Qua Đại Tuyết Sơn là địa bàn của Thảo Đầu tộc, bọn họ rất giỏi chăn ngựa, nhờ có Thảo Đầu tộc mà ngựa Thanh Đường mới vang danh thiên hạ.
Nơi đó cũng là vùng đệm giữa Thanh Đường và Hồi Hột, đi qua vùng cao nguyên của Thảo Đầu tộc là tám trăm dặm hãi hải, bao gồm hoang mạc và sa mạc lẻ tẻ, Bồ Xương hải nổi danh ở nơi này.
Nay Bồ Xương hải đã không còn phồn hoa như thời Tây Vực tam thập lục quốc nữa, biển nội địa mênh mông rộng ba trăm dặm hay chỉ rộng chưa tới hai mươi dặm, dài hai trăm dặm.
Biển cát mỗi năm đều tiến về phía nam, sông Tháp Mộc Lý đổi dòng, Lâu Lan truyền thuyết đã biến mất hai trăm năm, chỉ còn lại rừng hồ dương chết khô.
Vào mùa hè khi Bồ Xương hải dâng nước cũng có dã nhân tới kiếm sống, bắt cá ăn, nuôi bản thân thật béo, rồi về núi trước khi Bồ Xương hải đóng băng, dựa vào ít thức ăn tích góp và mùa thu, sống qua mùa đông dài dằng dặc.
Người Hồi Hột không quá để ý tới vùng đất nam Thiên Sơn, bọn họ chỉ chú ý tới sườn bắc Thiên Sơn, nơi cỏ cây tươi tốt, thích hợp cho người cư trú, vì vậy chỉ cần Thiết Tâm Nguyên có bản lĩnh khóa chết Thiên Sơn lộ, y sẽ thành chủ nhân chân chính của tám trăm dặm hãn hải.
Đội xe của Vương Nhu Hoa đã tới Hãn Hải, trái tim nàng muốn bay cao, hít thật sâu khí nóng của sa mạc, cảm giác cả hơi thở cũng khoan khoái.
Chặng đường từ Lan Châu tới Hãn Hải vô cùng căng thẳng, đi trên đất nước của người khác làm nàng ngày đêm thấp thỏm, thở cũng khó khăn, nay tốt rồi, nhi tử ở rất gần, mọi sự rồi sẽ ổn.
Lý Xảo đương nhiên biết Vương Nhu Hoa vì sao có cảm giác này, địa thế Thanh Đường rất cao, Thảo Đầu tộc càng cao, khó thở là tất nhiên, đội ngũ của bọn họ chết mất hơn trăm người là vì không chịu nổi thay đổi kịch liệt của khí hậu cao nguyên.
Hồ ly tập tễnh từ trên xe ngựa nhảy xuống, nhìn Hãn Hải một cái rồi nhảy tót lên xe chui vào lòng Vương Nhu Hoa, khứu giác nhạy bén của nó ngửi ra mùi thiên địch, bất kể sói dưới đất hay kền kền bay trên trời chỉ coi nó là miếng thịt béo ngậy thôi.
“ Tám trăm dặm Hãn Hải là nơi hùng ưng giang cánh đó.” Hạt Chiên nhìn Hãn Hải hơi nóng hầm hập nói với Lý Xảo:
Lý Xảo lấy lòng:” Nơi này có được vài ốc đảo, an thân đã là may mắn lắm rồi, nói tới hùng ưng giang cánh thì phải dựa vào con hùng ưng đại ca giang cánh bảo vệ.”
Hạt Chiến cười:” Cứ yên tâm huynh đệ của ta.”
A Nhị nhảy xuống ngựa nhìn hoang nguyên không thấy điểm cuối, tựa như nhìn thấy tương lai mù mịt vậy.
Vương Nhu Hoa bế hồ ly run cầm cập nói:” A Nhị, ngươi cũng là người từng trải qua gian khó, vậy mà sợ rồi sao?”
A Nhị cười che dấu:” Mẫu thân qua lo, hài nhi chỉ sợ mẫu thân bị khổ.”
“ Chỉ cần cả nhà ở cạnh nhau có gì mà khổ, nơi này tuy nghèo khó, nhưng diện tích rộng, chỉ cần chúng ta chịu bỏ công bỏ sức, không cần nương nhờ người khác, thế nào cũng có cuộc sống tốt đẹp.”
Không ngờ một phụ nhân tới từ nơi phồn hoa nhất thế giới nhìn thấy hoang mạc lại có thái độ lạc quan như thế, làm hắn không khỏi hổ thẹn.
Đang nói chuyện thì sau đội xe có chút huyên náo, Vương Nhu Hoa nhíu mày, nàng phát hiện chỗ Trác Mã có vấn đề.
Trác Mã vốn không muốn rời Thanh Đường, bây giờ nhìn thấy hoang mạc hoang vu, tâm tình nàng càng tệ.
Nếu như không gả vào hoàng cung Đại Tống, thân là nữ nhi thảo nguyên, cho dù ấn tượng của nàng với hoang mạc không tốt vẫn có thể chấp nhận.
Nhưng giờ nàng đã biết thế nào là phồn hoa, khi về tới Thanh Đường, niềm vui tự do mang lại dần lui đi, nàng thường nhớ tới Đông Kinh, nơi đó có cung điện cao lớn, có món ngon lành, có vô số lụa là, cùng cảnh đẹp không kể hết ...
Nghĩ tới đó nàng muốn ăn tổ yến.
Thanh Đường không có tổ yến, hoang mạc cũng không sản sinh thứ này, chỉ có kim ti yến ở phương nam mới dùng dãi kết thành tổ yến ở vách núi.
Cổ Lý Xảo gân xanh chằng chịt, nếu không phải Trác Mã có thai, hắn sẽ dùng nắm đấm cho nữ nhân này biết hậu quả đòi ăn tổ yến ở tây bắc.
Vương Nhu Hoa đi ra sau đội ngũ, sau khi biết nguồn cơn, ôm đầu Trác Mã dỗ dành:” Tổ yến chẳng phải thứ quý giá gì, hồi ở Đông Kinh có người tặng ta, tới giờ không ăn, nếu con thích thì mang tới, nữ nhân mang thai luôn thế đấy, hay muốn ăn những thứ cổ quái. Đợi chút, vi nương sai người đi làm.”
Trác Mã dựa đầu vào lòng Vương Nhu Hoa nũng nịu gật đầu, Lý Xảo định mắng, bị Vương Nhu Hoa trừng mắt lên nên phải ngậm miệng.
Vương Nhu Hoa cẩn thận hạ kín rèm rồi mới xuống ngựa.
“ Mẹ, chúng ta không có tổ yến.” Lý Xảo nói nhỏ:
“ Có ngân nhĩ, ngâm mềm ra xé nhỏ, cho thêm đường hạt sen vào hầm cũng không khác gì.” Vương Nhu Hoa vung tay bợp Lý Xảo một cái:” Trác Mã có thai, sắp sinh rồi, phải chiều chuộng nó, còn nữa nó không hề muốn tới hoang mạc, giờ cắn răng mà theo con, chứng tỏ là đứa có tình có nghĩa.”
“ Chuyện hồ đồ của hai đứa trước kia ta không tính nữa, nhưng sau này sống ở đây mà còn như dã nhân, tùy ý tùy tiện thì không được.”
Lý Xảo chỉ biết luôn miệng vâng dạ, cứ tưởng Vương Nhu Hoa sẽ đứng về phía mình, ai ngờ thực tế trái ngược, hắn chẳng hiểu vì sao.
Nghỉ ngơi một lúc, Trác Mã ăn “tổ yến” xong vui vẻ đi ngủ, A Nhị cũng đã chỉnh biên lại đội ngũ, sau khi rời cao nguyên, nghỉ ngơi ở hoang mạc ba ngày, sau đó sẽ thực sự đặt chân vào tám trăm dặm Hãn Hải.
Cùng lúc đó ở phương hướng khác, cũng có đội ngũ đi vào sa mạc, nhưng tinh thần kém hơn rất nhiều.
A Tát Lan cưỡi một con lừa thong thả đi trên sa mạc, phía sau hắn là đội quân binh dài, tốc độ hành quân không nhanh, ở sa mạc muốn nhanh chẳng được, thậm chí hắn không quát quân binh đi nhanh hơn.
Đối với một đội ngũ chiến bại mà nói, không tan tác là hiếm có rồi.
Người Khiết Đan cũng chẳng khá hơn, người Hồi Hột tuy bị hai mặt giáp kích mà thảm bại, nhưng người Khiết Đan cũng tổn thất nặng nề, e chưa còn nửa số người đứng nổi.
Quân đội tổn thất quá nửa là không cách nào tiếp tục tiến quân được nữa.
Tám vạn quân của A Tát Lan chỉ còn lại một nhúm này thôi, người Khiết Đan ở đằng sau, song hắn không sợ, Bất Tất Mật cùng hơn hai vạn quân đoạn hậu, giờ chỉ cần về Cáp Mật, chỉnh đốn thu gom tàn quân quyết chiến trận nữa.
Vừa giáng cho người Khiết Đan một đòn mạnh khiến A Tát Lan tự tin rất nhiều.
Trên đống cát phía trước có thương binh trẻ tuổi ngã gục, nếu được uống nước sẽ có thể sống lại, dọc đường có quá nhiều người như thế.
A Tát Lan nhảy từ trên lạc đà xuống, dùng chỗ nước cuối cùng của mình cho thương binh đó, thấy thương binh quá yếu, nén cơn đau ở lưng vác thương binh lên lạc đà, mình đi bộ dẫn lạc đà.
“ Vương, chúng ta có thắng nổi không?” Quân sĩ trẻ từ từ hồi sức, yếu ớt hỏi:
A Tát Lan cười lớn:” Trước kia người Hồi Hột chúng ta không dám đối nghịch với người Khiết Đan, vì ai cũng cho rằng chúng ta không đánh nổi chúng, nên chúng ta lựa chọn tiến cống, đem bò dê béo nhất, lương thực tốt nhất, da thú đẹp nhất hiện cho người Khiết Đan.
“ Thậm chí chúng ta còn đem cả nữ nhân đẹp nhất cho chúng, sống nơm nớp lo sợ mong chúng không đánh chúng ta, kết quả là chúng ta càng lúc càng nghèo khó, còn chúng bất kể muốn đánh chúng ta khi nào thì đánh. Sau này chúng ta không cần cống nạp cho chúng nữa.”
“ Nhưng chúng ta chiến bại rồi.”
Một lão binh sợ hãi bịt miệng người trẻ tuổi dại dột đó nhưng không kịp nữa, rất nhiều người nghe thấy, thẫn thờ nhìn A Tát Lan.