Vương Nhu Hoa nhìn nhi tử khắp một lượt, cuối cùng mắt dừng ở vai trái chứ không phải khuôn mặt xạm đen kia, nhi tử nàng tiếp thụ lễ nghi cực kỳ nghiêm khắc của Vương gia, tuyệt đối không thể có chuyến đi đứng vai bên cao bên thấp như vậy.
Thiết Tâm Nguyên quỳ xuống lạy ba cái:” Mẹ, hài nhi bất hiếu, làm mẹ phải lo lắng.”
“ Nhi tử của ta đang sống yên lành là thế, người ta muốn bắt là bắt, muốn đưa đi Tây Vực là đưa đi Tây Vực, làm mẫu thân chỉ biết trơ mắt mà nhìn ..” Vương Nhu Hoa càng nói càng không kìm được lòng, hai hàng nước mắt tuôn rơi:” Nay thấy con lành lặn đứng trước mặt là đủ rồi.”
“ Mẹ, chuyện này một lời khó nói hết, để về nhà rồi con từ từ kể.” Thiết Tâm Nguyên nói rồi lên xe ngựa, tự mình đánh xe:
Nữu Nữu thập thò len lén nhìn Thiết Tâm Nguyên, Trương ma ma cổ vũ mấy lần nó không dám ra.
Không chỉ Nữu Nữu, càng có không ít lưu dân nhìn Thiết Tâm Nguyên mà nghi ngờ, bọn họ cứ tưởng thủ lĩnh kia phải là đại anh hùng đội trời đạp đất, không ngờ là thư sinh văn nhược, vừa rồi còn khóc lóc nữa, khiến họ rất không yên tâm. Thư sinh ở Đông Kinh còn có đất dụng võ, tới vùng xa xôi hiểm ác hơn cả biên ải Đại Tống này, liệu làm được gì, như tướng quân hai đầu mới tốt.
Vương Nhu Hoa vén rèm nhìn ra sau, mọi sắc thái trên khuôn mặt đám đông lưu dân tụ tập phía sau đều lọt vào mắt nàng, thu lại niềm vui trùng phùng, nói:” Nhi tử, lần này mẹ mang tới hơn bảy nghìn người, mẹ thì không sao, hai mẹ con ta từng qua khổ cực rồi, chỉ cần có con, khổ nữa mẹ cũng chịu được. Nhưng những người khổ mệnh đó đi theo mẹ ngàn dặm xa xôi, dọc đường không ít người nằm lại, nếu không tìm được chỗ sống đáng hoàng, cả đời này mẹ thấy có lỗi.”
Thiết Tâm Nguyên cười toét miệng:” Bọn họ theo mẹ là quyết định sáng suốt nhất đời rồi, nay Thanh Hương cốc lương nhiều binh đủ, cho hài nhi hai ba năm dưỡng sức, có thể dẫn mười vạn thiết kỵ tiếu ngạo thiên hạ.”
Nghe nhi tử khoác lác, Vương Nhu Hoa yên tâm hẳn:” Hừm, con muốn dẫn quân đánh thiên hạ thì kệ con, trước đó sinh cho lão nương một tôn nhi đã, chẳng may chiến sự bất lợi, ta có thể bán bánh canh nuôi được con khôn lớn thì cũng nuôi được tôn nhi thành người.”
“ Mẹ muốn tôn nhi nhưng mà mẫu thân của nó còn đang ở hoàng cung, chuyện này cần tính kế lâu dài, hài nghi dứt khoát phải mai mối đàng hoàng, cưới cô nương ngốc ấy về.” Thiết Tâm Nguyên nói trước, sợ mẹ vì nóng lòng mà có sắp đặt gì đó:
Vương Nhu Hoa nhìn đội kỵ binh hùng tráng bảo vệ hai bên cùng đội ngũ lưu dân dài dằng dặc, bĩu môi:” Với thanh thế này có vương hầu nào ở Đông Kinh so được với nhi tử của ta, nhưng con phải tranh thủ, nếu công chúa không cưỡng lại được hoàng đế bức hôn, mẹ e sẽ xảy ra chuyện đấy.”
Đội ngũ bắt đầu đi vào Thiên Sơn, đường đi mỗi lúc một gập ghềnh hiểm trở, dưới chân chỉ toàn là sỏi đá, đến ngay cả một ngọn cỏ cũng không có, càng lúc càng nhiều người tỏ ra lo âu, Vương Nhu Hoa mấy lần định hỏi lại thôi.
Từ Thiên Sơn lộ đi vào Thanh Hương cốc phải mất tới nửa ngày trời.
Khi đội ngũ khổng lồ ấy đi qua một ngọn đồi phía bắc Thiên Sơn, tức thì khung cảnh biến hóa tới mức khiến người ta há hốc mồm, đá núi xám xịt lui đi trước mắt là một máu xanh ngắt bao la.
Thiết Tâm Nguyên nhảy xuống xe, kiêu ngạo giang rộng tay:” Mẹ, mẹ nhìn đi, bắt đầu từ đây tới hết tầm mắt mẹ đều thuộc về chúng ta, mảnh đất này có thể nuôi sống cả trăm vạn người, hạ du con sông này có một cái hồ lớn rộng trăm dặm, toàn bộ nơi đó là đất đai phì nhiêu, chỉ cần khai khẩn ra là có cơ nghiệp muôn đời.”
Vương Nhu Hoa đứng dưới ánh nắng nheo mắt nhìn Tuyết Sơn, sông suối, bình nguyên tất cả đều đầy đủ, thở phào nhẹ nhõm:” Con không định về Đại Tống nữa phải không?”
Thiết Tâm Nguyên gật đầu:” Con về làm gì nữa, nơi này rộng lớn không kém gì Đại Tống, hài nhi có thể thoải mái giang cánh bay …”
Thấy nhi tử đắc ý như vậy, Vương Nhu Hoa cảm khái vô cùng:” Khi con ra đời, cha con cứ bế con xoa chân nắn tay, mong con lớn lên khỏe mạnh giúp mình rèn sắt, xem ra cha con thất vọng rồi, nhi tử lại thành hoàng đế.”
Lý luận kỳ quái của mẹ làm Thiết Tâm Nguyên bật cười:” Con có thể vừa làm thợ rèn, vừa rảnh rỗi đi làm hoàng đế.”
“ Thế thì lão thái sơn của con sẽ tức chết, công chúa cũng không vui đâu.”
“ Không sao, Uyển Nhi nói rồi, gả gà theo gà, gả chó theo chó, gả cho con khỉ như con thì chạy khắp núi, vả lại mẹ nghĩ nàng tới dây rồi thì cả đời về nổi mấy lần, nên lão thái sơn có thế nào cũng chẳng hề gì.”
Vương Nhu Hoa nghiêm mặt:” Sao con có thể nói những lời bất hiếu như thế.”
Thiết Tâm Nguyên mặt dày sán tới:” Hì hì, mẹ đừng giả vờ, mẹ thích nhất những lời như thế.”
Vương Nhu Hoa vung tay bợp gáy nhi tử:” Nghĩ trong lòng là được, đừng có nói ra.”
“ Hài nhi biết rồi, mẹ, chúng ta đang chắn đường mọi người đó, xuống núi đi, chỉ cần đi vào hai mươi dặm nữa là tới Thanh Hương cốc, phong cảnh trên đường đẹp lắm, ở Đại Tống cũng không dễ thấy đâu.” Thiết Tâm Nguyên hào hứng khoe:
Vương Nhu Hoa nghe theo, bế Nữu Nữu cứ bám vào cửa sổ nhìn trộm, nghênh đón những làn gió núi thơm mát.
Đá núi ở Tây Vực so với quan nội có thêm vài phần thô hào, từng tảng đá lớn chĩa thẳng tắp lên không trung, mang vài phần khí thế vấn thiên.
Ở vùng Tây Vực này ai ai cũng biết khiêu vũ, bên ngoài cổng trại mở rộng, vô số nam nữ đang múa may cuồng loạn, hoan nghênh tộc nhân phương xa, nói là cuồng loạn vì nơi này quá nhiều chủng tộc, mỗi người múa một kiểu thành ra giống đám điên lên cơn.
Nhìn dải lụa những người đó buộc lên người, cơ mặt Thiết Tâm Nguyên giật một phát, rồi lại thấy Trạch Mã toàn thân váy gấm sặc sỡ đỉ màu cùng đám thiếu nữ nhảy múa tới gần, bỗng dưng hoảng hốt.
Tựa hồ nhìn thấy thiếu nữ Thanh Hương cốc đời sau.
Chỉ cần có một cỗ xe đi qua cổng trại, lập tức có đám người tới buộc những cái khăn sặc sỡ kia lên cổ, chia cho họ bánh trái ...
Nhiệt tình vô cùng.
Vương Nhu Hoa thấy Trác Mã hớn hở nhảy xuống xe tham gia vào đám đông mua may lộn xộn thì tức tím mặt, có nữ nhân nào đang ở cữ mà làm thế, mới đêm qua thôi còn nằng nặc đòi về Thanh Đường.
Chỉ là hôm nay là ngày người hai chủng tộc lần đầu đại dung hợp, dù xảy ra chuyện lớn bằng trời, Vương Nhu Hoa vẫn cười tươi roi rói nhận Úy Trì Chước Chước và Trạch Mã quỳ bái, còn tháo hai cây trâm gài lên đầu hai nữ nhân xinh đẹp này, lòng thầm vừa suy đoán quan hệ với nhi tử, vừa nghĩ cách xử trí Trác Mã .
Thấy Trạch Mã học chút quy củ Hán gia nữ, Thiết Tâm Nguyên tầm thở phào.
Từng thùng rượu nho lớn đổ từ trên cao xuống, hai dã nhân xoay tròn mỗi tay cầm một cái bát rượu, nhẹ nhàng đi qua cột rượu đỏ sậm.
Nhảy xong một điệu múa không rõ tên, bát rượu hai tay đã chứa đầy mỹ tửu, vẫy xoay tròn đi tới trước mặt Vương Nhu Hoa.
Vương Nhu Hoa học theo nhi tử nhận lấy một bát rượu, kính thiên địa rồi uống cạn.
Cả đám dã nhân giơ tay reo hò, lần lượt đi lấy rượu, tới trước mặt Vương Nhu Hoa và Thiết Tâm Nguyên, tay phải đấm ngực sau đó uống cạn.
“ Mẹ, rượu này không cần uống cạn, nhấp ngụm nhỏ là được.” Thiết Tâm Nguyên nhỏ giọng nói:
Vương Nhu Hoa lườm nhi tử:” Hôm nay mẹ là gia chủ, họ là điền hộ, gia chủ không thành tâm, làm sao khiến điền hộ hết lòng làm việc.”
Nói rồi nhận lấy bát rượu từ tay Thiết Tam Bách, uống một hơi cạn luôn.