Thiết Tâm Nguyên thoáng cái hiểu ra ngay, không ngờ A Tát Lan bỏ vốn lớn như thế, đem Trạch Mã tặng cho người Khiết Đan, không biết nên nói hắn là kiêu hùng không để ý tư tình nhi nữ hay là kẻ hèn nhát nữa.
“ Đại Tống cũng thế thôi, đánh không lại người ta đều đem gả công chúa cầu hóa hiếu. Đừng nói tới Tống, cả Hán Đường trước kia cũng vậy cả. Văn Thành công chúa được người Thổ Phồn coi như thần chẳng phải cũng vậy sao?”
“ Văn Thành gả cho tán phổ oai phong như hùng ưng, đâu phải như ta ...” Giọng Trạch Mã vừa có chút nghẹn ngào lại xen lẫn lửa giận như dung nham ngùn ngụt cháy:
Thiết Tâm Nguyên nhìn Trạch Mã nổi điên đập phá đồ đạc trong phòng, liền lặng lẽ lui ra, nhường chỗ cho nàng phát tiết. Trạch Mã vốn rất tự cao, giờ bị tình lang dùng như kỹ nữ, sao không phát cuồng cho được.
Vừa mới ra ngoài có một lão hán Hồi Hột đen xì gằn giọng cảnh cáo:” Ngươi mà dám giúp Trạch Mã bỏ trốn, ta sẽ chặt đầu ngươi làm bô nước tiểu.”
Nói xong chẳng thèm để ý tới y, phất tay bỏ hai thị nữ vào hầu hạ.
Lúc này đại sảnh bị đám võ sĩ Hồi Hột chiếm hết, toàn bộ mặc giáp đen, mặt lạnh lùng, trông là biết cực kỳ tinh nhuệ.
Lần đầu tiên gặp quan văn Hồi Hột, Thiết Tâm Nguyên cực kỳ hiếu kỳ, bọn họ ai nấy đen xì xì, đội mũ tròn viền lông, áo cũng kiểu áo vạt rộng vắt chéo, ống tay bó, đuôi áo chỉ tới gối, trông như đám nông hán hay là chăn dê, nhưng mà dễ nhìn hơn nhiều.
Lão hán Hồi Hột có vẻ rất đề phòng Thiết Tâm Nguyên, mắt lúc nào cũng dõi theo y, ngay cả cơm nước cũng tự làm.
Thiết Tâm Nguyên lệnh cho người Vu Điền phục vụ trong bếp trở về Thanh Hương cốc, để lại người ngoài cốc phục vụ.
Còn về phần số phận Trạch Mã, Thiết Tâm Nguyên chẳng quan tâm, một ả Trác Mã khiến tới giờ y còn chưa hết giận, giờ thêm ả Trạch Mã không khác gì đôi hoa tỷ muội đã chẳng khiến y có chút thương hương tiếc ngọc gì nữa.
Một phụ nhân đen xì xì trong Thanh Hương cốc với y mà nói còn quý giá hơn Trạch Mã đẹp tựa thiên tiên.
Huống hồ là kế hoạch liên quan vận mệnh toàn bộ Thanh Hương cốc.
Ba mươi mốt người Thanh Đường đã vào sa mạc phục kích, Thiết Tâm Nguyên chưa yên tâm, phái Thiết Tam đeo mặt nạ dẫn theo một trăm người đoạn hậu để đề phòng bất trắc.
Khi đó nếu không để đám người này nhìn thấy phục kích chúng là người Khiết Đan, làm sao A Tát Lan có quyết tâm kháng cự?
Lão quan viên Hồi Hột thấy Thiết Tâm Nguyên dẫn người của mình rời cửa hiệu thì rất hài lòng. Trước khi đi Thiết Tâm Nguyên còn nói với ông ta, đám hỏa kế trong hiệu không phải người Thiết tộc, mình không quản được, nếu bọn chúng muốn giúp Trạch Mã bỏ trốn thì giết là được.
Đồng thời nghiêm khắc cảnh cáo đám hỏa kế kia, ngàn vạn lần nên có tâm tư không nên có với Trạch Mã.
Chỉ là lời cảnh cáo này tới tai đám hỏa kế liền biến vị, chúng cho rằng Thiết Tâm Nguyên nhờ lấy lòng Trạch Mã mới lọt vào mắt A Tát Lan, bây giờ cảnh cáo mình chẳng qua là hành vi tranh sủng thôi.
Trạch Mã tay chống cằm u sầu nhìn bầu trời sao mỹ lệ ngoài cửa sổ, hai hàng nước mắt long lanh như hạt châu đứt lăn trên gò má, nàng tới giờ không tin được, mới đêm trước A Tát Lan và mình còn ân ái vô tận, hôm sau đã bị đưa vào đoàn sứ tiết đi tới Khiết Đan.
Nhớ tới khuôn mặt A Tát Lan là Trạch Mã phẫn nộ, mở toang cửa sổ hướng ra ngoài hét lên:” A Tát Lan, ngươi là đồ hèn nhát.”
Người đứng đầu đoàn sứ tiết nghe thấy cười khinh bỉ, tiếp tục uống rượu:” Nữ nhân chỉ là món hàng thôi, Sư tử vương muốn có bao nhiêu chẳng được, chỉ cần ngài muốn. Ngươi tự đánh giá mình quá cao rồi.”
Nhưng bọn chúng đánh giá thấp sức hấp dẫn của Trạch Mã, một công chúa bị ma vương cầm tù trên tháp cao thì luôn có chiến binh dũng mãnh muốn cứu ra.
Ở Tây Vực không thiếu kẻ bạt mạng, không thiếu dũng sĩ.
Ngoài cửa sổ Bạch Lang Nguyên lòng đau như dao cắt, chỉ tiếc rằng cái xích sắt buộc ở cổ khiến hắn không thể tới gần Trạch Mã nửa bước. Tiêm Nha ở bên cạnh, cổ nó cũng bị đeo xích sắt, có vẻ đang phẫn nộ vì chủ nhân bị bắt giam, liên tục giãy dụa.
Một cái búa sắt đập mạnh lên đầu con sư tử đang gầm gừ không thôi, nó gượng mình vài cái rồi gục xuống, máu trào ra từ mũi, búa sắt tiếp tục đập lên lưng Bạch Lang Nguyên, hắn không cam lòng quay người nhìn võ sĩ Hồi Hột:” Người Hồi Hột dũng mãnh phải dựa vào nữ nhân tránh chiến tranh sao?”
Võ sĩ Hồi Hột cười lớn:” Lại chẳng phải là nữ nhân của bọn ta, tặng đi có sao?”
“ Sư tử không móng vuốt thì không phải là vua bách thú nữa, chiến sĩ không còn tôn nghiêm không phải hảo hán. Các ngươi sĩ bị người ta khinh bỉ.” Bạch Lang Nguyên gào thét:
Tên võ sĩ cầm búa thở dài:” Ngài ấy bây giờ là vương, không phải võ sĩ. Bạch Lang Nguyên ngươi cũng là võ sĩ nổi danh, giờ bị xích như chó, hùng phong võ sĩ của ngươi ở đâu?”
“ Một búa vừa rồi ngươi hãy nhớ, dũng sĩ phải thành móng vuốt của vương, lưu danh trên sa mạc, quỳ dưới chân nữ nhân mới là mất mặt nữa.” Võ sĩ Hồi Hột nói xong buông búa, lấy cung tên bắn ra như chớp, trong bóng tối vang lên tiếng hét, lập tức không còn động tĩnh gì nữa:” Lão tử và ngươi vốn có giao tình, nhưng khi ngươi theo nữ nhân đó thì chúng ta không phải là bằng hữu nữa.”
Võ sĩ Hồi Hột dẫm tới khi đầu Bạch Lang Nguyên lún vào cát mới thôi, loại này tới chết không hối cải khiến người ta khinh thường, không ngờ cố tình phân tán sự chú ý của mình cho người khác ra tay, nếu không phải cố kỵ nữ nhân kia nổi điên đã cho một búa phọt óc.
Nhổ một bãi đờm vào mặt Bạch Lang Nguyên, võ sĩ Hồi Hột đi về phía tên bay ra.
Mũi tên lớn xuyên qua lồng ngực một thanh niên da nâu tóc xoăn khá tuấn tú, ghim hắn vào cây bên sông, không ngừng nôn ra máu đen.
Võ sĩ Hồi Hột cười nhạt:” Lại con ngựa ngon động dục.”
Nói rồi vung đao cắt cổ giải thoát hắn khỏi đau đớn.
Đầu hỏa kế trẻ gục xuống, cách đó không xa Trạch Mã nhảy múa trong phòng, nhảy với tất cả say mê, nàng biết trong bóng tối mình không thiếu người xem.
Tạp Sắt Nhĩ nằm trong bụi cỏ, hắn là một trong mười thợ săn được Thiết Tam Bách chọn ra, tuổi chưa tới hai mươi, bản lĩnh săn bắn còn phải học hỏi nhiều, nhưng cực kỳ thông minh, trước kia đều do hắn giúp mọi người mang đồ săn được vào ba trát giao dịch, nên không bị đám thương nhân giảo hoát lừa.
Toàn bộ đều lọt vào mắt hắn, thậm chí hắn cũng biết có ba hỏa kế trẻ định cứu công chúa, nhưng thấy có người bị giết liền biết sợ rồi.
Nhiệm vụ của hắn chỉ là giám sát để kịp thời báo tình hình cho Thiết Tam tướng quân thôi, thấy nơi này nguy hiểm, định từ từ lui về kiếm chỗ xa hơn để quan sát thì nhìn thấy ba hỏa kế trẻ đứng dậy, Tạp Sắt Nhĩ lẩm bẩm chửi một câu ngu xuẩn, cúi mặt xuống đất, hô hấp trở nên rất chậm.