trà rồi, huýt sáo một cái, con sư tử chết tiệt chạy tới, đôi mắt vàng rực nhìn y chằm chằm:” Tiêm Nha là do ta nuôi, đừng nghĩ là của A Tát Lan mà nhầm, ngươi nên biết, A Tát Lan giết được ngươi, ta cũng thế.”
Thiết Tâm Nguyên thấy Tiêm Nha dần ghé đầu tới gần, rót một cốc trà, nó ngửi ngửi, chắc khẩu vị không hợp, đưa chân lên gãi cổ.
“ Cáp Mật có sơn có thủy, có đất đai màu mỡ, còn là yếu đạo giao thông nam bắc, thương cổ qua lại không ngớt, quan trọng hơn nữa cách nơi này năm trăm dặm có một chỗ thần phạt, nơi ấy sinh hoàng kim.”
“ Nếu nơi như thế xuất hiện ở Đại Tống, ba năm thôi sẽ thành đại ấp mười vạn người, vậy mà ở nơi này bao năm vẫn là vùng hoang vu, chỉ người Khiết Đan vài năm tới thu hoạch một lần, thật quá đáng tiếc.”
“ Ta càng lúc càng có cảm giác đã gặp ngươi rồi.” Trách Mã nghe Thiết Tâm Nguyên thao thao bất tuyệt, đôi mày đẹp đẽ càng lúc càng nhíu lại, nhưng nàng làm sao có thể đem tên phỉ đồ hung hãn liên hệ với người Tống điềm đạm nhã nhặn này được.
Thiết Tâm Nguyên nở nụ cười:” Có thiếu nữ nào không có giấc mơ như vậy.”
Hoàn toàn không e thẹn chuyện nam nữ, Trạch Mã giễu cợt:” Trong giấc mộng xuân của ta chỉ có khả hãn hùng tráng hoặc hoàng đế lăng uy thiên hạ, còn những kẻ mồm mép như ngươi ấy à, chính ngươi mới cần mơ đó.”
Lúc này A Tát Lan mở cửa phòng ra, sắc mặt nặng nề, nhưng thi lễ với Tát Già rất cung kính.
A Tát Lan không ngờ mình nhất thời kích động diệt Cao Xương tộc lại có thể dẫn người Khiết Đan tới nơi này. Tát Già nói rất đúng, nếu không có trận đại chiến Tây Hạ và Khiết Đan, hành vi của mình chỉ như ném cục đá xuống sông Cáp Mật, người Khiết Đan chẳng bận tâm ngàn vạn bộ tộc của mình thiếu đi một hai cái.
Bây giờ thì phiền rồi, người Khiết Đan vừa thua mất mặt, thế nào cũng phải tìm cách gỡ thể diện, đây thành chuyện liên quan tới sự thống trị của Khiết Đan với bộ lạc ở xa.
Mình vô tình cho người Khiết Đan cái cớ thích hợp lấy lại tôn nghiệm.
Sự việc này rất nghiêm trọng.
A Tát Lan không dám tưởng tượng cảnh kỵ binh Khiết Đan tràn qua sa mạc như châu chấu sẽ kinh khủng như thế nào, giờ hắn chỉ muốn quay đầu về nhà, lập tức bảo phụ hãn điều động toàn bộ võ sĩ Hồi Hột, chuẩn bị cho một cuộc chiến thảm liệt.
Nhưng bước chân hắn như bị đóng đinh trên mặt đất.
Hắn không cho rằng phụ hãn có dũng khí cầm loan đao chống lại người Khiết Đan, nhi tử của phụ hãn rất nhiều, hi sinh một người để làm nguôi cơn giận của người Khiết Đan thì vẫn còn rất nhiều người kế thừa.
Lòng A Tát Lan rối loạn.
“ Nam nhân của cô gặp phiền toái thì phải, cô không đi an ủi à?” Thiết Tâm Nguyên chỉ hai người đứng im lặng bên dòng sông:
“ Nếu phiền toái lớn thì ta chẳng giúp được gì, phiền toái nhỏ thì hắn tự xử lý được, khi nam nhân suy nghĩ quốc gia đại sự, nữ nhân nên tránh xa.”
Thiết Tâm Nguyên gật gù, nữ nhân này rất biết mình, không đơn giản nhỉ biết dựa vào thân thể:” Ở Đại Tống gọi là hậu cung không được can dự chính sự.”
“ Linh tinh, tưởng ta không biết sao, lão bà hoàng đế trước của các ngươi nắm giữ triều chính rất lâu.”
“ Chịu thôi, hoàng đế quá nhỏ, không thể để bị quyền thần bắt nạt, thái hậu đành ngồi sau rèm chỉ bảo, đó là buông rèm nhiếp chính.”
Trạch Mã ngạc nhiên nhìn Thiết Tâm Nguyên thong thả uống trà:” Người Khiết Đan đánh tới mà ngươi không sợ à?”
Vân Sơ bỉnh thản đáp:” Sợ gì, nếu bị bắt thì cùng lắm ta sẽ thành nô lệ, không chết được, còn người Thổ Phồn thì chết chắc.”
Trạch Mã vỗ vỗ đầu Tiêm Nha, cười âm hiểm:” Ai chết thì nó có quyền phát ngôn nhất.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Cô không nên làm thế, dã thú cho dù do cô nuôi từ nhỏ thì vẫn là dã thú thôi, nếu cô cho nó ăn thịt chín, nhiều năm khả năng thay đổi thói quen ăn uống, nếu cô cho nó ăn thịt sống, thậm chí ăn thịt người, nó sẽ thèm quen, đợi một ngày nó đói bụng, sẽ không đợi cô cho ăn, mà là ăn thịt cô đấy.”
“ Kệ ngươi nói gì thì nói, không có Tiêm Nha thì ngay cả phụ thân ta cũng muốn ăn ta ...”
“ Nói linh tinh, sư tử mà lên Đại tuyết sơn sống vài năm là giỏi, làm gì có chuyện bảo vệ cô, lần sau muốn lừa người ta thì nói gì đáng tin hơn ấy.”
Trạch Mã dù tâm cơ nhiều tới mấy cũng là thiếu nữ cao nguyên mười tám tuổi mà thôi, có mơ mộng, có ngây thơ, cùng Thiết Tâm Nguyên trò chuyện một hồi, cảm giác rất thân thiết, chẳng hề có áp lực nào.
Bất tri bất giác nàng vứt vấn đề người Khiết Đan sắp tới ra sau đầu, một lòng muốn khuất phục người Tống lúc nào tỏ ra bình đạm thực chất rất kiêu ngạo này, qua cách nói chuyện chẳng hề có chút khách khí gì với mình, nàng nhận ra điều ấy.
Nếu thế sẽ là một chuyện cực kỳ thú vị.
Giống như rất nhiều nhân vật lớn khác, thích dùng hình thế sơn núi thể hiện trí tuệ hoặc cô độc của mình, Tát Già thu hồi ánh mắt của mình từ dòng nước cuồn cuộn:” Sư tử vương, có đánh thắng được người Khiết Đan hay không phải dựa vào sa mạc này, một khi người Khiết Đan vượt qua sa mạc là kết thúc đó.”
“ Chỉ ở trên sa mạc thì ngài mới có thể triệt tiêu được ưu thế nhân mã của người Khiết Đan, nếu hủy đi tiếp tế quân nhu của chúng, chúng không ở lâu trong sa mạc được.”
A Tát Lan trầm tư:” Sao thượng sư lại giúp bản vương bất chấp hậu quả như vậy?”
Tát Già thở dài:” Đây là nơi duy nhất Bổn giáo có thể truyền thừa rồi, nếu mất đi cơ hội này, chẳng biết tín đồ sẽ mai một bao nhiêu, giáo nghĩa sẽ thêm bao thứ thất truyền ...”