Lý Xảo vừa mới từ Hoành Sơn về, khoái mã chạy liền bốn ngày, xương cốt toàn thân rã rời, thu hoạch duy nhất là bị Vương Nhu Hoa đánh một trận.
Bị đánh rách da chảy máu, trong lòng Lý Xảo lại thoải mái vô cùng, ít nhất đám Thủy Nhi và Hỏa Nhi biết bôi thuốc cho ca ca này, vậy là chúng vẫn nhận mình.
Nghĩ tới di di và các huynh đệ sắp tới Lan Châu, Lý Xảo lòng như lửa đốt, vì tới giờ vẫn chưa biết Nguyên ca nhi ở đâu, lá thư mới nhất cũng là nửa năm trước, miễn cưỡng chia ra làm di di an lòng thôi.
Đứng trên tường thành nhìn Hoàng Hà chảy cuồn cuộn, lại nhìn hẻm núi cỏ hoang xác xơ, nơi này bố trí được ba nghìn người là cùng, năm nghìn thì không thể.
Buông vài tiếng thở dài, Lý Xảo cuối cùng vẫn đi tìm Trác Mà nhờ giúp đỡ, thông qua Trác Mã hiến lưu ly cho Giác Tư La ngày một thích xa hoa, hẳn là đổi được ít lương thực.
Trác Mã bụng to tướng đang nằm trên giường được bà tử người Tống bóp chân cho.
Nữ nhân khác mang thai chỉ ốm nghén vài tháng đầu, Trác Mã nghén tới tận bây giờ, người sưng vù vù mặt thì tròn xoe, nào còn chút dáng hình mỹ nhân, Lý Xảo đi tới thay bà tử bóp chân cho Trác Mã.
Nói ra thực sự là dở khóc dở cười, nữ nhân này trừ không giữ phụ đạo ra thì rất hết lòng vì hắn.
“ Đứa con trong bụng ta là của chàng đấy.” Trác Mã lại bắt đầu thì thầm câu đó bên tai Lý Xảo:
Nói dối nhiều sẽ biến thành sự thực, quan trọng nhất là phải làm mình tin vào lời nói dối đó trước mới lừa được người khác, đó gọi là tẩy não. Trác Mã chắc không hiểu lý luận tẩy não, nhưng nàng làm rất tốt, ngữ khí nàng chân thành, vẻ mặt đầy sự dịu dàng của người mẹ, quan trọng là còn vô cùng hạnh phúc, còn bắt đầu làm quần áo cho con, cho dù mấy thứ quần áo đó không thể nhìn được.
“ Đứa con trong bụng thực sự của chàng mà, ta biết.”
“ Nàng thích là được.” Lý Xảo hời hợt nói:
Trác Mã thấy vẻ mặt Lý Xảo bình đạm thì biết hắn không tin:” Người Tống vì sao lại để ý mấy chuyện không quan trọng như thế, chàng gặp nữ tử mình thích, vui vẻ một chút, ta sẽ không nói câu nào, còn kiêu ngạo vì nam nhân mình được nhiều nữ nhân thích thôi. Còn nhớ cái đêm trăng sáng chúng ta trốn trong thùng da không?”
Lý Xảo cảm thán: “ Ta nhớ nàng vì cứu ta, đặt đao lên cổ uy hiếp cha nàng, nhớ nàng dùng miệng hút mủ ở vết thương của ta, thậm chí nhớ nàng ca hát cho ta nghe, chỉ không nhớ nàng thành thê tử của ta.”
Trác Mã hơi giận: “ Xảo ca, đứa bé là của chàng thật mà.”
Lý Xảo cười:” Ta sẽ coi nó là đứa con đầu lòng của mình, như thủ lĩnh đối xử với Hạt Chiên vậy.”
Trác Mã dậm chân:” Nó thực sự là con của chàng, người ta nhớ rõ lần đó lắm.”
Lý Xảo vuốt ve gò má nhợt nhạt của Trác Mã:” Đừng nói chuyện này nữa, ta mang về cho nàng ngọc lưu ly, đây là thứ hiếm có đấy.”
Rồi lấy trong lòng ra ba viên lưu ly tỏa ánh sáng long lanh dưới ánh mắt trời, kỳ diệu nhất là bên trong còn có bông hoa sen nho nhỏ, sống động như thật.
“ Xảo ca, chàng nói mấy ngày nữa mẫu thân của hồ ly sắp tới phải không? Có đủ lương thảo không, nếu không đủ, ta không cần đâu, lấy ba viên lưu ly này đi tìm cha ta, để người cho chúng ta ít lương thực.”
Lý Xảo không ngờ mình không biết mở lời ra sao thì Trác Mã đã nói rồi, lòng vừa cảm động vừa xấu hổ, mắt hoe hoe đỏ, lắc đầu:” Hạt Chiên ngay ở phụ cận Lâm Châu, bọn họ vừa mới từ biên cảnh nước Tống tới, hẳn là có lương thực, tìm họ là được. Vốn định nhờ nàng giúp ta tìm phụ thân nàng, nhưng nàng thế này đừng đi đâu nữa, chuyện này bỏ đi, ta tìm Hạt Chiên. Ba hạt châu này, nàng cứ giữ lấy mà chơi.”
Trác Mã mỉm cười:” Ta đúng là không tiện đi lại, chàng tìm Hạt Chiên cũng thế, hắn và Hãn Thảng phân tranh không ngừng, lúc này rất cần hỗ trợ, chỉ cần biểu hiện một chút thiện chí, hẳn là hắn sẽ cho chàng lương thực.”
“ Chúng ta chỉ trao đổi, cho dù là thua thiệt cũng được, lúc này lựa chọn đứng về phe nào không phải ý hay.”
“ Nhưng Hạt Chiên đã là người mạnh nhất trong sáu nhi tử của cha ta rồi, không chọn hắn thì chọn ai?”
Lý Xảo trước kia sống tùy tiện làm việc bất chấp hậu quả đã không còn, giờ đã trưởng thành chững trạc hơn không ít:” Lựa chọn ai là ở phụ thân nàng, chứ không phải xem ai cường đại hơn.”
Bên ngoài có tiếng bước chân vội vàng, Lý Xảo và Trác Mã cùng nhìn qua, là thân binh Lý Dụng đang chạy tới, có vẻ như có chuyện gấp xảy ra.
Lý Xảo đứng dậy, kéo màn sa che muỗi cho Trác Mã rồi nhẹ nhàng khép cửa lại.
“ Tướng chủ, Hạt Chiên tới, đi theo còn có một người Tây Vực cụt tay.”
Không đợi Lý Xảo ra đón, Hạt Chiên khoác áo choàng lông điêu dầy bước tới, cười ha hả gọi:” Lý Xảo, huynh đệ của ta, Trác Mã có khỏe không, đã sinh cho ngươi một tiểu diêu ưng chưa?”
Hạt Chiên mắt tròn râu rậm tới mức nối liền với cả mày, là người rất nhiệt tình, vừa gặp nhau đã ôm chầm lấy Lý Xảo, tên này khỏe lắm, tay rất to, nếu mà là Thiết Tâm Nguyên khả năng bị sự nhiệt tình của hắn xiết chết.
Đã thế lại còn đấm vào ngực Lý Xảo hai phát như búa nện:” Cam Túc quân ti của Tây Hạ treo một vạn lượng bạc cho cái đầu của ngươi, chỉ ít hơn phụ thân ta, đây là vinh diệu của ngươi.”
Lý Xảo lùi lại nửa bước hỏa giải lực đào từ cú đấm của hắn, vậy mà ngực vẫn nhâm nhẩm đau:” Sao bằng đại ca thể hiển thần uy ở Lâm Châu, ép người Tống phải tự động dâng lên đồ vật lên, không dùng binh đao mà có thu hoạch ngoài thủ lĩnh ra thì chỉ đại ca làm được thôi.”
Hạt Chiêm ngửa cổ cười to:” Huynh đệ chúng ta mà đồng lòng thì sẽ có ngày thống nhất một dải Thổ Phồn.”
“ Đại ca!” Trác Mã được bà tử đỡ ra sân, giọng cực ngọt:
Hạt Chiên nhìn thân thể cồng kênh của Trác Mã một lượt:” Cừu con ngày nào mà giờ cũng sắp sinh con rồi, giỏi, giỏi, bụng to thế kia thì Thanh Đường ta sắp có thêm anh hùng hảo hán, mang quà tới cho muội đó, xem xem còn thiếu cái gì, ta phái người đưa tới.”
Trác Mã vui vẻ như cô bé con đi xem món quà Hạt Chiên mang tới.
“ Nó vẫn như xưa, thế là được.” Hạt Chiên cười ha hả, kéo Lý Xảo vào phòng, chưa kịp uống trà nước đã trầm giọng hỏi:” Ngươi biết người tên Thiết Tâm Nguyên được bao nhiêu?”
Lý Xảo giật mình:” Vì sao đại ca hỏi thế?”
“ Xem ra các ngươi thực sự biết nhau.”
“ Cùng nhau lớn lên từ nhỏ, giọi là thân huynh đệ cũng không quá, đệ là cô nhi, coi mẹ y như mẹ mình.”