Vậy là mèo vẫn hoàn mèo, cả cái Thanh Hương cốc này chỉ có Thiết Tâm Nguyên được giáo dục quan trường chính thống, nhưng cũng không được tích sự gì, chỉ biết viết công văn thì làm đước cái rắm gì chứ?
Quát tháo một hồi rồi hầm hầm bỏ đi, đi một lúc mới nhớ đó là nhà mình, đi đâu được, tức giận quay về đuổi hết đám người vô tích sự đi.
Đến trưa, Thiết Tâm Nguyên cùng mẹ ăn cơm, chỉ húp một bát cháo rồi bỏ xuống, ngồi ngây ra đó.
Vương Nhu Hoa sớm nghe nói nhi tử mở một hội nghị cực kỳ thất bại, an ủi:” Còn có người chi phụ Vương gia sắp tới, biết đâu con dùng được.”
Thiết Tâm Nguyên lắc đầu:” Con gặp hết mấy người ở học đường Vương gia rồi, chẳng có nhân tài, càng không hi vọng vào người khác.”
Vương Nhu Hoa múc cho nhi tử thêm một bát cháo nữa:” Nếu không còn cách nào thì để thuận theo tự nhiên, mọi người cần quá trình va chạm, giống như trong mùa đông hai con nhím tìm được cách để không làm thương đối phương mà vẫn sưởi ấm cho nhau.”
“ Chỉ cần con cung cấp bọn họ sự bảo hộ tất yếu, dẫn dắt họ dần trở nên giàu có, chuyện khác còn không phải do con định đoạt? Hợp khẩu vị của con thì tán thành, không thì cấm, thái tổ khai quốc cũng làm như thế.”
Thiết Tâm Nguyên đặt bát xuống, thấy điều này phải nói trước:” Con không định lập nên quốc gia giống Đại Tống, tư tưởng gia thiên hạ không lâu bền, dù con làm hoàng đế không có nghĩa là con cháu con cũng làm hoàng đế.”
Vương Nhu Hoa gắp miếng rau cho Nữu Nữu, uy hiếp tiểu nha đầu không chịu ăn rau:” Con mới mười bảy tuổi thôi, đã nghĩ tới con cháu rồi? Năm xưa mẹ không nghĩ xa như thế, làm ăn thì thích hợp thì làm, không hợp không làm, được tới đâu hay tới đó có gì không tốt, con vẫn cái tính nóng vội đó cái gì cũng mong thành ngay được. Thong thả thôi, tương lai con có thể bù đắp, quan trong nhất là lời con phải là mệnh lệnh như thế mọi thứ mới xoay chuyển theo ý con.”
“ Hài nhi thụ giáo rồi.” Thiết Tâm Nguyên đứng lên chắp tay với mẹ, mẹ nói đúng, sự nghiệp của mình vừa mới bắt đầu, tương lai trời mới biết phong vân biến đổi ra sao, định ra quy củ bây giờ còn quá sớm, cũng không có mấy tác dụng.
Những lưu dân theo Vương Nhu Hoa ở Hoành Sơn tới qua một vụ mùa, ít nhiều còn có chút gia sản, còn những nạn dân thu nạp dọc đường thì nghèo đói nghiêm trọng, trừ vác cái đầu trên vai tới Thanh Hương cốc thì chẳng có cái gì.
Nhân khẩu Thanh Hương cốc đột nhiên tăng lên gấp đôi, lương thực vật tư tiêu hao một cách chóng mặt, cho dù là Vương Nhu Hoa cũng phải cùng nhi tử húp cháo mới có thể cầm cự tới năm sau.
Thế là bọn họ lại phải hành nghề cũ, bịt mặt ăn cướp, nhưng lần này có mục đích hơn.
Cáp Mật không có nơi nào là an toàn với thương đội nữa, dù bọn họ đi và ban đêm, đi trong rãnh sâu, cũng gặp phải cường đạo.
Trải qua hơn một tháng mày mò bọn họ tìm được một con đường tương đối an toàn, từ Thiên Sơn lộ, men theo rìa Cáp Mật tới Đại Tuyết Sơn, cuối cùng rẽ ở hồ lớn đến phía tây sẽ quay về hoang mạc một cách an toàn.
Chặng đường này làm hành trình tăng thêm ba trăm dặm.
Nhưng thương đội ở sa mạc là không thể ngăn cản, dù gặp thiên tai nhân họa thì bọn họ cũng không dừng bước. Mỗi bộ tộc đều hiểu, thương đội dừng vận hành, trên hoang mạc, trong sa mạc sẽ có vô số bộ tộc vì không thể trao đổi vật tư mà biến mất.
Có bộ tộc làm ra muối, có bộ tộc chăn thà bỏ dê, bộ tộc nhiều lương thực, chỉ có đem trao đổi với nhau mới tồn tại được.
Những thương đội này Thiết Tâm Nguyên không đụng vào, chỉ cần là chủng tộc sinh hoạt trên sa mạc sẽ không cướp của họ, cho dù là mã tặc gặp thương đội như thế cũng lấy đồ của mình ra trao đổi, chẳng qua o ép một chút mà thôi.
Gần đây bỗng nhiên sinh ra một đám đạo phỉ, bọn chúng còn có bài ca dao, đường này ta mở, cây này ta trồng, muốn đi qua bỏ lại tiền mãi lộ.
Trên hoang mạc thì làm quái gì cần đường mà cần chúng mở, quá đáng nhất nhìn mấy trăm lần cũng làm gì có cái cây nào? Thế là va chạm khó tránh khỏi, bên bị đánh bại phải nộp tiền, mà thường thì thương đội không đánh nổi cường đạo.
Nhưng chỉ có thương đội của bộ lạc mới có ưu đãi như thế.
Còn một loại thương đội nữa chạm chán nhau là phải có một bên sống một bên chết, đó là thương đội đường dài, đích tới là Tây Hạ, Khiết Đan, thậm chí là Đại Tống, hoặc là ba nơi này về.
Lưng lạc đà của họ chứa toàn hàng hóa quý giá, hương liệu và bảo thạch mang từ tây sang đông, lá trà và tơ lụa mang từ đông sang tây, giết sạch cướp sạch những thương đội này cũng không ảnh hưởng gì tới chủng tộc sa mạc.
Hoang mạc vào tháng tám trời trong xanh không khí mát mẻ, chỉ cần trên trời có trăng là có thể tiếp tục đi ban đêm, đây là thời điểm thích hợp hành thương trong năm thậm chí hơn cả mùa xuân, nhưng cường đạo cũng rất nhiều.
Thiết Tâm Nguyên cố tình để những thương đội bình thường đi qua địa phận của mình càng lâu, ở lại càng nhiều, để bách tính trao đổi được thêm nhiều vật tư.
Cướp bóc là chuyện rất tàn khốc, đám Lý Xảo, Hỏa Nhi chỉ đơn thuần là thích uy phong khi đánh cướp thôi, không để ý cướp được bao nhiêu tiền tài, sau một phen đi cướp, chứng kiến sự nghèo khó của Tây Vực, mất đi hứng thú bắt nạt những con sâu đáng thương.
Hơn nữa đi ăn cướp không chỉ có quá trình chém giết đánh cướp, còn phải mai phục, rình rập rất lâu, tóm lại là khô khan vô vị, thế nên đám Lý Xảo nhanh chóng nhận ra so với việc khổ sở chờ đợi ở hoang mạc cả ngày đợi thương đội thích hợp đi qua, chẳng bằng ở lại sơn cốc làm vài việc mình thích.
Đây là quá trình va chạm mà mẹ đã nói, nhìn thấy đám Lý Xảo chẳng còn hứng thú đi ăn cướp nữa, bắt đầu cầm đục lên, Thiết Tâm Nguyên rất hài lòng.