Cách Thiết Tâm Nguyên chưa tới năm mươi dặm, một đống lửa cực lớn đang cháy rừng rực, ánh lửa chiếu đỏ bầu trời.
A Tát Lan hùng tráng ngồi trên tấm thảm lớn nhìn Trạch Mã nhảy múa vũ điệu sôi động, thi thoảng đổ rượu vào mồm cười lớn cổ vũ, bên cạnh có ba con sư tử, một con sư tử cái và hai con nhỏ đang gặm cái đùi trâu nướng.
Trạch Mã đôi mắt đong đưa, tóc xoã ngang lưng, hai cánh tay nõn nà giơ cao không trung, mười ngón tay như chim công xòe đuôi, quanh vòng eo như dương liễu còn buộc mấy chiếc chuông bạc phát ra tiếng kêu vui tai, càng khiến người ta nhìn không chớp mắt vào bờ eo trắng ngần và mềm mại đang đong đưa như rắn nước. Vẻ đẹp đến choáng ngợp ấy khiến đám binh sĩ đứng quanh chảy nước dãi.
Sau khi làm động tác vũ đạo kịch liệt, Trạch Mã ngã xuống thảm, người như rắn trườn tới chỗ A Tát Lan, tìm vị trí thoải mái ở lồng ngực rộng, đưa tay sờ khuôn mặt râu ria của hắn, cười khúc khích.
A Tát Lan kéo áo choàng che tấm thân lả lướt ấy khỏi ánh mắt nóng chảy của đám bộ hạ.
Trạch Mã khẽ rứt bộ râu rậm của A Tát Lan:” Đại sư tử của ta, hôm nay chàng có bắt được hồ ly giảo hoạt không?”
A Tan Lan cười ha hả:” Ồ, ta bắt hết cường đạo quanh đây rồi, chúng sẽ khai ra con hồ ly ở đâu thôi.”
Trạch Mã lắc đầu:” Con hồ ly đó không tầm thường đâu, ta có cảm giác rất đặc thù.”
A Tát Lan ôm trọn thân thể nóng bỏng của nàng vào lòng:” Cũng phải, y đã xé quần áo của nàng mà vẫn giữ được tỉnh táo, bỏ trốn ngay, quả không tầm thường.”
“ A Tát Lan, chàng là hùng ưng trên trời, là sư tử dưới đất, ta hi vọng khi chàng bắt được con hồ ly đó thì đừng giết.”
Ánh mắt A Tát Lan ngưng lại:” Vì sao?”
“ Ta có cảm giác nếu chàng muốn thành vua ở sa mạc, thành vua sư tử vĩ đại nhất thì con hồ ly đó sẽ rất quan trọng, hãy thu phục hắn, để hắn quỳ dưới chân chàng.”
A Tát Lan trầm ngâm một lúc rồi buông Trạch Mã ra, đi tới bên đống lửa, tay cầm giá nướng thịt, xoay tên cường đạo bị nướng tới da sùi lên, trầm giọng hỏi:” Đám mã tặc bịt mặt ở đâu?”
Đầu lĩnh mã tặc dùng chút sức lực cuối cùng nói:” Ta thực sự không biết.”
A Tát Lan gật đầu, thân vệ liền đẩy cái giá nướng vào gần đống lửa hơn, tức thì có tiếng xèo xèo cùng tiếng kêu yếu ớt, hắn chuyển sang cái giá nướng thịt khác, lặp lại câu hỏi:” Đám mã tặc bịt mặt ở đâu?”
Tên mã tặc đó nhổ một bãi nước bọt, tiếc là sức yếu nhổ không tới.
“ Ngươi cũng là hảo hán đấy, bản vương rất thích hán tử cứng cỏi, người đâu, lấy vải ướt đắp lên người hắn, như thế sẽ nướng được lâu hơn, nướng chín rồi thì bảo ta.”
Quanh đống lửa có tổng cộng sáu cái giá như thế, một tên mã tặc không được hỏi đã cố sức nói:” Ta chỉ biết bọn chúng mới tới, trước kia vì tranh giành địa bàn mà đánh với chúng, kết quả không đánh lại, bọn chúng có rất nhiều khải giáp và cung tiễn, nên đành nhường địa bàn đó cho chúng.”
A Tát Mãn hài lòng sai thân binh kéo tên cường đạo thành thật khai ra cho uống nước, hỏi tiếp:” Bọn chúng là người ở đâu? Sao ta chưa bao giờ nghe thấy ở hoang mạc có đám cường đạo như vậy?”
“ Bọn chúng mới xuất hiện cách đây chừng hai tháng, rất hung hãn, thành phần cũng rất tạp, chủng tộc gì cũng có, nhưng nhiều nhất vẫn là dã nhân. Yên cầm đầu là người trẻ võ nghệ cao cường, lúc giao thủ ta vô tình nhìn thấy cằm hắn không râu, mắt xanh như lam bảo ngọc, khả năng lớn là người Ba Tư.”
A Tát Lan nghi ngờ hỏi lại:” Không phải mắt đen à?”
Cường đạo lắc đầu:” Ta lấy mạng ra đảm bảo, kẻ giao thủ với ta mắt xanh, mũi cao, rất giống người Ba Tư.”
Trạch Mã yểu điệu đi tới, cười khẽ nói vào:” A Tát Lan, hắn không lừa chàng đâu, nhưng tên chiến đấu với hắn không phải thủ lĩnh, cùng lắm là đại đầu mục, còn tên thủ lĩnh là kẻ khốn kiếp mắt đen, tên kia trước mặt y không dám hé răng nửa lời, có vẻ là nô lệ.”
“ Tên thủ lĩnh võ nghệ không cao, khi dây dưa với ta, nếu không phải bốn phía là kẻ địch thì ta đã phản kháng rồi, y chắc chắn không phải là đối thủ. Ngoài ra y rất sạch sẽ, không giống đám người kia tới gần đã ngửi thấy mùi khó ngửi, tay y sạch như tay ta vậy, rất có thể y là quý tộc, nói chuyện cũng như ngâm thơ , tuy y phát âm không chuẩn nhưng giọng hay lắm ...”
A Tát Lan vốn muốn tha cho tên cường đạo nói thật, nhưng thấy Trạch Mã có vẻ ngây ngất hồi tưởng, mặt càng lúc càng khó coi, rắc một cái, bẻ gãy cổ cường đạo kia.
Nhìn đầu tên cường đạo oặt xuống, Trạch Mã cười khúc khích:” Sư tử mà đi ghen với hồ ly à?”
A Tát Lan nhíu mày:” Nếu cần nàng có quyến rũ y không?”
Trạch Mã lườm hắn một cái:” Nếu như y có trí tuệ tương xứng, quyến rũ y sẽ là chuyện thú vị ... Á ....”
A Tát Lan đột nhiên bế bổng Trạch Mã lên sải bước đi về phía lều của mình, ném nàng xuống đống da thú dầy, đè xuống như quả núi, "xoạt" một tiếng, y phục bằng sa mỏng manh của Trạch Mã bị xé toạc một cách thô bạo, từng mảng da thịt trắng nõn lọt vào mắt, trong đầu A Tát Lan không còn gì ngoài chiếm hữu.
Dưới ánh đèn mỡ dê tù mù, tấm thân mềm mại nhẹ nhàng uyển chuyển nhấp nhô, đôi chân thon dài, cặp đùi săn chắc trơn mượt quắp lấy tấm thân hùng tráng của A Tát Lan, mỹ nhân phía dưới thực sự là vưu vật mê người tột cùng, hắn như hóa thành sư tử thực sự, điên cuồng ép lên người nàng.
“ Đại sư tử, nhẹ thôi, hôm nay người ta đi đường cả ngày rồi, không chịu nổi á ..”
Tấm thân mỹ diệu, dung nhan tuyệt thế cùng với tiếng rên rỉ như nỉ non của Trạch Mã càng làm rơi vào trạng thái điên cuồng, thế nên hắn hoàn toàn không biết mặc dù tấm thân yêu kiều kia khéo léo phối hợp mang cho hắn khoái lạc khôn tả, nhưng Trạch Mã hoàn toàn tỉnh táo, đôi mắt đẹp sáng tới vô cảm.
---❊ ❖ ❊---